Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bí Mật Của Cô Vợ

Chương 103: Đồ ăn khuya

Chương trước Chương sau

Tuấn Phong chống tay lên vai ghế mỉm cười dõi theo bóng lưng chạy như con thỏ của Gia Ly. một sự ngọt ngào đang chậm rãi lan ra, bắt đầu từ trái tim sau đó tới toàn bộ các tế bào trong cơ thể.

Từng giây từng phút trôi qua, cuối cùng năm phút đã hết. Tuấn Phong thực hiện đúng theo dặn dò của Gia Ly lên phòng. Chú đầu bếp đang lúi húi trong bếp cùng vợ khó hiểu liếc mắt nhau, cùng nhún vai lắc đầu.

Rõ ràng xe đã về được một lát mà lại trước sau vào nhà, bộ dáng còn gấp gáp nữa chứ. Đây đâu năm mới mà chọn x nhà?

Tuấn Phong chẳng để ý tới ánh mắt kỳ quái của cô chú đ vội vào phòng ngủ. Vị trí đầu tiên dò xét chính là trên giường, nhưng ở đó chẳng bất cứ ai. Mỏi mắt tìm cũng chả thu hoạch gì. hơi cau mày, sau đó nhấc chân bước sang phòng sách bên cạnh.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Quả nhiên đang trốn ở đây.

Ánh ện màu vàng ở góc phòng đang tỏa ra thứ ánh sáng quen thuộc. gấp gáp đưa mắt lần nữa tìm kiếm bóng dáng nhỏ xinh kia, khóe môi cong lên.

Tuấn Phong thích thú bước vào phòng khép cửa lại, tới gần cửa sổ. Gia Ly đang nằm trên chiếc ghế mây xoay lưng về phía này. Bàn tay đưa lên cổ áo , mỗi bước chân là một động tác cởi bỏ. Khi đến bên cạnh ghế của Gia Ly, quần âu đã bị ném trên sàn nhà, áo sơ mi mở ph ra khoác hờ hững trên .

Gia Ly trợn mắt há hốc mồm.

“Lần sau em mua đồ lót đôi nhé. muốn chúng ta mặc giống nhau, đôi cặp từ trong ra ngoài.” Tuấn Phong bộ đồ ngủ quyến rũ trên Gia Ly bu lời trêu đùa.

Gia Ly cười tươi như hoa nói luôn: “Em mua mà kh mặc chính là con ch.ó nha!”

Tuấn Phong lại Gia Ly lần nữa từ trên xuống dưới, sau đó cẩn thận gật đầu: “Ừ!”

Gia Ly ngồi dậy cầm l vạt áo của kéo mạnh, đàn chiều theo ý cô chống tay cúi xuống. Giọng nói ngọt ngào vang lên: “ những ều em kh cần nói cũng hiểu kh? Vậy nên, chuyện chúng ta kh thể sinh con, là do em nguyện ý, tuyệt đối kh được suy diễn lung tung, được chứ?”

Ngón tay của đàn vẽ tròn trên đùi cô, ngón tay hư hỏng mon men theo đường cũ tới nơi quen thuộc. khàn giọng đáp, lời nói chất chứa nhiều sự rung động: “Cảm ơn em!”

Gia Ly vòng tay ôm l cổ của , đôi môi hai tìm đến với nhau, nụ hôn này kh giống với bất cứ nụ hôn nào trước kia. Bởi ngoài tình yêu, nó còn chứa đựng cảm xúc lớn lao của cả hai vào lúc này. Những con cô đơn, tự nguyện gắn kết với nhau để chia sẻ sự ấm áp.

Tuấn Phong xoay ngồi vào ghế ôm Gia Ly đặt lên đùi . Cô dạng chân, nơi tư mật cách lớp ren lụa mỏng m tiếp xúc gần với nhau. tựa như một cơn sóng chấn động ùn ùn chạy tới đại não, cuốn theo sự nhiệt tình của cả hai. Môi lưỡi quấn quýt, mắt khép hờ, bên tai chỉ tiếng thở dốc dồn dập hoà cùng mùi hương mê mị đang kh ngừng khuếch tán khắp kh gian.

“Cạch!” Tiếng chốt cửa bất ngờ vang lên.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tuấn Phong lập tức cởi áo sơ mi quấn kín cơ thể Gia Ly, quắc mắt về phía cửa.

Bước chân của cô giúp việc chợt dừng lại, mặt nhăn nhó cúi gằm xuống. Cô đang thầm tự trách chính xuất hiện kh đúng lúc, sớm kh tới muộn kh tới lại cố tình tới đúng vào lúc này.

Khi nãy đã biết rõ hai bọn họ khác thường, chắc c đang làm chuyện gì đó mờ ám. Vậy mà cô ta còn muốn mang bữa ăn khuya cho bọn họ để làm gì cơ chứ?

Ông chủ đang ăn bà chủ kìa, món ăn mỹ vị lại bị cô ta phá ngang. Lần này thì chít chắc luôn . Sắc mặt cô giúp việc hết tái lại đỏ. Cô ta nghĩ ngợi giây lát, cuối cùng vẫn là duy trì tư thế cúi gằm mặt, xấu hổ tiến vào.

“Thưa chủ, bà chủ, mang một chút đồ ăn khuya lên cho hai ạ.”

Cô ta cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. Ánh mắt vô tình liếc lên, dừng ở trên Gia Ly. Cô vẫn đang ngồi tại đùi của Tuấn Phong, cả được bọc kín bởi chiếc áo sơ mi màu trắng. Đầu rúc vào cổ của đàn . Đôi tay véo mạnh bên eo của Tuấn Phong, bờ vai run rẩy kh rõ là vì khóc hay cười.

Ánh mắt của cô giúp việc lập tức trở lên sâu sắc hơn, sự vui mừng tràn ra khắp gương mặt. Cô giúp việc bưng cái khay đặt lên trên mặt bàn ở bên cạnh.

Tuấn Phong cũng kh trách mắng gì mà chỉ dặn dò: "Cô về phòng nghỉ ngơi .”

"Vâng! Ông bà chủ cũng nghỉ sớm , à kh , cứ từ từ ngủ ạ."

"Ừ." Tuấn Phong cụt lủn đáp.

"Vâng."

Cô giúp việc cúi đầu lùi dần ra ngoài, tốc độ nh nhẹn vô cùng. Sắc mặt còn hớn hở vui vẻ cứ như được hưởng hạnh phúc là chính vậy. Cô ta nh chóng xuống nhà, lại đóng cửa chính chốt khoá trở về phòng riêng chia sẻ niềm vui này với chú đầu bếp.

Tuấn Phong thu hồi ánh mắt, xuống phụ nữ nhỏ bé trong n.g.ự.c của . Đôi môi mỏng gợi cảm cong lên, trong ánh mắt cũng ngập tràn niềm vui.

"Cô ta , chúng ta tiếp tục nào?"

Gia Ly liếc trộm về phía cửa, th cô giúp việc đã thật sự , ngay cả cửa cũng đã đóng lại, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên trách móc:

"Đều tại ?”

Cô giơ nắm đ.ấ.m đánh một cái vào n.g.ự.c đàn , vừa xấu hổ vừa tức giận.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...