Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bệnh Kiều Nam Chủ Thực Sự Có Bệnh, Nữ Chủ Ghét Bỏ Để Cho Ta Tới !

Chương 315: Đừng Diễn Nữa

Chương trước Chương sau

Hai cháu vốn dĩ đang ngang tài ngang sức, bỗng chốc phân định ưu thế rõ rệt. Ông chỉ hạ cờ tùy tiện mà Hạ Lẫm thế mà lại thua?

Hạ Tuyết Tùng lập tức phản ứng lại: "Ý gì đây? nhường à?"

Hạ Lẫm rót thêm một chén trà cho nội, chậm rãi nói: "Là do cao tay thôi ạ."

Còn khen cả nữa? Hiếm khi được hưởng đặc ân này, lão gia t.ử ngẫm nghĩ nửa ngày... M nước cờ hôm nay rốt cuộc cao tay ở chỗ nào nhỉ?

Phía bên kia. Tô Uyển chọn một góc khá riêng tư trong vườn.

"Chị tìm em là chuyện muốn nói ?" Cung Trình đã ra ý định của Tô Uyển, một linh cảm kh lành dâng lên.

Trước khi Tô Uyển kịp mở lời, Cung Trình đã chủ động xin lỗi: "Chị ơi, xin lỗi chị, hôm đó em nói gì kh kh? Em chỉ là tình cờ th ảnh trên vòng bạn bè của Hạ Lẫm thôi..."

Giọng thiếu niên trầm xuống, nghe rõ vẻ thất vọng: "Chị ơi, em vẫn chưa được chơi riêng với chị lần nào."

Cung Trình cứ ngỡ nói vậy sẽ tr thủ được chút lòng thương hại của cô gái. Kh ngờ rằng...

"Cung Trình, đừng diễn nữa."

Cô nói cái gì? thiếu niên đang cúi đầu bỗng chốc ngẩng phắt lên! Linh cảm kh lành lập tức leo lên đến đỉnh ểm!

Tô Uyển tiếp tục nói: "Cung Trình, chị biết hết . Sở dĩ em luôn nói những lời đó với chị... là vì vụ cá cược với Nam Cảnh Viêm kh?"

Tô Uyển qua, đôi mắt vẫn long l như nước: "Nếu chỉ vì vụ cá cược thì em kh cần cố ý làm những chuyện này cho chị đâu... Nam Cảnh Viêm đã , chị cũng kh muốn trở thành đối tượng để em trêu đùa."

Câu nói cuối cùng Tô Uyển nói vô cùng nghiêm túc. thiếu niên đứng đối diện cô lúc này hoàn toàn ngây ! Nam Cảnh Viêm thế mà lại nói chuyện này ra ? ta nói thêm gì khác kh?

Trong đầu Cung Trình lập tức hiện lên những lời đ.á.n.h giá của về Tô Uyển lúc trước: [*A chỉ sợ dọn vào lại kh chịu . Con gái đứa nào chẳng thích mơ mộng trèo cao. Hay là cá cược ... xem trong ba chúng ta, cô ta sẽ thích ai trước?*]

Nụ cười luôn túc trực trên mặt Cung Trình biến mất, giọng nói của thiếu niên bỗng trở nên khàn đặc: "Chị ơi."

Tô Uyển lại nói: "Ông nội Hạ sau đó nói với chị, chuyện em bảo sinh nhật em cũng là giả."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lúc trước để kéo gần quan hệ với Tô Uyển, Cung Trình đã cố ý chọn ngày sinh nhật ngay sau ngày của cô một ngày. Thực tế tính ra, Cung Trình còn lớn hơn Tô Uyển hai tháng.

Tô Uyển mở lời: "Cung Trình, em kh cần gọi chị là chị nữa. Cái này tặng em."

Lúc này Cung Trình mới chú ý th trên tay Tô Uyển cầm một con cào cào tết bằng lá x, giống hệt con trong ảnh của Hạ Lẫm. Cô gái nhỏ đặt con cào cào vào tay Cung Trình, chậm rãi nói: "Chị kh biết em thực sự thích cái này kh... cứ coi như em thích ."

Tô Uyển kết luận: "Cung Trình, chị th... nếu hôm nay đã nói rõ ràng , sau này em kh cần nói với chị những lời đó nữa..." Tô Uyển dùng một từ: "Những lời quá mức thân mật."

Kh chỉ vậy, Tô Uyển còn l chiếc vòng cổ màu x lục ra: "Cung Trình, cả cái này nữa... sau này cũng đừng cố ý tặng quà cho chị. Cảm ơn em nhé~"

Ý tứ vạch rõ r giới vô cùng rõ ràng. chằm chằm vào chiếc vòng cổ Tô Uyển đưa ra, môi thiếu niên trắng bệch. Cô đã biết hết . Cô cũng kh muốn tiếp tục diễn kịch cùng nữa...

"Chị ơi" Giọng nói khàn đặc vang lên, Cung Trình giống như một chú ch.ó nhỏ bị bỏ rơi bên lề đường, cố gắng làm Tô Uyển hồi tâm chuyển ý: "Chị ơi, đừng bỏ rơi em..."

Tô Uyển lại nói: "Cung Trình, chị vẫn muốn cảm ơn em, dù ngay từ đầu sự thiện chí đó là do em ngụy trang ra. Khi mới đến thành phố G, lần đầu gặp nội Hạ và mọi , chị thực sự đã bớt căng thẳng hơn nhờ em."

*

Tô Uyển càng nói như vậy, biểu cảm trên mặt Cung Trình càng khó coi. Nụ cười luôn hếch lên của thiếu niên biến mất, phẳng lặng thành một đường thẳng c.h.ế.t chóc.

Ánh mắt Cung Trình dán chặt vào con cào cào Tô Uyển đưa qua, kh ý định nhận l, khàn giọng hỏi: "Chị ơi, bây giờ... nếu em xin lỗi chị, liệu ... đã quá muộn kh?"

Tô Uyển bình thản đáp: "Kh lòng chân thành, thì cần gì xin lỗi?"

Con cào cào trên tay Tô Uyển lúc này trở thành một biểu tượng của sự chia ly. Cô gái nhỏ đặt đáp án nằm gọn trong lòng bàn tay, phơi bày trước mặt Cung Trình. Cô kh cho một lựa chọn nào khác.

Thời gian dường như ngừng trôi, hơi thở của Cung Trình ngày càng nặng nề, trái tim bị kéo căng bởi một cơn đau nhói. Im lặng hồi lâu, cuối cùng Cung Trình cũng mở lời: "Được."

"Chị ơi, bánh kem thực sự là do tự tay em làm. Lần đầu làm nên em kh biết chị thích kh... Nếu kh thích... chị vứt cũng được."

Nói xong những lời này, Cung Trình cúi đầu xoay : "Chị ơi, tạm biệt."

Nhưng lần này, khi rời , Tô Uyển kh chào lại. Hạ Tuyết Tùng đứng từ xa cũng th gì đó kh ổn, thằng nhóc nhà họ Cung lúc đến thì hớn hở, lúc về lại như mất hồn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...