Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 97: Câu Chuyện Trường Xưa

Chương trước Chương sau

Tầm mắt Lưu Nhậm rơi trên băng keo cá nhân ở trán Giang Nguyệt, trong mắt xuất hiện tia khác lạ nhưng nh đã biến mất. Dù chuyện cũ đột ngột trở về nhưng kh vì vậy mà ảnh hưởng đến cảm xúc hiện tại, Lưu Nhậm chậm rãi dời mắt, lúc Giang Nguyệt bu tay ra mới lưu luyến rút tay về, từ túi áo vest đưa cho cô d :

“Thật ngại quá, trên đường đến Giang thị bị kẹt xe nên bảo trợ lý Vu dời lại m tiếng, đã để chủ tịch Giang đợi lâu. Còn đây là d của .”

Tấm d bằng kim loại mỏng màu bạc sang trọng tinh tế khắc tên của Lưu Nhậm cùng vị trí c việc. Giang Nguyệt nhận l, cúi đầu sơ qua bỏ vào túi áo, cô mỉm cười:

“Kh , chúng ta lên lầu nói tiếp.” Cô làm động tác mời Lưu Nhậm và trợ lý của trước.

“Mời chủ tịch Giang.” Lưu Nhậm cũng chu đáo mời lại, hai song song Giang Nguyệt lên phòng tiếp khách Giang thị, vừa vừa nói m câu xã giao th thường của làm ăn.

Thư ký Tô đã chuẩn bị trà nước sẵn, lên đến phòng cô ngồi ở vị trí trên cùng chủ động rót trà cho Lưu Nhậm.

“Lưu tổng, mời uống trà.”

“Cảm ơn.”

Lưu Nhậm rũ mắt nước trà màu x nhạt, chậm rãi ngửi mùi hương tỏa ra sau đó nâng tách lên uống một ngụm.

Từng cái nhấc tay của đều toát ra vẻ nhã nhặn lịch sự, Lưu Nhậm cũng kh quá phô trương, bên ngoài mặc vest màu ghi giản dị và đeo một chiếc đồng hồ tối giản.

Giang Nguyệt th trà nước đã uống, nghi thức xã giao cũng làm xong nên bắt đầu vào chuyện chính. Cô kh thích lòng vòng, Lưu Nhậm cũng chẳng đối tác làm ăn nên Giang Nguyệt càng thoải mái nói thẳng:

“Mạo cho Giang Nguyệt hỏi lại lần nữa, rốt cuộc tài cán gì mà được Lưu tổng quan tâm đến như vậy?”

Nghe thế Lưu Nhậm nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn, qua cô, ánh mắt chứa ý cười.

nhất thiết tài cán thì Lưu Nhậm mới được phép giúp ?”

trả lời lại bằng một câu hỏi chứa nhiều hàm ý khác mà nghe khó nhận ra hết.

Giang Nguyệt nhướng mày, “vậy chắc là Lưu tổng rảnh rỗi quá mức nên mới tiện tay giúp đỡ.”

“Kh .”

Lưu Nhậm đáp lời ngay tức khắc, vào ánh mắt bối rối của cô xong lại chú ý đến chiếc băng keo cá nhân kia, nửa thật nửa đùa nói tiếp:

“Nếu nói là vì thật lòng quan tâm nên mới giúp cô như vậy. Chủ tịch Giang tin kh?”

“Haha Lưu tổng thật biết nói đùa.” Giang Nguyệt gượng cười, cô nghĩ kiểu nào cũng kh nghĩ ra được Lưu Nhậm giúp cô vì quan tâm thật lòng.

Ở đâu ra chứ? Ai rảnh quản chuyện của dưng. Huống hồ làm như vậy Lưu Nhậm cũng đâu lợi ích gì.

Lưu Nhậm biết cô kh tin nên chẳng bất ngờ, sờ sờ mũi, nghĩ nghĩ một chút xong hỏi Giang Nguyệt:

“Hồi đó chủ tịch Giang học tại Tây Viện đúng kh?”

Cô gật đầu, “đúng , học cấp ba ở đây. vậy?”

nhoẻn miệng cười, hỏi cô như vậy chỉ để kéo dài thêm một chút thời gian chứ trong lòng biết rõ cô học ở đâu, thậm chí sau khi cô tốt nghiệp thì như thế nào đều biết. Lưu Nhậm bắt đầu hoài niệm, hướng mắt ra ngoài bầu trời bên ngoài cửa sổ, kh nh kh chậm kể lại một câu chuyện cũ. Tựa như từ lâu , mới cơ hội kể ra thoải mái như vậy.

Đặc biệt là kể cho cô nghe.

“Chắc lẽ chủ tịch Giang kh biết. Lưu Nhậm cũng từng học tại Tây Viện.”

Giang Nguyệt sửng sốt.

Lưu Nhậm kh th biểu cảm của cô, tiếp tục dõi theo đám mây trắng bay ngoài cửa sổ. Dường như kí ức ngày hạ hôm đó lại quay về trước mắt , đến cảm giác rạo rực của thiếu niên ngày cũng bắt đầu trỗi dậy trong lồng n.g.ự.c lạnh lẽo.

Cô nghe th chất giọng ấm áp của Lưu Nhậm khẽ khàng:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Mùa hè năm lớp 11, vô tình gặp cô ở lễ tổng kết...” thu hồi tầm mắt quay sang Giang Nguyệt, “bản thân là đàn của chủ tịch Giang, kh thể nào trơ mắt đàn em bị đối thủ lừa gạt được. Đúng kh?”

Lý do vụng về này chắc là thỏa đáng nhỉ?

Lưu Nhậm chỉ nói đúng gần một nửa, suy cho cùng lần đầu gặp mặt mà lại nói hết tâm tư trong lòng ra thì e rằng đối phương sẽ cảm giác kh chân thực. muốn Giang Nguyệt từ từ đón nhận , thời gian còn nhiều, Hàn Phong bây giờ kh còn cơ hội nữa nên Lưu Nhậm kh vội vàng.

Nghe nói như vậy cô ngẩn ra một chút bật cười, Giang Nguyệt dường như giải được khuất mắt trong lòng nên thả lỏng. Nói chuyện với Lưu Nhậm cũng chẳng dùng kính ngữ nữa:

“Thì ra là vậy, chẳng trách lại biết. Nhưng mà lúc đến tham dự lễ nhậm chức kh nói cho em biết, để lỡ sau này em quên mất thì ?”

Lưu Nhậm lắc đầu, thầm nghĩ “nếu em quên thì còn nhớ”. Sau đó mỉm cười đáp:

sợ chủ tịch Giang kh nhớ ra, dù hai chúng ta cũng đâu chính thức gặp nhau lần nào. Nói ra sợ bị khác chê cười Lưu Nhậm trèo cao, th sang bắt quàng làm họ.”

“Vậy lúc đó biết em thế?” Giang Nguyệt đột nhiên th hứng thú với chủ đề này, gặp lại đàn học chung trường hồi cấp ba thì xem như hai duyên .

“Chủ tịch Giang lúc đó nổi tiếng khắp trường, ai mà kh nhớ chứ haha.”

nghiêng đầu nhớ lại khoảng khắc lén cô học bên ngoài lớp, lúc đó vừa hồi hộp vì sợ bị cô phát hiện lại vừa vui sướng khi được th dáng vẻ suy nghĩ bài toán khó của Giang Nguyệt, nói đùa một câu.

Nghe Lưu Nhậm nói Giang Nguyệt mím môi, cô hơi xấu hổ. Vì lúc đó mặc dù thành tích học tập của cô thuộc loại nhất nhì lớp nhưng hay chơi quậy phá với đại ca ở trường nên thường xuyên bị thầy cô để ý nhắc nhở. D tiếng hoa khôi học đường nhờ dáng vẻ xinh đẹp cùng thành tích tốt bởi thế bị ảnh hưởng kh ít.

“Ây da thật là, tính khí ng cuồng của thời thiếu niên, đừng để ý.” Giang Nguyệt nói năng lộn xộn, cô bị khác nhắc lại tuổi trẻ dữ dội nên chột dạ đến hai má ửng đỏ lên.

bây giờ cô cũng là chủ tịch của thương hiệu thời trang hàng đầu Châu Á. Như vầy xấu hổ kh cơ chứ!

Lưu Nhậm ngược lại cảm th đáng yêu, hai trò chuyện một lúc liền kết bạn với nhau. cũng kh dùng kính ngữ nữa, khi nãy vẫn còn sợ cô th quá dồn dập nên mới cẩn trọng gọi chủ tịch Giang.

Giang Nguyệt gặp lại đàn trong trường cũ liền nói nhiều hẳn lên. Cô th trò chuyện với Lưu Nhậm cũng kh đến nỗi nào, con lại hòa nhã dễ gần nên cô thoải mái kể m chuyện vụng vặt hồi cấp ba cho nghe.

chăm chú ngắm dáng vẻ hoạt bát này của Giang Nguyệt, thi thoảng lại gật gù, còn khi cô nói đến chuyện gì vui thì khẽ cười phụ họa.

Nhờ vậy tâm trạng cô tốt lên nhiều, m ngày nay Giang Nguyệt cứ thất thường vui buồn lẫn lộn. Khi gặp được Lưu Nhậm nói chút chuyện thời cấp ba mới nguôi ngoai phần nào.

“Lưu Nhậm quả thật từng học cấp ba ở Tây Viện.”

Mặt Hàn Phong tối sầm.

Hồ Nam nuốt nước bọt nhưng vẫn kh nhịn được hỏi thêm một câu.

“Tên Lưu Nhậm này động chạm tới việc làm ăn của à?”

liếc xéo Hồ Nam, nghiến răng chửi tục:

“Con mẹ nó biết ngay mà, thằng cha này đúng là ý đồ với Nguyệt Nguyệt.”

Hồ Nam giật giật khóe miệng, mở mịt hỏi tiếp:

... vậy, giành giật thương vụ nào lớn lắm hả?”

Kh là lớn, mà là cực kỳ lớn chứ.

Chuyện vợ con là chuyện đại sự cả đời, như này mà còn kh lớn thì cái gì mới lớn.

Hàn Phong lẩm nhẩm chửi Lưu Nhậm đến tám chục lần, sau đó hậm hực nói câu được câu kh với Hồ Nam:

“Nếu là chuyện làm ăn thì cần gì ều tra đến gốc gác của tên đó.” định đập bàn một cái cho hả giận nhưng tay đang bị thương nên đổi qua đạp mạnh vào chân bàn “rầm” một cái khiến Hồ Nam sợ run . Sắc mặt Hàn Phong cực kỳ khó coi, “Tên đó động vào vợ đây!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...