Bệnh Kiều Nam Chủ Thực Sự Có Bệnh, Nữ Chủ Ghét Bỏ Để Cho Ta Tới !
Chương 506: Ti tiện Ý Niệm Ngo Ngoe Rục Rịch
Mèo ện t.ử lặng lẽ đ.á.n.h giá: [Giống hệt như một chú cún con, cứ để cô xoa vài cái mới chịu vào nhà.]
Mị ma cười cười: "Nếu kh ngươi nghĩ tại ta lại muốn uống rượu?"
Hệ thống: [Chậc Lòng mu dạ thú.]
Nửa đêm. Trong giấc mộng, Cao Dữ đột nhiên bừng tỉnh, trong đôi mắt lại khôi phục vẻ đen thẳm như thường lệ. Hoàn toàn th tỉnh.
Trong đầu hiện lên tất cả những chi tiết trên bàn ăn hôm nay. Việc uống rượu đúng là cố ý. Chỉ vì Giáo sư Chương nói một câu: " và Tiểu Tô kh khả năng đâu..." mà nảy sinh sự đố kỵ và kh cam lòng đầy vọng tưởng. Cho nên mới uống cạn ly rượu đó. Rốt cuộc... sau khi say, những lời mới thể quang minh chính đại nói ra.
Trên đỉnh đầu dường như vẫn còn lưu lại cảm giác khi Tô Uyển xoa nhẹ, lực đạo của cô nhẹ, lòng bàn tay mềm mại. Khi nói chuyện với , cô đặc biệt kiên nhẫn. Cô đang khen , lại giống như đang dỗ dành .
Chỉ cần nghĩ như vậy, toàn thân trên dưới bỗng chốc bị một luồng xung động mãnh liệt bao phủ! Muốn nghe cô nói nhiều hơn nữa. Muốn được cô chạm vào nhiều hơn nữa.
Ngồi trên giường, Cao Dữ lập tức siết chặt khăn trải giường, ánh mắt sáng quắc về phía cửa phòng. Sớm biết vậy, nên uống nhiều thêm một chút. Tốt nhất là say đến mức kh biết gì, lẽ cô còn thể ở bên cạnh chăm sóc .
Ý niệm ti tiện ngo ngoe rục rịch, rõ ràng chỉ uống một ly rượu vang đỏ, nhưng Cao Dữ lại cảm th cổ họng bỏng rát lợi hại. đứng dậy rót cho một ly nước, uống cạn sạch. Chẳng chút hiệu quả nào, cơn khát càng thêm dữ dội.
Trong bóng đêm đậm đặc, một luồng xung động nào đó thúc giục làm thêm ều gì đó. Chỉ cách một bức tường, cô đang ở ngay bên cạnh... Mọi ý niệm trỗi dậy đều bị cưỡng ép đè xuống. Đêm hôm đó, Cao Dữ đã tắm nước lạnh.
*
Cuộc thi ở Vân Thành kết thúc, xe buýt đưa đoàn tuyển thủ Đại học L trở về trường. Khi Cao Dữ về đến ký túc xá, Thân Hải đang cùng cả phòng xem tin tức kết quả cuộc thi trên WeChat.
"Dữ Thần vẫn là soái nhất nha." Thân Hải cảm thán. Trên màn hình máy tính là ảnh chụp chung của toàn bộ tuyển thủ Đại học L, nhưng đã bị Thân Hải cắt chỉ còn lại Cao Dữ và Tô Uyển.
"Chậc chậc Trai tài gái sắc, hai này đứng cạnh nhau cứ như ở một đẳng cấp khác vậy." Trên màn hình, Cao Dữ và Tô Uyển đứng cạnh nhau, thoáng qua chút thân mật.
Thân Hải nhịn kh được lại nói: "Thật là cảnh đẹp ý vui. Đã đẹp trai xinh gái thì thôi , đầu óc còn nhạy bén như vậy, đây mới gọi là cường cường liên thủ."
Lời này vừa dứt, phía sau Tiết Phỉ Nhiên trầm giọng xuống: "Ai liên thủ với ai?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/benh-kieu-nam-chu-thuc-su-co-benh-nu-chu-ghet-bo-de-cho-ta-toi/chuong-506-ti-tien-y-niem-ngo-ngoe-ruc-rich.html.]
Thân Hải đáp: "Tô Uyển và Cao Dữ chứ ai."
Lập tức, sống lưng lạnh toát, Thân Hải quay đầu lại, vừa vặn đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Tiết Phỉ Nhiên.
"..." Nhận ra thể đã lỡ lời, Thân Hải lập tức chữa cháy, "Ý là Tô Uyển và Cao Dữ đều giỏi, lần này song kiếm hợp bích mang về cho Đại học L chúng ta hai huy chương vàng."
Tiết Phỉ Nhiên: " kh cần giải thích riêng với . biết ý là gì."
biết cái rắm! Đại đệ, ánh mắt vừa của hận kh thể đ.â.m c.h.ế.t luôn đ. Thừa lúc Tiết Phỉ Nhiên kh chú ý, Thân Hải lặng lẽ đảo mắt. Đã định chia tay , chút chuyện nhỏ nhặt này mà Tiết Phỉ Nhiên còn so đo như vậy.
Cao Dữ đứng một bên im lặng quan sát, th thời cơ đã chín muồi, nhẹ nhàng gõ cửa ký túc xá. Vài đồng thời ra cửa, th rõ là ai, Thân Hải hét to nhất: "Oa! Dữ Thần! Hãy nhiệt liệt hoan nghênh huy chương vàng cuộc thi máy tính toàn quốc lần này! Chúc mừng Dữ Thần đạt được thành tích đại mãn quán tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả!"
Thân Hải thực lòng khâm phục: "Dữ Thần, vẫn là đỉnh nhất, quét sạch đám tuyển thủ kia luôn."
Trâu T.ử Ngẩng cũng tới, cười nói: " và Thân Hải luôn theo dõi diễn đàn trường, gần đây nhiều từ các trường khác tràn vào, đều là nhắm vào đ. 17 câu hỏi làm sạch bách, đám trường ngoài đều muốn xem vị thần tiên nào đây."
Chỉ Tiết Phỉ Nhiên đưa ra lời chúc ngắn gọn nhất: "Chúc mừng." Dáng vẻ kh m để tâm.
Cao Dữ ngược lại kh th gì, tầm mắt lướt qua Tiết Phỉ Nhiên, thoáng qua ảnh chụp trên máy tính. Thần sắc như thường, đơn giản đáp: "Ân. Đa tạ."
Cao Dữ bắt đầu thong thả thu dọn hành lý. Thứ đầu tiên l ra là socola.
" cũng ăn cái này ?" Vừa l ra, Tiết Phỉ Nhiên đã th quen mắt. Ngay sau đó nhớ ra, ngày hôm đó Cao Dữ hỏi Tô Uyển thích ăn gì, tấm hình gửi qua chính là loại socola này. Hàng nhập khẩu từ Nhật Bản, tên là 【MeltyKiss】.
Cao Dữ bình thản trả lời: "Tô Uyển tặng."
Tô Uyển? Tặng socola cho ? Chỉ mất một giây, ánh mắt Tiết Phỉ Nhiên trở nên sắc bén, lời nói ra giống như chất vấn: "Tại cô lại tặng socola cho ?"
Cao Dữ vẫn bình tĩnh đáp: "Để cổ vũ thi đấu. vấn đề gì ?"
Đương nhiên là vấn đề! Cô biết chữ "MeltyKiss" trên bao bì socola đó ý nghĩa gì kh? cô thể tặng loại socola như vậy cho Cao Dữ? Trước đây chưa từng cảm th gì, nhưng đây là lần đầu tiên Tiết Phỉ Nhiên dòng chữ tiếng trên bao bì socola th chướng mắt đến vậy.
Mắt th kh khí giữa Cao Dữ và Tiết Phỉ Nhiên sắp trở nên căng thẳng...
Chưa có bình luận nào cho chương này.