Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 98: Cơn Thịnh Nộ Của Hàn Tổng

Chương trước Chương sau

Mặt Hàn Phong đ lại, lâu nay để ý đến Lưu Nhậm nhưng vì chưa lý do rõ ràng nên tạm thời bỏ qua chưa nói đến. Hiện tại lại nghe th Lưu Nhậm liên quan đến Giang Nguyệt thì kh nể mặt nữa, ngón tay Hàn Phong gõ trên mặt bàn theo tiếu tấu, giọng nói thâm trầm:

“Câu chuẩn bị tài liệu tên Lưu Nhậm đó rửa tiền với Vương Đ xong trực tiếp gửi cho .” nhếch môi, “xem ra tên đó đúng là rảnh rỗi đến mức dòm ngó vợ của , đã vậy thì Hàn Phong này sẽ tạo cơ hội việc làm cho để đỡ chạy loạn khắp nơi quyến rũ Giang Nguyệt.”

Mồ hôi lạnh trên trán Hồ Nam chảy ròng ròng, kh ngờ là Hàn Phong cũng lúc tức giận vì phụ nữ. Xưa nay mười chuyện thì chín chuyện liên quan đến tiền bạc Hàn Phong mới nổi nóng hậm hực như này, còn lại một chuyện nếu kh là gia đình hoặc sức khỏe thì cũng là tiền bạc. Chưa cô gái nào làm Hàn tổng đứng ngồi kh yên như này.

Bây giờ Hồ Nam chứng kiến Hàn Phong nghỉ làm, ều tra tình địch tìm sơ hở của đối phương để gây khó dễ, chuyện này quả thật khác với Hàn tổng cuồng c việc mọi ngày, đáng sợ quá kh??

“Vậy... Vậy chuẩn bị ngay, tối nay sẽ liền.”

Hồ Nam lắp ba lắp bắp, nói xong chỉ nghe Hàn Phong “ừ” một tiếng lạnh nhạt. Mắt th chẳng còn việc gì nữa nên rón rén ra về, ở lại lâu kh khéo bị Hàn Phong chướng mắt kiếm cớ trừ lương.

Đang lúi húi chuẩn bị quay thì đột nhiên Hàn Phong lên tiếng ngăn Hồ Nam, “khoan đã”. Dọa Hồ Nam sợ hãi đến rớt tập hồ sơ trên tay xuống đất cái bộp.

“Còn... Còn chuyện gì nữa ạ Hàn tổng?” Hồ Nam mỉm cười thân thiện, giờ phút này Hàn Phong kh giống bình thường nên chẳng dám đùa giỡn, kh khéo lại bị Hàn Phong trừ lương đuổi việc mất.

Hàn Phong liếc Hồ Nam, mặt nhăn nhó:

ăn thịt đâu mà lại sợ như vậy? Mới như này đã sợ, kh hiểu lại làm thám tử tư được hay vậy?”

Hồ Nam vẫn duy trì nụ cười thân thiện trên mặt, biết miệng lưỡi Hàn Phong hay bắt bẻ khác nên kh thèm chấp nhặt cãi lại. Chỉ là trong đầu đã sớm hỏi thăm sức khỏe chị em nội ngoại nhà Hàn tổng. Còn ngoài mặt đành cười cười cho qua chuyện sau đó nghe chủ ra chỉ thị:

“Thôi bỏ . Chiều nay về qua Giang thị nghe ngóng xem chủ tịch bọn họ đang làm gì, rõ chưa?”

“Ủa mà làm gì là làm gì vậy Hàn tổng? muốn biết lịch trình, hoạt động của chủ tịch Giang hay là...?” Hồ Nam chép miệng l sổ tay ra ghi lại những thứ Hàn Phong muốn nghe ngóng, vừa ghi vừa hỏi .

“Chậc, chậm hiểu vậy? Bảo nghe ngóng thì nghe ngóng , hỏi nhiều thế làm gì.” Hàn Phong hơi bực bội, lại nghĩ đến gì đó liền bổ sung thêm cho chắc c: “Ví dụ như chủ tịch Giang hôm nay đã gặp gỡ những ai, là nam hay nữ, ăn trưa lúc m giờ, tâm trạng buồn hay vui... Đ, theo đó mà nghe ngóng, tối nay gửi cho rõ chưa!”

Sáng nay nghe loáng thoáng tên Lưu Nhậm kia định đến Giang thị, kh chừng là qua đây mồi chài vợ . Nên Hàn tổng chúng ta mới cẩn thận hơn một chút, đảm bảo chủ tịch Giang chưa bị tên họ Lưu kia làm cho mê mới yên tâm.

Hồ Nam nghe m cái ví dụ Hàn Phong đưa ra để nghe ngóng thì chút kh th kịp. Đừng nói thuê thám tử hạng A như tìm hiểu tâm trạng chủ tịch Giang là để Hàn tổng biết trước đường nước bước mà tìm cách dỗ dành vợ tương lai đó nha.

thở dài, thầm nghĩ đúng là khi yêu chả ai bình thường. Kể cả Hàn tổng sống thực tế cũng bị tình yêu làm cho mờ mịt tâm trí.

“Hàn tổng yên tâm, nhất định sẽ nghe ngóng thật kỹ để báo cáo lại cho . từ từ chờ nha, tối nay gửi mail cho liền.” Hồ Nam nháy nháy mắt, được Hàn Phong giao cho trọng trách tìm hiểu tâm trạng của chủ tịch Giang nên cực kỳ nghiêm túc, cố gắng hết sức làm tốt nhiệm vụ được giao. Nếu Hàn Phong vừa lòng, kh chừng còn thể moi thêm một ít tiền lẻ từ chỗ Hàn tổng keo kiệt.

Hàn Phong gật đầu để Hồ Nam về, sau khi Hồ Nam rời liền mệt mỏi tựa vào ghế, hai mắt lên trần nhà, đột nhiên tâm trí xuất hiện hình bóng Giang Nguyệt, cô mỉm cười hỏi :

“Tiểu Phong mệt hửm? Để chị bóp vai cho cưng nha.”

Những lúc mệt mỏi, cô giống như cái đuôi nhỏ quấn theo hỏi thăm, sau đó còn chăm chỉ đ.ấ.m bóp cho thư giãn. Đối với Hàn Phong mà nói, chỉ cần th cô là lập tức phấn chấn tràn đầy năng lượng chứ đừng nói đến cô đứng sau bóp vai cho . Khi đó chắc thức sáng đêm đọc tài liệu cũng chẳng vấn đề gì.

Hàn Phong đưa tay lên xoa xoa thái dương, Giang Nguyệt giống như đang đứng trước mặt , vẻ mặt cô lo lắng:

“Tiểu Phong làm vậy? Để chị xoa cho cưng nha.”

Cô trong tâm trí vẫn là “chị Giang” thích trêu chọc như vậy.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Yết hầu Hàn Phong lăn lộn lên xuống, cảm giác này vừa bức bối vừa hụt hẫng, chẳng biết phát tiết với ai, suy cho cùng thứ th cũng chỉ là tưởng tượng.

Giang Nguyệt kh ở đây.

Tay Hàn Phong cuộn lại thành nắm đấm, nhớ lại sáng nay cô dứt khoát như thế nào thì lại càng tuyệt vọng. Lồng n.g.ự.c lặng lẽ truyền đến cảm giác đau âm ỉ, Hàn Phong giả vờ kh biết đau, rũ mắt băng gạc trắng tinh trên tay :

“Nguyệt Nguyệt, tại em lại ương ngạnh như vậy?”

Đàn như sống gần ba mươi năm trên đời lại bị một cô gái kém hơn bốn tuổi làm cho tâm trí đảo ên đến quên trời quên đất. Hàn Phong cười nhạt, khổ sở nghĩ đến m cảnh tượng đau khổ cầu xin cô, thậm chí l tính mạng ra dọa Giang Nguyệt nhưng kh chừng trong mắt cô đó chỉ là trò hề vớ vẩn, còn Hàn Phong như thằng đàn nhu nhược chỉ biết đòi sống đòi chết.

Môi Hàn Phong mím thành đường thẳng tắp, kh cam tâm. Vì cái gì mà cô đến yêu lại nhẫn tâm bỏ mất? Hàn Phong đâu món hàng tiêu khiển của Giang Nguyệt, để cô cần đến thì chơi, kh cần thì vứt.

Hàn Phong nghiến răng, gân x trên trán nổi lên:

“Em tưởng chọc vào là phần đời còn lại sống dễ dàng lắm kh?”

đứng dậy qua phòng ngủ chính, chỗ này Hàn Phong cho làm giữ nguyên lúc Giang Nguyệt còn ở đây. Thậm chí đồ dùng quần áo của cô vẫn để ngay ngắn như cũ. chậm rãi bước vào, tiến lại chỗ tủ đầu giường cầm lên một khung ảnh bằng gỗ. Khoảng khắc Giang Nguyệt tươi cười ống kính còn Hàn Phong nghiêng đầu dáng vẻ rực rỡ này của cô được nhân viên cẩn thận chụp lại lúc giao xe đến Phong Nguyệt.

Ngón tay thon dài của Hàn Phong mân mê hình ảnh Giang Nguyệt, tiếp tục nói chuyện, giọng khàn khàn:

“Trước sau gì cũng khiến em quay về thôi, Giang Nguyệt.”

Ánh mắt Lưu Nhậm chăm chú vào sườn mặt mềm mại của Giang Nguyệt, cô nói đến cuộc sống của sau khi tốt nghiệp đến du học. Huyên thuyên mãi nhưng chẳng th Lưu Nhậm nói gì hết nên cô quay sang , lúc qua ánh mắt hai vô tình chạm nhau, Giang Nguyệt hơi ngượng ngùng dời mắt:

... vậy? Đừng nói chê em quậy phá đó nha.”

“Phụt!” Lưu Nhậm hơi cúi mặt xuống cười khẽ, nhớ đến những lúc bay sang chỉ để đứng Giang Nguyệt từ xa thì kh khỏi hoài niệm. Từ khi cô về nước mới cơ hội cô nhiều hơn một chút như thế này.

Lưu Nhậm vào mắt cô, giọng nói từ tính phát ra vừa đủ để hai nghe được:

“Quậy phá gì chứ, th em như vậy là năng động hoạt bát, cá tính riêng của .”

Giang Nguyệt nhướng mày, cô bật cười thành tiếng gật gù:

“Em cũng th như vậy.”

Lưu Nhậm định tiếp lời thì ện thoại nội bộ của Giang thị đổ chu nên Giang Nguyệt lại bàn nhấc máy. Bên kia thư ký Tô vừa nhận được tin cửa hàng VIC ở bên còn hai ngày nữa sẽ hoàn tất c đoạn trang trí thiết kế, đang chờ lệnh từ trụ sở chính để thống nhất ngày khai trương nên báo lại cho Giang Nguyệt biết.

Mô hình VIC này Giang Nguyệt mới triển khai lần đầu ở Châu Âu nên cô cho theo dõi tiến độ chặt chẽ. Hơn nữa từ sau chuyện của Du Tuyết nên cô càng cảnh giác để kh xảy ra bất trắc gì.

“Chủ tịch Giang, cô định cử ai qua để nghiệm thu ạ?”

Giang Nguyệt nghe thư ký Tô nói liền nheo mắt, cô chợt nghĩ đến Hàn Phong còn đeo bám kh bu nên căng thẳng xoa xoa đầu ngón tay, chần chừ một lúc mới dứt khoát hạ lệnh:

sẽ đích thân qua nghiệm thu, chuẩn bị lịch trình kế hoạch c tác .”

Một phần là vì cô muốn trốn tránh Hàn Phong, cô cần cho bản thân thời gian để chữa lành, phần còn lại là với các thị trường khó tính như Châu Âu và Mỹ đòi hỏi Giang Nguyệt nghiên cứu kỹ lưỡng, cứ cho là lần này cô khảo sát trước .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...