Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bí Mật Của Cô Vợ

Chương 102: Em thích mẫu đàn ông…

Chương trước Chương sau

Gia Ly vừa ra khỏi sảnh chính của Vạn An đã tr th chiếc xe quen thuộc. Cô tới, mở cửa ngồi vào ghế sau, sốt sắng hỏi Tuấn Phong:

“Cô ta đã bị bà Yod đưa vào ổ chứa, còn cho chèn ép, hủy dung làm gì?”

đàn đang cầm cuốn tạp chí kinh tế dáng vẻ chăm chú đọc, lật thêm trang gi nữa mới thờ ơ hỏi lại: “Ai nói với em?”

“Điều này kh quan trọng.” Gia Ly kéo cuốn tạp chí để sang một bên cau mày thúc giục: “ nói !”

kh thích cô ta mang gương mặt giống em ở nơi đó làm bậy.” Thâm ý của bà Yod quả nhiên chẳng hề đơn giản.

“Ồ!” Gia Ly bĩu môi đưa cuốn tạp chí cho xoay ngồi thẳng lưng, chống tay lên thành cửa, mắt ra dòng xe cộ tấp nập trên đường.

Lát sau mới hỏi: “Vậy là lặn lội sang tận bên đó, bỏ c sức truy lùng cô ta chỉ vì ều này?”

Tuấn Phong hơi lúng túng, nghĩ ngợi hồi lâu mới xấu hổ “Ừ” một tiếng.

Gia Ly vẻ mặt ngượng ngùng của liền nảy sinh ý đồ trêu chọc. Cô nhoài sang, cố ý ghé sát mặt, đôi môi đỏ chậm rãi tiến tới bên tai , đáy mắt xẹt qua tia sáng tinh nghịch, thì thầm hỏi: “Em cũng chưa nghĩ tới thật, nhỡ ra sau này nhận nhầm em thành cô ta thì đúng là thảm.Quả nhiên suy xét thấu đáo, đáng được khen thưởng.”

Cô ngừng một chút, vòng hai tay lên cổ , chăm chú quan sát nét mặt tuấn đang lẳng lặng lại, khóe môi cô cong lên tiếp tục nói: “Nếu như em chọn ân sủng ba trăm sáu mươi tư thế để khích lệ, thay vì tặng quà, thì th ?”

“Phụt…!” Việt đang lái xe, thật sự kh nhịn được mới phì cười một tiếng, ta kh hề cố ý nghe chuyện của chủ, nhưng vì hành động mập mờ của hai đã khiến cho đôi tai của Việt kh nghe kh được.

Việt cười xong thì cũng ý thức được tình cảnh hiện tại, nhưng ta còn chưa kịp ều chỉnh lại tâm trạng, ngay giây tiếp theo, đã cảm giác được ánh mắt sắc bén như d.a.o vừa lia tới lạnh cả sống lưng.

Tay nh hơn não chính là phản xạ sinh tồn của Việt.

ta vội vàng ấn c tắc nâng tấm c giữa xe lên hoàn toàn ngăn cách kh gian của chiếc xe. Lúc này, Việt mới dám rụt rè thở ra một hơi, đúng là hú hồn!

Th cái “bóng đèn” thừa tạm khuất tầm . Tuấn Phong mới thu hồi ánh mắt đặt vào gương mặt đang hớn hở đầy ý cười của phụ nữ bên cạnh. Cánh tay vòng ra sau lưng Gia Ly kéo sát l cơ thể mềm mại vào trong lòng. Bàn tay khác khều nhẹ lọn tóc vương bên má cô, còn cố ý gẩy gẩy, hơi híp mắt, hùa theo câu chuyện đùa của cô, nói một tràng:

“Muốn thưởng cho ba trăm sáu mươi tư thế?”

“Hử?”

“M ngày vừa kh ở nhà em đã làm gì?”

“Khai mau!”

“Đừng nói là em lại tụ tập với đám đàn em của Duy Hoàng nhé!”

“Nói xem, thành khẩn sẽ nhận được sự khoan hồng, còn ngoan cố sẽ trả giá đắt, em nghĩ cho kỹ hãy trả lời.”

Mỗi một câu nói, ngữ ệu còn thêm phần đe dọa.

Ngược lại, Gia Ly khúc khích cười ghé đầu vào vai đáp: “Vậy là kh thích được em ân sủng nên đang cố tình kiếm cớ gây sự chứ gì?”

Gân x trên trán Tuấn Phong chợt giật giật, siết chặt vòng tay, giữ l cái eo nhỏ gọn, hỏi giọng nguy hiểm:

nói sai à?”

“Kh nói cũng được. Đêm nay l thân báo đáp, em nhất định kh được chối từ.”

Gia Ly vẫn chẳng sợ hãi, cười lớn hơn, cái đầu tựa trên vai ngo ngoe khẽ lắc. Cô vươn tay vỗ nhẹ vào má , lả lướt trả lời: “ nói kh sai, nhưng em với m đó ngoài đọ nắm đ.ấ.m ra làm gì còn trò khác.”

“À, cô gái thống lĩnh đấu trường địa ngục m năm trước lại là vợ Hoàng. Hôm nào chúng ta sang đó chơi nhé!”

Tuấn Phong vươn tay nhéo cái mũi của cô nghiêm khắc đe dọa: “Kh được rủ rê ta lên sàn đấu. Cô đang thai đ.”

Gia Ly nghe vậy, nụ cười chợt tắt, nhưng nh cô đã l lại vẻ tự nhiên, phụng phịu: “Em kh thích trẻ con.”

“Ừ!” Tuấn Phong nhói lòng. Bầu kh khí vui vẻ bỗng như biến mất. đỉnh đầu phụ nữ của , ánh mắt hiện rõ tia mất mát khó tả. biết cô chính là đang an ủi . Chỉ là thực sự hết cách, chức năng sinh sản hậu di chứng của chất độc hoàn toàn chẳng thể chữa trị. L , cô đã mất niềm hạnh phúc thiêng liêng được làm mẹ. Sự hi sinh này, đương nhiên thể hiểu nó lớn lao cỡ nào.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

!” Gia Ly ngồi thẳng dậy, đặt tay lên gò má đàn , ngón tay nhẹ nhàng trượt xuống chạm vào yết hầu, cũng kh dừng lại, tiếp tục xuống… Giọng nói ngọt ngào đầy mê mị chợt vang lên: “Em nghĩ , chúng ta chính là đôi vợ chồng ân ái, cả đời chỉ thuộc về riêng chúng ta. Đêm nay…”

Tuấn Phong trơ mắt bàn tay cô đang chạm vào nơi nào đó vuốt ve.

Gia Ly nói khẽ: “ đàn tuyệt vời như thế này, em kh thể khước từ được! Chẳng những kh khước từ, còn muốn ăn sạch sẽ.”

Tuấn Phong cứng miệng, cặp mắt nóng rực của cô. Cả trong nháy mắt nảy sinh phản ứng. Thực sự chưa từng nghĩ Gia Ly sẽ nói ra được những câu như thế này. Vừa hư hỏng, ngang ngược lại mang theo ma lực quyến rũ.

mỉm cười, hiển nhiên sẽ tận hứng, a dua vui đùa cùng cô trong cung bậc của nốt nhạc bị lệch khu độc đáo này.

Gương mặt cúi xuống, đôi môi của đàn chậm rãi tìm tới cặp môi dâu tây ngọt ngào, mắt hơi khép lại, chóp mũi tham lam thưởng thức mùi hương của cô.

Đúng lúc này, đột nhiên xe ph gấp hai ôm nhau theo quán tính vọt về trước. Nếu kh Tuấn Phong phản xạ nh chống tay vào lưng ghế lái, thì thực sự đã một cú va đập kh nhẹ.

Sắc mặt trầm xuống, ngữ ệu âm u hỏi Việt: “Chuyện gì?”

“Dạ ăn vạ lăn ra trước đầu xe của chúng ta ạ?” Việt nhỏ giọng trả lời. Ngay sau đó liền nghe th tiếng ta đóng cửa xe. Chắc là chạy xuống xem xét.

nh Việt đã quay trở lại: “Ông bà chủ, đó là bà mẹ của Minh Châu.”

“Giải quyết xong chưa?” Tuấn Phong thờ ơ hỏi.

“Lúc đầu bà ta còn gân cổ lên cãi, ăn vạ. Sau khi em cho bà ta xem camera hành trình liền im bặt bỏ .”

Gia Ly nghe vậy cũng thở dài. đàn bà này cô biết, trước kia nghe Minh Châu nhiều lần than thở. Hiện giờ chắc chồng kh trụ nổi tính cách chua ngoa, tham lam của bà ta mà đến ở với vợ bé. Con gái thì kh ở bên, lại chọn con đường này để kiếm sống!

Cô ấn hạ cửa kính xuống, rướn theo. Nhưng chỉ th được bóng lưng chạy vội vã của mụ ta, tâm trạng cũng chút bị ảnh hưởng.

Chiếc xe im lặng về tới căn nhà riêng của Tuấn Phong. Lần này giọng nói phần ngượng ngùng của Việt lại vang lên: “Xin lỗi bà chủ, đã đến nhà .”

về trước , mai nghỉ.”

“Vâng ạ!” Việt lập tức đứng bật dậy như con tôm sung sướng vì được giải thoát. Ngay lập tức tiếng đóng cửa xe vang lên.

Tuấn Phong quay đầu ẩn ý về phía phụ nữ ngồi bên cạnh, khóe môi cong lên. Chỉ th ánh mắt cô bình thản, gương mặt xinh đẹp ửng đỏ hơi cúi đầu.

Khi nãy mạnh dạn bao nhiêu, bây giờ rụt rè b nhiêu.

đang nghĩ, chiếc xe này chính là cái mà lần đầu chở em từ White Place tìm khách sạn. Hay là thử một chút…”

“Về nhà thì mau xuống xe !” Gia Ly xấu hổ thúc giục. Lúc này chỉ còn lại hai , thực sự cô kh dám to mồm đánh thức con quái vật bên trong Tuấn Phong dậy.

Khi nãy còn Việt, cô mạnh bạo kh thèm sợ , nhưng lúc này còn lâu cô mới dám như thế.

Tuy nhiên, đàn lại vẫn cứ ngồi im kh nhúc nhích, gương mặt đẹp trai lạnh lùng cứ chăm chú chờ đợi cô.

Gia Ly gượng cười lên gương mặt tôn quý kiệu ngạo của . Cả rõ ràng đang treo lên tấm biển: “ đàn cực phẩm đợi ân sủng.”

Cô bị hấp dẫn, quên luôn bản thân đang ở đâu, cánh tay thon dài vươn ra ôm l cổ , sau đó bất ngờ hôn lên.

Sống lưng Tuấn Phong chợt cứng đờ, đồng tử co chặt. Giây tiếp theo, cảm xúc mềm mại trong lòng đột ngột biến mất.

chớp mắt liên tục, biểu cảm khó tin cô đang lùi sát về phía cánh cửa, hỏi:

“Em thích mẫu đàn dịu dàng, giỏi làm tình, lại đẹp trai kh?”

“Kh .”

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Vậy …?”

Gia Ly cướp lời nh nhảu nói: “Em lên phòng chuẩn bị một chút, năm phút nữa mới được lên. Nhé!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...