Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 295: Tiểu Dịch gặp chuyện là vì cô
Khổng Hồng Tuấn đã gọi hết tất cả những thể ều động được, lái m chiếc du thuyền sang trọng tìm kiếm khắp mặt biển. Gần như cả đêm, toàn bộ nhân viên của tập đoàn Khổng thị đều bị huy động, chỉ để tìm một đứa bé trong biển cả mênh m.
Thời Sơ cũng làm tương tự ều hết nhân viên của , mời cả ngư dân gần đó cùng các thuyền đánh cá tham gia tìm kiếm. Giữa biển khơi mịt mù, họ như mò kim đáy biển.
Một đêm trôi qua, ánh nắng buổi sáng phản chiếu lấp lánh trên mặt nước, nhưng kh ai tâm trạng ngắm vẻ đẹp hùng vĩ . Ai n đều chìm trong tuyệt vọng.
Một đứa trẻ th minh, đáng yêu, hoạt bát như thế lại thể c.h.ế.t ư? Còn chẳng tìm th cả thi thể?
Tạ Tang Ninh kh cách nào chấp nhận được sự thật , mọi xung qu cũng vậy.
Đến khoảng mười hai giờ trưa, ện thoại của Mai Miêu reo lên. Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, cô chưa uống một ngụm nước nào, môi khô nứt, sắc mặt mệt mỏi, nhưng cô chẳng màng đến ều đó trong đầu cô toàn là hình ảnh Tiểu Dịch bị cá rỉa xác giữa biển khơi.
th số lạ, cô hơi do dự, nhưng vẫn bắt máy vì sợ nhỡ đâu là ện thoại của Tiểu Dịch.
“Ma...mi…”
Giọng nói yếu ớt, quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia.
Khoảnh khắc đó, nước mắt Mai Miêu lập tức tuôn trào.
“Là Tiểu Dịch! Là Tiểu Dịch!” cô kích động hét lên, mọi xung qu vội vã chạy đến.
“Tiểu Dịch, con kh là tốt ! Con đang ở đâu?”
“Con đang ở bệnh viện…” – giọng nói của bé vẫn yếu ớt, nhưng ngoan ngoãn.
Sau đó, ện thoại được một đàn trung niên cầm l, giọng trầm ổn:
“Chào cô, là ngư dân ở Giang Thành. Tối qua khi đang đánh cá, th một đứa bé trôi nổi trên biển, nên đã cứu lên. Thằng bé hôn mê, chúng đưa vào bệnh viện, giờ nó vừa tỉnh lại. Th cháu nhớ cha mẹ, nên chúng cho cháu gọi ện. Thằng bé chỉ hơi yếu, phổi ít nước, nhưng kh nguy hiểm đến tính mạng.”
Khi mọi chạy đến bệnh viện, Mai Dịch vẫn nằm trên giường truyền dịch.
Khổng Hồng Tuấn đích thân đưa cho ngư dân đã cứu Tiểu Dịch mười vạn nhân dân tệ để cảm ơn.
Tiễn ngư dân ra khỏi hành lang bệnh viện, Khổng Hồng Tuấn quay lại và th Tạ Tang Ninh đang đứng kh xa, khuôn mặt còn vương nét may mắn sau tai nạn.
Nhưng lại trầm mặt, từng bước áp sát, ánh mắt lạnh lẽo mang theo uy áp nặng nề:
“Tiểu Dịch gặp nguy hiểm lần này, tất cả là do cô mà ra.”
Giọng trầm thấp, đầy giận dữ.
Con trai mới sáu tuổi trôi nổi giữa biển hàng giờ liền. Nếu kh thằng bé từng được huấn luyện sinh tồn trên biển, lại bình tĩnh tự cởi dây trói khi vẫn còn tỉnh táo, e rằng đã sớm thành mồi cho cá .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-295-tieu-dich-gap-chuyen-la-vi-co.html.]
Trong đầu Khổng Hồng Tuấn chỉ toàn hình ảnh cổ tay nhỏ bé của con trai còn hằn vết tím do dây thừng siết chặt, khiến đau thắt tim.
Con trai vốn kh đáng chịu đựng những ều đó.
“Nếu kh vì cô đắc tội với khác, Tiểu Dịch thể bị bọn chúng nhắm vào? hy vọng từ nay cô tránh xa Tiểu Dịch một chút, tốt nhất đừng qua lại với mẹ con họ nữa kẻo sau này cô lại gây họa, khiến ta tới trả thù, lại bắt con trai !”
Tạ Tang Ninh im lặng.
Cô cũng th day dứt vì tất cả đúng là do mà ra. Cô kh phản bác, chỉ cắn chặt môi, cúi đầu chịu đựng lời trách móc.
Khổng Hồng Tuấn nói nhiều, tất cả đều là trách cô.
Nhưng cô chỉ im lặng, chịu đựng, kh phản ứng.
Đúng lúc , Thời Sơ đến, cắt ngang giọng nói đầy tức giận của Khổng Hồng Tuấn:
“ sai .”
thẳng vào Khổng Hồng Tuấn, giọng lạnh lùng, “Tiểu Dịch gặp chuyện kh lỗi của Ninh Ninh. Con trai gặp nạn là vì kh tr nom cẩn thận. Dựa vào cái gì mà đổ hết lên đầu cô ?”
Dù Thời Sơ và Khổng Hồng Tuấn là bạn thân nhiều năm, nhưng hai từng cãi nhau, thậm chí đánh nhau. Sau khi trưởng thành, cả hai đều kiềm chế hơn, đã lâu kh xảy ra xung đột. Nhưng hôm nay, Thời Sơ kh thể nhịn nổi nữa.
Khổng Hồng Tuấn giận dữ đáp:
“Thời Sơ, nói sai ? Bọn bắt c rõ ràng nhắm vào Tạ Tang Ninh. Chúng biết Tiểu Dịch là con nuôi của cô nên mới ra tay! Tạ Tang Ninh võ giỏi, bên cạnh lại của quân đội bảo vệ, chúng kh động được cô nên mới bắt con ! dám nói chuyện này kh vì cô ta ?”
Thời Sơ hừ lạnh, ánh mắt đầy khinh miệt:
“Khổng Hồng Tuấn, là cha của Tiểu Dịch, nhưng ngày ngày chỉ biết kiếm tiền. đã từng làm tròn bổn phận làm cha chưa? Lúc mẹ sinh nhật, đưa con đến chúc thọ mặc kệ, để cả nhà tha hồ bắt nạt thằng bé quan tâm chưa? Một cha như mà cũng dám mở miệng trách khác à?”
“Tiểu Dịch gặp chuyện, chỉ biết đổ lỗi cho khác còn bản thân thì vô can ?”
Tạ Tang Ninh đứng bên cạnh, đàn đang ra mặt bảo vệ , trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
Thời Sơ nói đúng những ều cô muốn nói nhưng kh thể nói ra.
Tư Thiên Nam mím môi, tiếp lời:
“ , kỹ năng sinh tồn trên biển của Tiểu Dịch là do dạy. thử hỏi xem, nếu kh nhờ vậy, con còn thể sống đến bây giờ ?”
Thời Sơ thẳng vào Khổng Hồng Tuấn, giọng mỉa mai:
“Kh lạ gì Mai Miêu kh chọn . Giờ đến cũng th khinh thường .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.