Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bệnh Kiều Nam Chủ Thực Sự Có Bệnh, Nữ Chủ Ghét Bỏ Để Cho Ta Tới !

Chương 507: Chia Tay Tín Vật

Chương trước Chương sau

Vào thời khắc mấu chốt, vẫn là Thân Hải đứng ra hòa giải: "Ái chà, đều là tuyển thủ cùng trường, tiện tay tặng chút đồ cũng là chuyện bình thường mà? Hơn nữa, hôm đó chẳng còn nhờ Dữ Thần chiếu cố Tô Uyển nhiều hơn ?"

Thân Hải nói tiếp: "Tiết Phỉ Nhiên, Dữ Thần đã về , Tô Uyển chắc cũng sắp tới nơi nhỉ?"

Câu nói này như nhắc nhở Tiết Phỉ Nhiên. thu lại khí thế qu thân: " tìm cô ."

Ba trong ký túc xá trố mắt Tiết Phỉ Nhiên cầm chiếc khăn len kia ra ngoài.

Một lúc lâu sau. Thân Hải thốt lên: " kh lầm chứ? Tiết Phỉ Nhiên mang chiếc khăn đó ." Đó là chiếc khăn Tô Uyển tự tay đan, Tiết Phỉ Nhiên đây là đã th suốt ? Thân Hải đoán: "Khăn cũng mang , khi nào hai họ kh định chia tay nữa kh?"

Vừa dứt lời, Cao Dữ đột nhiên kéo ghế ra, tiếng "két " chói tai vang lên như một sự bất mãn nào đó. Thân Hải quay đầu , thần sắc Cao Dữ hoàn toàn kh th chút d.a.o động nào, vẫn vững vàng như núi. qua, vẻ chẳng hề quan tâm đến mối quan hệ giữa Tiết Phỉ Nhiên và Tô Uyển.

Trâu T.ử Ngẩng cũng nói ra suy nghĩ của : "Khăn là cầm trên tay, kh quàng trên cổ... th giống như trả khăn hơn. Tiết Phỉ Nhiên chắc là muốn nói lời chia tay với Tô Uyển ."

Thân Hải gật đầu: "Nghe cũng lý. Dữ Thần, th ?"

Cao Dữ kh nói gì.

*

Tiết Phỉ Nhiên hẹn Tô Uyển ra ngoài. Tận mắt th Tô Uyển bước ra từ ký túc xá, ánh hoàng hôn mùa đ ấm áp bao phủ l bóng dáng cô, như dát lên một lớp viền vàng tuyệt đẹp. Tô Uyển như vậy, Tiết Phỉ Nhiên vô thức siết chặt chiếc khăn trong tay.

"Phỉ Nhiên! Em đang định tìm đây." Ánh mắt Tô Uyển sáng lấp lánh, đưa túi đồ trên tay qua trước: "Phỉ Nhiên, đây là đặc sản Vân Thành, em cố ý mang về cho đ."

Trong túi là bánh in đặc sản Vân Thành, mềm mịn, được dân địa phương ưa chuộng. "Loại bánh này chỉ ở chợ sớm mới mua được, em cứ ngỡ đã đủ sớm , kh ngờ vẫn nhiều xếp hàng như vậy." Tô Uyển nói, "Suýt chút nữa là kh kịp chuyến xe về trường."

Tiết Phỉ Nhiên nghe ra: "Hôm nay em... dậy sớm ?"

Tô Uyển gật đầu: "Vâng, 5 giờ rưỡi em đã chợ ." Kh hề th vất vả, cô chỉ cười hì hì chia sẻ: "Phỉ Nhiên, chợ sớm ở Vân Thành náo nhiệt lắm. Lần sau cơ hội, thể cùng em..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/benh-kieu-nam-chu-thuc-su-co-benh-nu-chu-ghet-bo-de-cho-ta-toi/chuong-507-chia-tay-tin-vat.html.]

Nói đến đây, Tô Uyển như chợt nhận ra ều gì đó nên im bặt. Lần này Tiết Phỉ Nhiên đã kh muốn cùng, chắc gì đã lần sau. Tô Uyển luôn như vậy, trước mặt , cô mãi mãi là thấu hiểu lòng nhất. Cảm xúc ổn định, dù chịu uất ức cũng chưa bao giờ nói ra, chỉ lặng lẽ như thế.

chằm chằm vào đôi mắt sáng ngời của Tô Uyển, kh hiểu những lời đã chuẩn bị sẵn trong lòng Tiết Phỉ Nhiên đột nhiên nghẹn lại. Những lời chia tay đã cân nhắc lâu, một lần nữa bị nuốt ngược vào trong.

Đầu ngón tay khẽ động, Tiết Phỉ Nhiên thay đổi lời thoại: "Chúc mừng em đạt giải nhất."

Được bạn trai khen ngợi, nụ cười trên mặt cô gái nhỏ càng sâu hơn. Lúc này cô mới chú ý đến chiếc khăn trên tay : "Ơ? Phỉ Nhiên, ..."

Vốn dĩ là muốn trả lại cho cô. Theo dự tính, cuộc thi kết thúc cũng là lúc nên nói rõ ràng với Tô Uyển. Chỉ là... hôm nay dường như kh thời cơ tốt. Ít nhất, kh nên nói những lời khiến cô đau lòng vào lúc cô đang vui vẻ thế này.

"Chẳng em muốn xem quàng khăn tr thế nào ?" Tín vật chia tay bị mang ra, Tiết Phỉ Nhiên tìm một cái cớ: "Quàng cho em xem."

Đây là lần đầu tiên Tiết Phỉ Nhiên quàng chiếc khăn này. Ngoài ý muốn, nó mềm mại và ấm áp.

Ánh mắt Tô Uyển càng sáng hơn: " hợp với . Lúc đan em còn lo sẽ kh thích màu này..."

Tiết Phỉ Nhiên muốn nói lại thôi, do dự một lát đáp: "Ân, cũng được."

Hai song hành bước . qua thì giống một đôi tình nhân ân ái, nhưng lại luôn toát ra vẻ kỳ quái. So với những cặp đôi bình thường, Tiết Phỉ Nhiên và Tô Uyển rõ ràng cạnh nhau nhưng lại duy trì một khoảng cách vi diệu.

Khi ngang qua khu giảng đường, Tô Uyển nhận được ện thoại của Giáo sư Đinh Hằng khoa Toán, bảo cô qua văn phòng một chuyến. "Giáo sư Đinh tìm em chắc là để hỏi về cuộc thi lần này."

Tiết Phỉ Nhiên nói: "Em , đợi ở dưới lầu."

Tô Uyển: "Vâng."

theo bóng lưng Tô Uyển rời , kh hiểu khi cô kh ở đây, Tiết Phỉ Nhiên lại cảm th nhẹ nhõm hơn một chút. Đứng giữa r giới chia tay và kh chia tay, mỗi khi vào đôi mắt , lại trào dâng một cảm giác tội lỗi.

Thực lòng mà nói, kiểu như Tô Uyển chưa bao giờ là hình mẫu lý tưởng của . thích luôn là kiểu rực rỡ, phóng khoáng hơn. Chính đã trêu chọc cô trước. Nếu theo quỹ đạo bình thường, Tô Uyển hiện giờ đáng lẽ đang ở chuyên ngành toán học tốt nhất cả nước, lẽ cô thể còn ưu tú hơn nữa...

Ngồi trên băng ghế dài dưới khu giảng đường, suy nghĩ của Tiết Phỉ Nhiên kh ngừng bay xa. Đúng lúc này, từ phía sân vận động bên cạnh truyền đến một giọng nữ rực rỡ:


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...