Bệnh Kiều Nam Chủ Thực Sự Có Bệnh, Nữ Chủ Ghét Bỏ Để Cho Ta Tới !
Chương 314: Ghen Tị Đến Chết
Mùi hương trái cây chín mọng, sạch sẽ và nồng nàn. Khi cô dựa lại gần, mùi thịt t nồng vốn đang bao vây trong miệng Hạ Lẫm bỗng chốc tan biến.
Trong khoảnh khắc, Hạ Lẫm đột nhiên cảm th, hình như... cũng kh khó nuốt đến thế.
Ngày hôm đó, Hạ Lẫm đã ăn một viên hoành thánh và uống hai thìa nước dùng. Một bước tiến vượt bậc.
Lúc về, Tô Uyển tặng Hạ Lẫm một món đồ nhỏ. Cô gái nhỏ tùy tay ngắt một lá hương bồ, ngón tay thoăn thoắt tết cho Hạ Lẫm một con cào cào màu x lá. Tạo hình tinh xảo, sống động, con cào cào tết bằng tay đẹp như một tác phẩm nghệ thuật.
"Hạ Lẫm, cái này tặng ." Giơ con cào cào lên, Tô Uyển cười rạng rỡ: "Cảm ơn hôm nay đã đưa em xem cảnh đêm đẹp như vậy. Hoành thánh cũng ngon."
Trong mọi khoảnh khắc vui vẻ, cô luôn cười tươi như thế. Gió đêm thổi qua làm bay vài lọn tóc của cô gái nhỏ, giữa bối cảnh s nước mênh m, Hạ Lẫm chỉ th một Tô Uyển. Đôi mắt cô lúc nào cũng sáng rực.
Tô Uyển như vậy, Hạ Lẫm lại cảm nhận được nỗi ngứa ngáy râm ran đó. Giống như những hình trái tim trong buổi trình diễn ánh sáng hôm nay, chúng tr nhau bay lên, thôi thúc... Cảm giác ngứa ngáy này đang ên cuồng giục giã làm ều gì đó.
Đêm hôm đó. Hạ Lẫm đăng một trạng thái lên vòng bạn bè, bức ảnh chính là tấm ảnh chụp chung của và Tô Uyển. Ven s, hải đăng, trình diễn ánh sáng hình trái tim, gió đêm lay động... và hai tr vô cùng thân mật trong ảnh.
kiểu gì cũng giống ảnh của một cặp đôi, cứ thế được Hạ Lẫm c khai đăng lên. Hạ Tuyết Tùng là đầu tiên lướt th! Lão gia t.ử lập tức bình luận: " xứng đôi."
Nam Hoằng Phương: "Ơ? Cảnh Viêm ra ngoài kh cùng hai đứa à?"
Cung Trình: "Em cũng muốn chơi cùng chị."
Bình luận vừa hiện ra, giây tiếp theo, WeChat của Tô Uyển đã nhận được tin n từ Cung Trình: [Con cào cào màu x đó cũng là chị làm ? Em thích lắm. Chị ơi, em thực sự ghen tị đến c.h.ế.t mất.]
Mị ma giật , này cầm kính hiển vi soi ảnh à? Một con cào cào nhỏ xíu trong góc mà cũng th rõ thế ?
Tin n của Cung Trình trên WeChat chẳng khác nào qu rối, cô gái nhỏ ủ rũ kh biết nên trả lời thế nào. Hạ Lẫm tận dụng ưu thế chiều cao liếc màn hình của Tô Uyển.
Trong nhóm [Thánh Tam Thiếu] vốn chưa bao giờ lên tiếng, Hạ Lẫm đột nhiên @Cung Trình.
Cung Trình: [?]
Hạ Lẫm gửi qua một đường link: #Đồ chơi sáng tạo bằng tre nứa cho trẻ em - Con cào cào mô phỏng động vật#
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/benh-kieu-nam-chu-thuc-su-co-benh-nu-chu-ghet-bo-de-cho-ta-toi/chuong-314-ghen-ti-den-chet.html.]
Hạ Lẫm: [Thích thì mua nhiều vào mà chơi.]
Cung Trình lập tức phản ứng lại, tin n gửi cho Tô Uyển đã bị ta th. [Hạ Lẫm, lén ện thoại khác kh tốt lắm đâu.]
đàn đáp lại: [Dòm ngó đồ của khác cũng chẳng hay ho gì. Thứ muốn... cô đã tặng cho .]
Cuộc đối thoại đầy mùi t.h.u.ố.c súng. Hạ Lẫm hiếm khi thể hiện sự c kích như vậy, kh khí trong nhóm chat bỗng chốc đóng băng. Một lúc lâu sau, Nam Cảnh Viêm mới gửi tin n: [??? Tô Uyển tặng gì cho ? Chỉ tặng thôi à? @Hạ Lẫm]
Kh ai trả lời.
*
Cuối tuần, Cung Trình đến nhà họ Hạ. chuẩn bị mà đến, Cung Trình mang theo một chiếc bánh kem.
"Chị ơi, dạo trước em mới học được một khóa học thú vị, đây là bài tập về nhà thầy giao." thiếu niên chủ động mở hộp bánh, nụ cười ôn hòa: "Lần đầu làm bánh nên em chọn kiểu đơn giản nhất. Nhưng mà hoa văn tr vẫn hơi thô một chút."
Bánh kem vừa mở ra, mùi đồ ngọt nồng nàn lập tức lan tỏa khắp phòng khách nhà họ Hạ. Tô Uyển hỏi với vẻ kh thể tin nổi: "Cung Trình, cái này là em tự làm ?"
thiếu niên chỉ mỉm cười: "Em nghe nói chị thích ăn đồ ngọt. Tác phẩm đầu tay nên em muốn chia sẻ với chị."
Cách xưng hô thân mật thốt ra từ miệng Cung Trình một cách tự nhiên. Ngược lại, Tô Uyển lại mất tự nhiên né tránh. Cô tr vẻ căng thẳng, nhiều lần định nói lại thôi, dường như chuyện muốn nói.
"Chị ơi?" Cung Trình lại gọi một tiếng. Nụ cười trên gương mặt thiếu niên tr thật hiền lành, vô hại.
Cô gái nhỏ cúi đầu, Cung Trình đợi một lúc lâu mới nghe th Tô Uyển lên tiếng: "Cung Trình, chị chuyện muốn nói riêng với em..."
Tô Uyển dẫn Cung Trình ra ngoài vườn. Lão gia t.ử vốn đang đ.á.n.h cờ với cháu trai trong phòng khách, đứng từ xa Tô Uyển dẫn Cung Trình ra ngoài. Đặc biệt là khi th nụ cười luôn túc trực trên mặt thằng nhóc nhà họ Cung, Hạ Tuyết Tùng ngừng tay, liếc Hạ Lẫm một cái.
Hạ Lẫm ngồi ngay ngắn đối diện, biểu cảm bình thản như kh chuyện gì xảy ra, duy chỉ Hạ Tuyết Tùng nhận ra cháu vừa nhầm một nước cờ.
"Hạ Lẫm." Ông nội bắt đầu nảy ra ý đồ xấu: " bảo... thằng nhóc nhà họ Cung nên tống sang phía Nam luôn kh? Tiễn một đứa cũng là tiễn, tiễn hai đứa cũng chẳng . Nếu tiễn hết... chắc ba bốn năm nữa mới về được!"
Hạ Tuyết Tùng nghĩ thầm đầy "ác ý", đã bắt đầu tính toán nên ra tay từ đâu. Trong đầu xoay chuyển đủ kiểu, lão gia t.ử tùy tiện hạ một quân cờ. Sau vài hiệp, khi lão gia t.ử hoàn hồn lại thì thế cục trên bàn cờ đã hoàn toàn thay đổi!
Chưa có bình luận nào cho chương này.