Bé Cưng Của Tôi

Bé Cưng Của Tôi


Ngày quyết định hiến tặng thi thể, tôi gọi điện cho anh trai đã bảy năm không liên lạc.

Bên kia mất một lúc lâu mới bắt máy, tôi lập tức trình bày ý định.

Rồi cẩn thận bổ sung: "Chỉ là ký tên thôi, sẽ không làm mất thời gian của anh đâu."

Phía bên kia mắng một tiếng "đồ điên", rồi cúp điện thoại ngay lập tức.

Tôi đành phải lặn lội đường xa, mang theo hồ sơ tìm đến thành phố anh đang sống.

Lúc tôi tới, đúng vào thời điểm anh đang bận rộn nhất.

Anh ký tên một cách qua loa, ngay cả ánh mắt cũng không thèm liếc nhìn tôi.

Anh chỉ khó chịu nói thêm một câu: "Thêm một điều khoản. Sau này nếu cô chết thật, đừng bao giờ thông báo cho tôi nữa."

Tôi gật đầu: "Được."

Xem thêm
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
Đánh giá từ độc giả

Chưa có đánh giá nào cho truyện này.

Vui lòng Đăng nhập để gửi đánh giá.
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào.