Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 294: Không có dấu hiệu sự sống
Hai vừa đặt chân xuống boong tàu liền lập tức bị đám lính đánh thuê bao vây.
Tạ Tang Ninh và Thời Sơ đều bị chĩa s.ú.n.g thẳng vào đầu, sát khí ngập tràn.
Tên thủ lĩnh lính đánh thuê giơ loa hét về phía trực thăng:
“Để lại tiền chuộc, cút khỏi đây ngay!”
Giọng đầy ngạo mạn, vừa cười kh khách vừa Tạ Tang Ninh với ánh mắt bỉ ổi:
“Con nhỏ này đúng là xinh thật! Hôm nay coi như đây kiếm lời to !”
M tên cao to xung qu cũng hùa theo, bước tới gần Tạ Tang Ninh.
Ánh mắt chúng trắng trợn, xem cô chẳng ra gì.
Một tên trong số đó thậm chí còn đưa tay định sờ mặt cô.
“Rắc!”
Một tiếng giòn vang lên cổ tay bị Thời Sơ bóp chặt, bẻ gãy ngay tức khắc.
“A!!”
Tiếng gào thảm bị tiếng động cơ trực thăng trên kh át .
Chiếc trực thăng vẫn lượn vòng trên đầu du thuyền, kh hề rời .
Ngay giây tiếp theo, viên đạn của tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa từ trên cao đã xuyên thủng đầu kẻ vừa định động vào Tạ Tang Ninh ngã gục ra sàn, m.á.u loang đỏ cả boong tàu.
Lúc , giọng của bộ chỉ huy vang lên trong tai nghe của Tạ Tang Ninh:
“Báo cáo: trong balô kh phát hiện dấu hiệu sự sống.”
Cô chấn động, mắt lập tức đỏ hoe.
Trái tim như bị ai bóp nghẹt Tiểu Dịch... c.h.ế.t ?
Ánh mắt cô dán chặt vào chiếc balô đen, trong đầu bất giác hiện lên vô vàn hình ảnh bi thảm.
đám lính đánh thuê cười cợt, lòng cô sôi trào hận ý chỉ muốn xé nát từng đứa một!
“ đâu?”
Giọng cô khàn , run rẩy vì phẫn nộ và tuyệt vọng.
Ngón tay siết chặt đến mức khớp tay trắng bệch, phát ra tiếng răng rắc.
“ muốn gặp Tiểu Dịch!”
Nếu bọn chúng thật sự g.i.ế.c Tiểu Dịch, cô thề sẽ khiến từng tên trả giá bằng máu.
Nhưng trước khi tận mắt th t.h.i t.h.ể của đứa bé, cô kh thể tin nó đã chết.
Dù quân đội nói chắc như nh đóng cột, lòng cô vẫn giằng xé dữ dội giữa niềm tin và nỗi sợ.
Thời Sơ vẫn giữ bình tĩnh hơn cô đôi chút.
Ánh mắt dừng lại trên chiếc balô tr vẻ khá nặng, bề mặt còn nổi lên những góc cạnh cứng, kh giống dáng hình cơ thể .
suy đoán, nếu thật sự là Tiểu Dịch ở trong đó, bên ngoài sẽ kh thể gồ ghề như vậy vì cơ thể trẻ con vốn mềm mại, kh cạnh sắc.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu , nhưng chưa dám khẳng định.
lạnh lùng chằm chằm vào tên thủ lĩnh, nói dằn từng chữ:
“Ít nói nhảm. Một tỷ tiền mặt đã ở đây. muốn th đứa trẻ ngay lập tức. Nếu dám giở trò, các sẽ bị b.ắ.n nát như tổ ong!”
Ngay sau lời cảnh cáo, tiếng s.ú.n.g máy “đoàng đoàng đoàng” vang lên từ trực thăng, đạn rải chi chít xuống sàn trống của boong tàu, tạo nên hàng loạt lỗ chỗ.
Tạ Tang Ninh run rẩy, mắt càng đỏ hơn.
Trái tim cô sắp nổ tung vì lo sợ lỡ trong balô thật sự là t.h.i t.h.ể của Tiểu Dịch thì !?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-294-khong-co-dau-hieu-su-song.html.]
“Mau mở ra!”
Cô gần như hét lên, giọng khàn vì kích động.
Đám lính đánh thuê cũng chẳng còn sợ chết.
Chúng vốn đã xác định hôm nay sống hay c.h.ế.t đều chỉ là để câu giờ cho Đới Bảo Châu trốn thoát.
Tên thủ lĩnh tức giận, chĩa s.ú.n.g vào chiếc balô, gào lên:
“Ai dám nói thêm một câu nữa, tao b.ắ.n c.h.ế.t thằng nhỏ ngay tại chỗ!”
Lúc , trong tai nghe của Tạ Tang Ninh lại vang lên âm th lạnh lùng từ chỉ huy:
“Xác nhận lần hai balô kh dấu hiệu sự sống! Chuẩn bị rút về!”
Cô bỗng siết chặt nắm tay, nước mắt tuôn ra kh kìm nổi.
“Mở ra!”
Cô hét lên, đá văng một tên lính đánh thuê gần đó.
Trong cơn phẫn nộ, cô xoay , một tay bẻ gãy cổ , động tác dứt khoát, nh gọn rõ ràng được huấn luyện chuyên nghiệp.
Tiếng s.ú.n.g nổ rền dậy.
Tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa trên trực thăng nổ s.ú.n.g liên tiếp, hạ gục m tên lính đánh thuê còn lại.
Đám còn sống hoảng loạn phản c, xả s.ú.n.g về phía Tạ Tang Ninh.
Thời Sơ đã sớm phòng bị, kéo cô lao về phía mạn tàu, cả hai cùng nhảy xuống biển.
“Tõm!”
Hai bóng biến mất giữa làn sóng dữ.
Ngay sau đó, trực thăng quân đội trút một loạt đạn chính xác, tiêu diệt toàn bộ lính đánh thuê còn lại trên boong.
Khi Tạ Tang Ninh và Thời Sơ được kéo trở lại du thuyền, quân đội đã mở balô ra bên trong chỉ toàn đá.
Tạ Tang Ninh suýt ngã quỵ, bước loạng choạng, khẽ thở ra một hơi thật dài.
“Tiểu Dịch kh ở đây… vậy nó ở đâu?”
Kh th thi thể, đáng ra nhẹ nhõm nhưng cô lại càng thêm lo lắng.
Trong đầu d lên hàng loạt dự cảm xấu kh biết đứa nhỏ giờ ở nơi nào, an toàn hay kh.
“Kiểm tra xem còn ai sống kh!”
Kỹ sư trưởng Nhiếp ra lệnh.
Lập tức, lính tráng tỏa ra, kiểm tra từng thi thể.
Cuối cùng, họ tìm th hai kẻ còn thoi thóp.
Mai Miêu, Khổng Hồng Tuấn và Tư Thiên Nam nh chóng tiến tới.
Khổng Hồng Tuấn đích thân cúi xuống, túm cổ áo một tên, gằn giọng hỏi:
“Đứa bé đâu!?”
Tên lính đánh thuê hấp hối, toàn thân đầy máu, giọng yếu ớt, đứt quãng:
“Ném… xuống… biển …”
Câu nói như lưỡi d.a.o xuyên tim.
Mọi vốn còn chút hy vọng mong m nay lập tức rơi xuống vực sâu tuyệt vọng.
Giữa biển đêm mênh m.ô.n.g thế này…
Ngay cả trưởng thành khỏe mạnh còn khó mà sống sót, huống chi là một đứa trẻ sáu tuổi…
Chưa có bình luận nào cho chương này.