Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 87: Gặp Lại Cố Nhân
Xung qu vắng lặng yên tĩnh, Giang Nguyệt chớp chớp mắt về phía Phong Nguyệt, rốt cuộc cô cũng chẳng nghe được câu trả lời nào.
Cũng thôi, đây vốn dĩ là câu hỏi tu từ. Cô kh tr mong gì vào câu trả lời của nó, cũng được, kh cũng chẳng .
Gió lạnh bắt đầu nổi lên, bả vai Giang Nguyệt khẽ run. Mái tóc cô xõa sau lưng phiêu theo làn gió, trên trán vài sợi tóc tinh nghịch rũ xuống nên Giang Nguyệt đưa tay vén lại cho gọn gàng. Cô chà xát hai tay ủ ấm lại trong áo khoác, chóp mũi đỏ ửng hít hít vài cái.
Gió đêm làm đầu óc Giang Nguyệt tỉnh táo hơn, cô thở dài cúi đầu xuống suy nghĩ đến chuyện gì đó quay lại vào phòng cầm ện thoại lên ấn mở d bạ.
Ngón tay cô trượt lên trượt xuống màn hình, chần chừ mãi mới bấm vào cái tên “Lưu Nhậm” ở gần cuối d sách.
nh cuộc gọi được kết nối, lại là đoạn nhạc chờ dài dòng chán ngắt vang lên bên tai cô nhưng Giang Nguyệt vẫn kiên nhẫn đợi bên kia đầu dây nhấc máy.
Lưu Nhậm xem đến trang tài liệu cuối cùng, tắt máy tính xong xoa xoa thái dương để thư giãn, định chuẩn bị ngủ thì ện thoại lại vang lên th báo cuộc gọi đến. Lúc vào màn hình hiển thị gọi, ánh mắt phức tạp sau đó liền nhấc máy.
“Giang tổng.”
Lưu Nhậm kh vẻ ngạc nhiên, giọng đều đều như nói chuyện với bạn bình thường.
Giang Nguyệt xoa xoa đầu ngón tay, cô uyển chuyển hỏi thăm trước:
“Thật ngại quá, đêm khuya qu rầy Lưu tổng . cho năm phút nhé.”
Lưu Nhậm thấp giọng cười khẽ, đừng nói là năm phút. Thậm chí cô đòi cả đời cũng sẵn sàng cho cô.
Thế nhưng đây chỉ là ước nguyện viển v của . Lưu Nhậm mím môi, lẽ cả đời này cũng khó được một lần như ngày hôm nay.
Rõ ràng cô kề cận bên nhưng lại xa cách đến khó nói. rũ mắt tấm ảnh trên bàn làm việc, nhẹ nhàng nói:
“Kh , Giang tổng gì cứ nói...” định nói thêm vài câu nhưng sợ như vậy sẽ biểu hiện quan tâm rõ ràng quá làm cô khó chịu nên đành nhịn xuống.
Giang Nguyệt ngồi xuống ghế, cô chậm rãi mở lời:
“Gần đây Lưu tổng hay qua lại Tây Thành, mạn phép cho Giang Nguyệt hỏi đang ý định gia nhập thị trường ở đây?”
Lâu nay Lưu Nhậm chỉ “đóng đô” ở Nam Thành, thế lực ngầm kh nói đến nhưng bên ngoài chỉ nói rõ lập trường của ý định lâu dài tại Nam Thành. Giang Nguyệt hỏi như vậy là cô đang tính đến chuyện Lưu Nhậm muốn bành trướng một phần với các đối thủ trong tương lai trước khi qua Tây Thành làm ăn, đặc biệt là Phong Hà.
Nếu kh tại khi đó lại ều tra Hàn Phong “tặng” cho Giang Nguyệt làm “quà” sinh nhật hấp dẫn như vậy. Đây bị cô ngầm hiểu là quà biếu trước với “thành chủ” của Tây Thành để thể hiện lòng thành trước khi gia nhập địa bàn của đối phương.
Lưu Nhậm nghe cô hỏi như vậy kh vội trả lời, sớm đoán trước cô sẽ hỏi như vậy nên bình tĩnh nghe sau đó mới nói:
“Giang tổng hiểu lầm ...” Lưu Nhậm chăm chú tấm ảnh trên bàn nhưng vẫn nhất quyết kh chạm vào nó. cứ thế nói chuyện với cô như với trong ảnh. Dù trong lòng suy nghĩ riêng nhưng trong giọng Giang Nguyệt vẫn kh nghe ra được chút bất thường nào:
“Chỉ là Nhậm kh nỡ Giang tổng bị khác lừa như vậy, sợ...” em đau lòng.
Cô gõ gõ ngón tay lên bàn, hơi ngạc nhiên trước câu trả lời này sau đó gượng gạo hỏi lại :
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chúng ta gặp nhau chưa được m lần. Tại Lưu tổng lại kh nỡ chứ?”
Giang Nguyệt hơi kh hiểu, làm ăn như các cô lợi ích được đặt lên hàng đầu. Kh lợi cho thì tuyệt đối một phân tiền cũng chẳng thể mất một cách vô cớ, một hành động cũng chu toàn mọi việc. Làm gì chuyện để tình cảm xen vào, nếu thì cũng là mối quan hệ lợi ích chung với nhau mà thôi.
Nhưng Lưu Nhậm kh mở rộng việc làm ăn ở Tây Thành thì giúp cô làm gì cơ chứ? Còn bảo là kh nỡ, Giang Nguyệt suy nghĩ mãi nhưng vẫn nghĩ kh ra.
Nếu nói đến khả năng Lưu Nhậm ý với cô thì kh thể nào. Giang Nguyệt lâu nay du học, làm gì chuyện vừa gặp đã yêu?
Bên kia Lưu Nhậm đứng dậy ra ban c hóng gió, ngẩng mặt ánh trăng sáng chói trên bầu trời đêm. Dù là thành phố xa hoa tấp nập, hay những ánh đèn của tòa nhà cao tầng vẫn sáng mãi kh tắt nhưng chẳng thể bì kịp vầng trăng treo trên cao kia.
Ánh sáng mãi mãi rực rỡ, đẹp đẽ, soi rọi trái tim mờ mịt của .
dõi theo vầng sáng của ánh trăng trên cao, nhẹ nhàng nói với Giang Nguyệt:
“Chuyện nói ra thì dài dòng, bây giờ cũng khuya Giang tổng vẫn nên nghỉ ngơi trước. thời gian chúng ta lại nói sau, m tuần nay Giang thị xảy ra ít chuyện cũng nghe nói đến.” Giọng trở nên dịu dàng, “cô chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng cố gắng quá sức.”
Bình thường Lưu Nhậm nói chuyện nhẹ nhàng dễ nghe, bây giờ lại nói như vậy Giang Nguyệt nhất thời kh phản ứng kịp. Cô mím môi, ngơ ngác chào :
“Vậy... Vậy chúng ta khi khác lại hẹn gặp. Ừm Lưu tổng, cuối tuần này rảnh kh? hẹn một buổi nhé.”
Lưu Nhậm mỉm cười, “ừm, cũng được. Vừa hay cuối tuần này việc qua Tây Thành, sẵn tiện ghé qua Giang thị thăm Giang tổng luôn cô th ?”
Cô cong môi:
“ vui được tiếp đón !”
Giang Nguyệt nói thêm m câu xã giao khách sáo nữa mới tắt máy. Cô xoay xoay chiếc ện thoại trong tay, cảm th con của Lưu Nhậm bên ngoài hiền lành vô hại nhưng thực ra là thâm sâu khó lường. Hôm nay cô gọi đến nhưng cũng kh nghĩ đến lại phát hiện ra ều thú vị như vậy.
Cô đặt ện thoại xuống bàn, đưa tay cầm tách trà lên xong chậm rãi nhâm nhi. Ánh mắt tùy ý về phía Nam Thành xa xôi, lẩm nhẩm một câu:
“Kh nỡ, là kh nỡ cái gì mới được?”
…
Lưu Nhậm sau khi tắt ện thoại xong lại quay về phòng làm việc n tin cho trợ lý Vu, nội dung đơn giản:
[Chuẩn bị lịch trình cuối tuần này, thăm Giang tổng của Giang thị và Hàn tổng của Phong Hà]
ấn gửi, nheo mắt nhớ lại khoảng khắc lúc và Hàn Phong vô tình chạm mặt nhau trong buổi tiệc sinh nhật của Giang Nguyệt. Nếu đã cất c đến Tây Thành thì Lưu Nhậm cũng ghé thăm bộ dạng thảm hại của Hàn tổng kia chứ.
M ngày nay tin tức liên tục gửi về nên chuyện Giang Nguyệt biết Lâm Phong là Hàn Phong cũng tới tai . Lưu Nhậm cuối cùng vẫn chút niềm tin vào bản thân , cảm th phần trăm tg Hàn Phong đã cao hơn một chút.
thật lòng muốn để cô biết, tốt nhất chính là Lưu Nhậm chứ kh tên Hàn Phong lừa dối tình cảm của Giang Nguyệt kia.
Vất vưởng chừng năm, kh thể nào để mọi nỗ lực của bản thân tan thành mây khói được. trách là trách hoàn cảnh này quá khắc nghiệt cho hai bọn họ, vốn dĩ ngay từ đầu kh khả năng với cô nhưng cố chấp nghịch ý trời.
Lưu Nhậm lăn lộn ngụp lặn trong bùn lầy, là đang chờ ngày với tới ánh trăng sạch sẽ trên cao kia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.