Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 88: Cơn Ghen Của Hàn Tổng
Hàn Phong chua xót căn phòng lạnh lẽo vốn từng hơi ấm của con gái thương. Nhưng giờ đây chỉ còn lại những hình ảnh vụn vặt trong kí ức của , vết thương trên tay vẫn còn đau rát, Hàn Phong cố chịu đựng, nghĩ thầm lúc đó bản thân kh đập nát xe cô luôn để bây giờ lại hối hận vì để cô mất.
Từ lúc Giang Nguyệt rời khỏi Phong Nguyệt cho đến giờ cứ như mất hồn. Ăn uống cũng chẳng ngó ngàng đến, thậm chí cả c việc chất đống của Phong Hà dồn lại cũng kh thèm quan tâm. như xưa nay c việc là trên hết, c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t trên bàn làm việc.
Thế nhưng ngay giây phút bất lực cô rời thì mới biết được. Cái gì mới quan trọng nhất, cái gì mới khiến bản thân c.h.ế.t cũng kh được, sống cũng chẳng xong.
Là Giang Nguyệt.
Cô hành hạ tâm trí từ lúc mới gặp cho đến khi rời .
Bộ dạng Hàn Phong hiện tại thật giống m gã thất tình quỵ lụy ngoài kia, nếu thường ngày tươm tất chỉnh tề đến từng chi tiết thì bây giờ lại xuề xòa cẩu thả đến đáng thương.
Hàn Phong mặc một chiếc áo sơ mi đen u ám, hai cúc trên cùng kh thèm cài cứ thế để lộ ra khuôn n.g.ự.c rắn chắc. Bởi vì tay quấn băng nên ống tay áo xắn cao đến bắp tay, gân x nổi lên rõ ràng, tổng thể kh là vị Hàn tổng cao cao tại thượng ngày nào mà làm khác liên tưởng đến vị đại ca xã hội đen ng cuồng, tính khí dữ dằn nào đó.
“Mẹ kiếp, em muốn c.h.ế.t kh?”
bực bội chửi tục một câu, cứ nghĩ đến cảnh cô nhẫn tâm lái xe là lại giận. giận cô tàn nhẫn, cũng giận chính bản thân hèn nhát kh thừa nhận sớm hơn một chút.
Nếu vậy thì lẽ Hàn Phong sẽ còn lí do để giữ cô lại.
Đáng tiếc, trên đời này làm gì thuốc nếu như.
Tay căng thẳng nắm chặt nên miệng vết thương lại nứt ra. Trên băng gạc màu trắng mơ hồ th được vết m.á.u đỏ chói rỉ ra, Hàn Phong mặc kệ để m.á.u chảy. thẫn thờ ngồi trên giường chằm chằm bức ảnh chụp lúc hai họ đến trường của Hàn Vũ.
Nụ cười của cô vẫn tỏa sáng như vậy, hai vẫn thân thiết nồng nhiệt như vậy. Thế nhưng tất cả đều chỉ đọng lại trong bức ảnh nhỏ n này, thay đổi, nụ cười thay đổi, ánh mắt thay đổi...
Hàn Phong cảm nhận được mọi thứ đều thay đổi.
Chỉ bức ảnh này là trường tồn, vì ngay cả trong ảnh thay đổi thì nó vẫn mãi như vậy. Như lúc ban đầu, kh chệch một li.
Đang lúc ngơ ngẩn thì làm bưng cơm vào cho . Th vậy Hàn Phong lạnh nhạt nói:
“Đi bưng trà lên đây, muốn uống trà.”
Dì giúp việc vâng dạ quay xuống bếp pha trà, ngay cả đèn phòng dì cũng kh dám bật lên cho . Bởi vì dì biết Hàn Phong ghét nhất mọi thứ sẽ thay đổi kh theo ý , muốn thế nào thì là thế .
Nhưng dì kh biết, khiến cho theo họ. Cô nói như nào, đều nghe theo, cũng chẳng dám ều khiển theo ý .
Bóng tối nhấn chìm nửa sườn mặt Hàn Phong, giống như bị nghẹt thở nên nâng mắt ra bầu trời yên tĩnh ngoài kia tìm kiếm hình bóng Giang Nguyệt.
Chỉ như vậy lòng mới an tâm, mới được trấn an phần nào.
Ánh trăng rực rỡ trên bầu trời tiếp tục tỏa sáng. Hàn Phong hơi hé môi, chăm chăm vào ánh trăng tự vẽ ra biểu cảm của Giang Nguyệt lúc này.
“Em đang nhớ kh?”
Bàn tay bị thương của Hàn Phong hơi run, nâng tay, dựa vào tầm nhẹ nhàng chạm vào ánh trăng . Nhưng chưa được bao lâu mây đen kéo tới che khuất ánh trăng, ánh sáng yếu ớt xuyên qua tầng mây chen chúc rơi xuống tay Hàn Phong. nắm chặt tay, muốn giữ mãi ánh sáng này thật kỹ, thật lâu.
Lâu đến khi cô đã quên mất .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Hàn tổng, trà đây ạ.”
Giọng nói của làm kéo về thực tại, Hàn Phong gật đầu, làm kh còn việc gì nữa nên lui ra cho nghỉ ngơi.
Tách trà nhàn nhạt tỏa hương màu trắng ngà, một chút sau đó cầm lên thổi nhẹ. Nước trà màu x đậm trong chén khẽ đong đưa, Hàn Phong rũ mắt nhấp ngụm nhỏ xong nhẹ nhàng đặt xuống bàn.
nhớ Giang Nguyệt thích uống trà.
Ban đầu kh uống trà nhiều, nhưng sợ cô lại uống tách trà đắng ngắt nên mới vì vậy mà thức trắng đêm học pha trà. Dù khó hiểu hay phức tạp cỡ nào đều cố gắng từng chút một để làm hài lòng cô.
Hàn Phong thở dài, đột nhiên nhớ tới gì đó liền đứng dậy qua tủ đồ trong phòng ngủ chính. Tủ đồ này hay để quần áo chung của hai hay m bộ quần áo cô thường mặc. đưa tay mở ra, tất cả đều nằm gọn gàng trong tủ, Hàn Phong lẩm nhẩm đếm, vẫn còn đủ hai mươi tư bộ đồ của Giang Nguyệt kh dư kh thiếu.
bỗng muốn lừa gạt bản thân cô còn ở đây. Cô kh đâu cả.
Thế nhưng ngày cô rời khỏi đây ngoại trừ cái túi cô mang theo bên thì đến một cây son cô cũng chẳng thèm đem theo. Mọi thứ đều vứt lại tại nơi hai đã từng thuộc về nhau.
Giống như cô muốn vứt bỏ sạch sẽ đoạn tình cảm ngay từ lúc bắt đầu đã giả dối như thế này.
Tim Hàn Phong thắt lại, giống như ai đó đưa tay bóp mạnh nó. Đau đớn kh nói nên lời, là loại cảm giác tưởng chừng như tất cả nhưng thực ra từ trước đến giờ chưa gì là chắc c, mọi thứ đều hư ảo.
Ngay cả bằng chứng Giang Nguyệt từng ở đây cũng đều sạch sẽ đến mức tìm mãi cũng chẳng th bóng dáng của cô ở đâu.
Bên ngoài trời dần tối lại, ánh trăng kia cũng chậm rãi biến mất sau đám mây. Hàn Phong đứng bần thần trước tủ hồi lâu xong tiếc nuối đóng lại. quay về giường, tách trà đã nguội ngắt kh uống được nữa. Hàn Phong mím môi ện thoại đã hai giờ rưỡi sáng, lưỡng lự một chút mở khung chat của Giang Nguyệt n cho cô một tin:
[Nguyệt Nguyệt, nhớ em]
Hàn Phong gõ gõ xóa xóa, cuối cùng đánh ra được năm chữ mới chần chừ ấn gửi .
…
Giang Nguyệt mặc dù bị bệnh nhưng vẫn cố chấp ngồi trên giường đọc tài liệu. Dạo gần đây Giang thị vẫn thua lỗ nhưng nhờ đối thủ cạnh tr số một là Phong Hà kh gây khó dễ nên cô vẫn đường lui, thể gồng gánh đến đầu năm sau, khi đó các cửa hàng đã hoàn thành thì việc l lại vốn chắc c sẽ bù lại được phần nào.
Cô ngáp ngắn ngáp dài, lật sang trang tiếp theo xem báo cáo tiến độ của cửa hàng bên . Điện thoại kế bên đột nhiên rung lên, Giang Nguyệt vốn định kh xem nhưng màn hình hiển thị là “Tiểu Phong” thì nuốt nước bọt cầm lên.
Tay cô di di trên màn hình, cuối cùng ấn mở nội dung tin n.
[Nguyệt Nguyệt, nhớ em]
Mí mắt Giang Nguyệt khẽ động chằm chằm năm chữ súc tích này. Cô vô thức để tài liệu trên tay xuống, cánh môi mấp máy:
“ muốn lừa nữa đúng kh?”
Tay cô siết chặt ện thoại, nửa muốn tin lý trí nửa muốn nghe trái tim đang đập thình thịch của .
Giang Nguyệt buồn phiền tắt ện thoại , cô chép miệng cầm tài liệu lên tiếp tục đọc. Mắt cô tài liệu nhưng đầu lại nghĩ đến Hàn Phong, m lời nói “dữ dằn” mà dùng để hù dọa cô lúc Giang Nguyệt bỏ cứ liên tục vang lên bên tai cô, cô đột nhiên cười tự giễu:
“Ha, Hàn Phong à Hàn Phong, cao tay thật đ. Vừa đ.ấ.m vừa xoa, suýt nữa thì bị lừa tiếp đó.”
Cô bực cầm ện thoại lên lại, ấn vào liên lạc “Tiểu Phong” sau đó trực tiếp kéo vào d sách đen, thành c “phong ấn” chiêu trò vừa đ.ấ.m vừa xoa mà cô đã vừa nghĩ phía trên của Hàn Phong.
Chưa có bình luận nào cho chương này.