Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bí Mật Của Cô Vợ

Chương 105: , 106,107: Tái sinh NT Minh Châu

Chương trước Chương sau

Nhà tù thành phố nào đó.

Chiều tà u ám.

Cuối cùng cánh cửa sắt nặng nề cũng mở ra.

Diễm Liên từ bên trong chậm rãi bước từng bước, cánh tay gầy guộc đưa ngang chặn bớt ánh nắng gay gắt chiếu vào. Gió Bấc thổi từng cơn rét và lạnh quất lên tấm thân yếu ớt, nhưng dường như cô ta kh cảm th gì, rệu rã lê chân y như một đã chết.

Chỉ sự thù hận từ đôi mắt của cô ta cuồn cuộn tuôn ra là sống động.

Đúng vậy, cô ta chính là Minh Châu, giờ đây đổi tên thành Diễm Liên, đóa hoa sen tinh khiết diễm lệ.

"Diễm Liên!” Một đàn ngoại quốc to cao đẹp trai đang ngả lưng dựa vào chiếc xe mui trần thương hiệu nổi tiếng đậu ở lề đường phía đối diện cười và vẫy tay về phía cô ta.

Bên cạnh ta còn một phụ nữ ngọt ngào và quyến rũ khẽ cười châm chọc. đàn này chính là khách hàng ruột mà khi còn làm ở phố đèn đỏ Diễm Liên đã trăm cay ngàn đắng phô bày đủ mọi thủ đoạn để l lòng. Biết được cô thù hận lớn lao với Hoành Phi, ta đã ngấm ngầm hỗ trợ để cứu cô ta thoát khỏi lao tù.

Bây giờ, bọn họ đều chung một kẻ thù, chính là hủy hoại Tuấn Phong, còn cả vợ của ta, thừa kế của nhà Yod - Gia Ly.

Diễm Liên chua sót cười, lặng lẽ hạ tay còn lướt qua vết sẹo gớm ghiếc trên má bắt đầu bước về phía đối diện.

“Chào mừng em đã tái sinh trở lại!” Giọng nói chuẩn của đàn vang lên, ta đưa bàn tay nâng cằm của Diễm Liên lên chậc chậc: “Thật tò mò về gương mặt lúc trước của em, nhưng kh , từ bây giờ nó sẽ trở thành gương mặt mới mà thích!’

Diễm Liên cười nhạt: "Cảm ơn , Hill! Em sẽ tận lực vì mà hoàn thành nhiệm vụ, kẻ thù của chúng ta chuẩn bị rơi vào địa ngục , thật háo hức!”

Cô ta vừa dứt, Hill đã cúi xuống ngậm l môi cô ả trao một nụ hôn cuồng nhiệt, bàn tay khác cũng kh quên luồn vào trong lớp áo sờ soạng một hồi sau đó theo thói quen xuống phía dưới.

đàn bà bên cạnh chứng kiến cảnh tượng dâm mỹ này chỉ mỉm cười một cách xảo quyệt, đưa đẩy: “Hill, em mở cửa xe cho hai nhé, chỗ này cũng mới mẻ đ chứ… ừm, chủ giàu và cô ả tù nhân…”

Cũng kh chờ cho hai đang quấn quýt l nhau đồng ý, cô ta đã mở cửa đưa tay đẩy nhẹ, lập tức bọn họ thuận thế ngã vào trên chiếc ghế phụ đã được tự động ngả ra sau, cửa khép lại, mui xe nháy mắt đã hạ tạo ra một kh gian riêng biệt.

Chẳng bao lâu sau, tiếng rên rỉ hoan ái vọng ra, chiếc xe rung lắc dữ dội, đến khi chỉ còn nghe th tiếng gầm gừ của đàn , lúc lâu sau mọi tiếng động mới ngưng. Cửa mở ra, Hill bước ra khỏi xe, miệng ngậm ếu xì gà, cô ả Lara liền châm lửa. Khói trắng bay lên, gương mặt của ta ẩn hiện lộ ra ánh mắt nguy hiểm.

Lara hoai nghi ta: “Cô ta kh còn khiến hài lòng?”

“Mau sắp xếp phẫu thuật cho cô ta, kh muốn kế hoạch bị trì hoãn lâu hơn nữa!”

“Vâng!” Cô ả liếc Diễm Liên nằm bất tỉnh như con búp bê rách nát trên ghế ngồi, ghét bỏ bĩu môi. Suy cho cùng, cho dù được Hill yêu thích đến đâu cũng chỉ là phận quân cờ bé nhỏ, kh quyền tự quyết.

đàn này chính là chủ của tập đoàn ô tô lớn, chuyên sản xuất các linh kiện độc lạ chất lượng dành riêng cho dòng siêu xe của các đại gia. ta đang ở đỉnh cao cảu quyền lực nhận được nhiều lời mời hợp tác của các hãng xe lớn, nhưng đều từ chối mà lại sẵn sàng cống hiến cho c ty nội địa Hoành Phi của Tuấn Phong, thậm chí còn hạ làm đối tác hỗ trợ với tư cách giống một chuyên gia kỹ thuật.

chứ?

kia đã làm ều gì?

Lara nghĩ mãi vẫn kh hiểu, cô ta cũng chẳng muốn quan tâm nữa. Cô ta tin rằng, đã bị Hill nhắm tới chắc c sẽ thảm, và cô ta chỉ cần ở một bên thừa hưởng thành quả của ta cùng Diễm Liên mà thôi.

“Lara, em biết kh, đã bắt đầu nghe th tiếng la hét tuyệt vọng của kẻ thù . Đi thôi, mau trở về, đưa cô ta cho tiến sĩ Plank.” đàn mở cửa xe trở lại bên ghế lái, mui lần nữa được mở ra, gió lạnh lùa vào khiến Diễm Liên yếu ớt tỉnh lại.

Kh giây phút chần chừ, cũng chẳng oán trách, cô ta nh chóng mặc lại quần áo và ngồi nép sang một bên nhường chỗ cho Lara tiến vào.

Hill nhướng mày hài lòng khởi động xe.

***

Tám tháng sau tại thành phố T.

Cổng sân bay xuất hiện một phụ nữ với vóc dáng đẹp hoàn hảo cùng với một đàn ngoại quốc tóc vàng tr khá già dặn với bộ râu quai nón. Cô ta kéo theo vali giơ tay bắt một xe tắc xi, ghé vào tai đàn nói một câu gì đó.

ta tỏ ra kh m vui vẻ, nhưng khi được đền bù một nụ hôn mới miễn cưỡng ngồi vào xe. Trước câu hỏi lịch sự của bác tài, đôi môi đỏ mọng đọc ra một địa chỉ kh hề xa lạ: “Tới tòa nhà Hoành Phi!”

Qua kính chiếu hậu, bác tài ngưỡng mộ hai khởi động xe. “Cô gái này, cô là nhân viên ở Hoành Phi ? Đó là một nơi tốt đ!”

“Ồ!” Cô ta nhếch miệng cười giễu cợt thầm nghĩ, [Điều đó sắp trở thành quá khứ !]

Kh nhận được câu trả lời mong muốn, nhưng với đặc thù của c việc, bác tài vẫn thể bắt chuyện tiếp: “Hai mới c tác về ? Ông ta chắc là chuyên gia của c ty, đoàn kh sai chứ!”

“Nhân viên của Hoành Phi thật quá vinh dự, đứa cháu muốn xin vào đó, nhưng m lần thi tuyển nó đều bị rớt, mà con bé vẫn cố chấp nhất định kh chuyển sang xin việc ở một c ty khác. Nghe nó kể, nhân viên nam ở đó cũng nhiều, tùy tiện chọn một làm chồng cũng đủ sống nửa đời sau sung sướng. Cô th quan niệm của nó ổn kh?”

“Cháu gái của bác đúng là biết xa tr rộng đ!” Cô ta đưa tay tháo xuống cặp kính đen để lộ ra cặp mắt hằn chứa đầy hận thù.

Đã năm năm trôi qua, thành phố T cũng kh giống như trước, lẽ nhiều cũng chẳng còn nhớ đến nơi đây đã từng một tên Minh Châu nữa .

Diễm Liên khẽ cười nói với bác tài: “Chúng tới đó để bàn chuyện làm ăn thôi.”

Nói cô ta rút từ ví ra một tờ tiền mệnh giá năm trăm nghìn đồng đặt lên hộc xe cạnh vô lăng: “Cháu gái bác chấp niệm với Hoành Phi như thế, hẳn là bác cũng nhiều th tin về giám đốc nơi đó kh, chia sẻ với một chút , biết đâu sẽ th tin đang cần.”

Bác tài th hành động của Diễm Liên, biết gặp trúng mối liền ba hoa tất cả những chuyện mà ta biết. Ngay cả chuyện Phong tổng kh thể con cũng được moi ra.

Nụ cười trên gương mặt của Diễm Liên càng thêm sâu sắc.

Xe dừng tại cổng Hoành Phi, nghĩ ngợi một lát cô ta lại bảo tài xế lái xe sang khách sạn Song Thiên ở gần đó.

***

Bữa tiệc liên hoan chào mừng chuyên gia đầu ngành trong lĩnh vực thiết kế ô tô của Hoành Phi được tổ chức hoành tráng. Hội trường Song Thiên chật ních khách mời.

“Hill, th thế nào?” Tuấn Phong chạm ly với ta cười nói.

“Hoàn hảo!” Hill lịch sự đáp cố làm cho giọng nói ồm ồm già nua ngang độ tuổi được hóa trang ra bên ngoài.

“Chào Phong tổng, là Diễm Liên trợ lý của Hill.” Cô ả đứng cạnh Hill, vươn một tay về phía trước.

Tuấn Phong trước mắt, ánh mắt lạnh lùng vươn tay chạm nhẹ vào cô ta, vừa muốn rút lại đã bị bắt chặt l, ngón tay cái của Diễm Liên đầy ẩn ý vuốt ve mu bàn tay .

Hai đầu l mày của đàn nhíu chặt, bóp mạnh tay khiến cô ả bị đau mà lùi lại.

“Ồ, Phong tổng chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì thế!” Diễm Liên giơ tay ấm ức nói.

Hill nhướng mày phụ nữ của bị bắt nạt, đang muốn lên tiếng liền bị Tuấn Phong chặn lại: “Hill này, l làm tiếc, chắc tại quen với các loại máy móc nên kh khống chế được lực. Chuyến này dự định ở lại bao lâu?”

“Hai tuần.” Hill đáp.

“Vậy được, hai tuần này hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ!”

Chương 106 Ngoại truyện Minh Châu 2

Bữa tiệc vừa kết thúc, Hill nổi cơn thịnh nộ lôi kéo Diễm Liên lên phòng, ên cuồng hành hạ cô ta.

Một đêm qua thật đáng sợ và mệt mỏi, thậm chí khi tỉnh dậy Diễm Liên còn kh biết cô ta đã ngất từ lúc nào. Chỉ mơ hồ nhớ được tiếng kêu cứu cuối cùng của , đó là cầu xin Hill nhẹ tay.

Nhưng Hill đã vờ như kh nghe th, vẫn cứ liên tục vận động trên cơ thể của cô ta, hết lần này tới lần khác.

Bên tai Diễm Liên đột nhiên vang lên giọng nói đầy đáng sợ của Hill: “Gặp lại cũ lại th hối hận ?”

“Em kh !” Diễm Liên thoáng rùng rụt vai vào trong chăn chối cãi.

“Vậy ?” đàn từ phía sau luồn tay ra trước n.g.ự.c cô ta bóp mạnh, nếu như ta dùng thêm sức, thể bịch silicon bên trong cũng sẽ bị vỡ nát.

Diễm Liên cắn môi, gương mặt nhòe lệ khôn khéo xoay lại uất ức: “Hill, đây là lý do đêm qua tức giận với em?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đột nhiên cằm bị đàn bóp l, xương quai làm thiếu chút nữa cũng vỡ: “Đừng tưởng qua mắt được , hành vi câu dẫn đàn rẻ tiền mà em học được ở nơi đó cũng chỉ thể diễn trên giường của . Biết ta là ai kh? ta mà em cũng muốn qua mặt, đổi một dung mạo khác, tính cách kh sửa đổi sẽ thành c cốc. Đừng để tới lúc bị đào ra, đầu tiên kh tha cho em chính là đ.”

Nói , ta tung chăn, ấn đầu cô ả vào háng

. Gậy thịt làm việc cả đêm chưa tẩy rửa, mùi vị ngai ngái buồn nôn xộc thẳng vào mũi khiến dạ dày Diễm Liên cuộn lên. Nếu là khác nhất định sẽ chẳng thể tiếp tục nổi. Nhưng cô ta là ai chứ, đóa hoa từng đứng đầu bảng xếp hạng của phố đèn đỏ về khả năng chiều khách thì kh gì là kh thể.

Đôi môi đỏ mọng mở ra, ngậm l toàn bộ gậy thịt vào miệng, lưỡi mềm cuộn l thân gậy nh chóng làm ướt nó để tốc độ ra vào của đàn kh làm cô ta bị chảy máu. Chiếc lưỡi linh hoạt phối hợp cùng động tác cắm, quét qua lỗ nhỏ trên đỉnh làm Hill sung sướng rít lên b.ắ.n ra một loạt ngôn ngữ d.â.m d.ụ.c.

“Shhh… Such it off… yeahhh, Not stop!”

Cô ta thừa biết kháng cự cũng sẽ vô dụng, nếu muốn kết thúc nh, chỉ còn cách duy nhất chính là nhắm mắt lại tận lực chiều chuộng để đàn này nh chóng b.ắ.n ra.

Đôi tay Hill giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u của Diễm Liên, thúc mạnh h.

Khi cô ả cảm th suýt chút nữa kh thể hô hấp, ta lại rút ra hơn phân nửa, mới thả lỏng được giây lát ta lại đẩy vào chạm tận tới cổ họng. Động tác ra ra vào vào mãi kh ngừng.

Đầu lưỡi Diễm Liên bị ma sát đến đau rát, toàn bộ khoang miệng đều tê dại y như đã bị mất cảm giác, cô ta muốn xin Hill tha nhưng lại nói kh ra lời, đành duỗi tay cào vào đùi ta.

Bị đau, Hill dừng lại, tung chăn cúi đầu cô ta, đôi mắt ngấn lệ đến tội nghiệp, cái miệng đang căng ra gắng sức ngậm l gậy thịt thô to, hai má phồng lên kh khác gì kẻ ăn vụng bị nghẹn. chút đáng yêu, khiến tâm tình của đàn trong nháy mắt liền tan biến nhiều.

Thế nên Hill rút ra gậy thịt của ra, kéo cô ta lên lật úp trong tư thế quỳ bò, m.ô.n.g chổng cao. Cả ta áp vào sau lưng, miệng tham lam gặm cắn cần cổ thon dài, một tay vươn ra phía trước bắt l nơi đẫy đà tròn trịa mượt mà, dùng ngón tay nhẹ véo hai nụ hoa nhỏ đã cứng lên từ bao giờ. đàn bà này, hương vị này khiến một kẻ lão luyện như ta say mê bao nhiêu năm quả nhiên kh thể kh nói, từ chính con cô ta toát ra một sức hút . ta muốn nhốt cô ả lại cho riêng , tuy nhiên, việc báo thù cũng kh thể bỏ qua, vì vậy mà khi th Diễm Liên cố tình ra ám hiệu với Tuấn Phong ở bữa tiệc, ta đã kh thể kiềm chế được mà hành hạ cô ta suốt đêm qua. Đến giờ… cũng chưa muốn bu tha.

Với này, ta làm cả đời cũng kh biết mệt mỏi!

Đang mê say hương vị của Diễm Lê, bất chợt Hill nhớ ra chuyện gì đó, ta há miệng khẽ cắn vành tai cô ta, lạnh lùng nói: “Nhiệm vụ của em là mạng của ta, kh leo lên giường của ta.”

ta bu cô ta ra, quỳ ở giữa hai chân cô ả, hai bàn tay bắt l hai cánh m.ô.n.g tách ra, cúc huyệt non mềm màu phấn hồng xuất hiện. Diễm Liên chút khẩn trương nên khiến các nếp nhăn co rút lại. Tròng mắt Hill hằn lên tia máu, ta nhẹ nhàng cầm gậy thịt vuốt lên xuống hướng cúc huyệt, đầu nấm cọ xát ở phía ngoài, đương nhiên là đang ý muốn x vào.

Cả Diễm Liên vì sợ hãi mà run bần bật, cô ta biết bộ phận đó của ta lớn như thế nào, mỗi lần từ phía trước tiến vào đều đã khó khăn, chứ đừng nói gì tới phía sau, cô ta sẽ bị hại chít mất. Nghĩ vậy cô ta càng thêm sợ hãi, mếu máo năn nỉ: “Hill, thể chậm một chút được kh, ít nhất thể bôi trơn chứ?”

Hill nheo mắt lại, nhét đầu nấm vào trong cúc huyệt, nếp nhăn bắt đầu căng ra.

Hai tay Diễm Liên nắm chặt ga giường, nước mắt lưng tròng: “Lần sau em sẽ kh như thế nữa, em xin hứa, lạy ch*, Hill nơi đó thực sự chưa sẵn sàng.”

Hill hơi lui về phía sau, ngó cúc huyệt đang vì hoảng sợ mà co chặt lại. ta đưa một ngón tay vào bên trong vừa nóng vừa ẩm dò xét. Hừ lạnh vung tay vỗ cái đét lên m.ô.n.g cô ta, cánh m.ô.n.g trắng nõn lập tức hiện lên dấu tay hồng: “Thả lỏng?”

“Vâng.” Diễm Liên nức nở.

Hill lại tát đét một cái: “Còn muốn khóc?”

“Em kh !” Diễm Liên vùi mặt vào gối nghẹn ngào: “Em kh khóc, là sướng rớt nước mắt.”

Hill khẽ cười, lại vỗ m.ô.n.g cô ta thêm một cái nhưng lực tay nhẹ, vuốt ve vết ban hồng trên làn da, khóe miệng nhếch lên: “Lần này chỉ cảnh cáo em, lần sau đừng trách .”

Th cô ta còn khóc, bả vai hơi run lên, Hill liền xuống nước dịu dàng, duỗi tay lật cô ả nằm ngửa ra.

Trên mặt Diễm Liên đẫm nước mắt, tóc ướt nhẹp dính vào hai bên má, mắt và mũi đều hồng lên nói rõ ràng cô ả đang vô cùng uất ức, đáng thương. Quả nhiên, sau bao năm, kỹ năng tra tấn đàn của cô ta đã đạt tới cảnh giới thể trêu đùa lũ này trong lòng bàn tay.

Cho ta ăn no cả đêm qua, đến sáng nay dốc sức diễn một màn này, đừng hỏi vì giữa biết bao nhiêu đàn bà, Hill lại chỉ yêu thích một cô ta. Đúng là, cao tay!

Hill giơ tay vuốt ve gương mặt đẹp mà ta chọn, đây chính là gương mặt của phụ nữ ta yêu bị ngộ sát cách đây lâu năm bởi chất lượng xe tồi tệ do Hoành Phi chế tạo. Nhẹ cười: “Ngoan, em biết lỗi , sẽ kh phạt nữa!”

Bàn tay ta trượt xuống len lỏi vào giữa hai chân cô ta, đẩy ra hai lớp thịt non mềm, ngón giữa nhẹ nhàng day ấn hạt thịt mềm, ánh mắt chăm chú quan sát biểu cảm của Diễm Liên. cô ta cắn môi, rên nho nhỏ.

Đầu ngón tay trượt theo khe hẹp vào hang động đùa nghịch, đến khi rút ra toàn bộ đã bị ướt dính, Hill thu tay, phụ nữ ngoan ngoãn nằm dưới thân . ta gập hai chân cô ả lên lại b ra, b hoa ẩn giữa hai chân lộ ra màu sắc đỏ tươi, ta mà tấm tắc: “Gã bác sĩ này quả nhiên là thiên tài, biến con búp bê nát như em thành cực phẩm, chà chà, thật luyến tiếc.”

chương 107: Ngoại truyện 3

Dứt lời, Hill liền cúi xuống vùi đầu ở giữa hai chân cô ta, ngậm l cánh hoa vào trong miệng. Xúc cảm non mềm trơn mượt như tơ lụa, tản ra hương vị nồng đậm, cũng như tên, cả đều thoang thoảng hương sen th mát khiến ta tham lam vừa mút vừa l.i.ế.m láp, làm cho cánh hoa dần dần căng mọng đỏ tươi, ánh lên vệt nước.

Diễm Liên ưỡn lên vì sung sướng, cô ta cảm th như đang hàng ngàn hàng vạn con côn trùng bé nhỏ nhiều chân nối nhau bò lan ra khắp , vừa châm chích lại đê mê vật vã… thật khó chịu. đàn này quả nhiên biết cách chơi.

Cô ả chống tay ngồi dậy, mắt nhoè lệ xuống, chỉ th Hill đang say sưa gặm cắn hạt thịt của , ta giống một đứa trẻ si mê nhấm nháp viên kẹo mút.

ánh mắt nóng rực hơi nghiêng liếc lên Diễm Liên, bốn mắt chạm nhau, khoé môi Hill cong lên một nụ cười giảo hoạt. Đột nhiên ta há miệng ngậm l toàn bộ đoá hoa mềm và hang nhỏ mà mút thật mạnh.

“Au!” Một cơn tê dại chẳng khác gì dòng ện chạy xuyên qua, trong chớp mắt liền khiến toàn thân Diễm Liên như bị mất hết sức lực, mềm như cọng bún xụi lơ trên giường rầm rì kêu rên. Lúc này, cô ả giống y như con mèo cái đến thời kỳ tìm đực vật vã gào thét trên nóc nhà hàng đêm.

Thật quá dâ.m loạn.

Chiếc lưỡi thô nhám của Hill ệu nghệ kết hợp cùng lực hút, lúc nhẹ nhàng mơn trớn lúc mạnh tới độ muốn mút hết tất cả mật ngọt sâu trong hang nhỏ ra ngoài.

Diễm Liên trợn mắt, hét thất th, n.g.ự.c nhô cao cả căng cứng đạt tới cao trào.

Bị mật dịch xối ướt gò má, Hill tấm tắc dùng lưỡi quấn l nuốt vào toàn bộ. Thật nhiều nước, thật ngọt, phụ nữ này chưa lần nào khiến ta mất hứng.

ta nhổm dậy ngắm Diễm Liên vẫn còn chìm đắm trong cơn khoái trào, gương mặt đỏ hồng bết bát mồ hôi, cặp mắt long l ngập nước. Vừa lẳng lơ lại như mời gọi ta hãy x lên mà mặc sức chà đạp.

Hill cưng chiều chồm lên ngậm l môi cô ta ngấu nghiến hôn, y như dã thú đang gặm cắn. Diễm Liên ập tức ôm l cổ ta, nức nở xin tha: “Hill! Em đau… Chịu kh nổi… ừm, … xin …”

“Á…”

Một ngón tay bất ngờ đ.â.m thẳng vào hoa cúc của cô ta tách các nếp gấp khô khốc ngoáy thọc.

Giọng nói ồm ồm ẩn chứa sự mỉa mai của đàn vang lên: “Đau , em đúng là con đàn bà thích nói dối!”

“Đúng vậy, tại vì ta thích gậy thịt của hơn, Hill!”

Nghe thế, kh những ta kh rút ngón tay ra, còn ác liệt mà nhét thêm một ngón nữa vào trong, ra ra vào vào, khi n khi sâu, chợt nhẹ chợt nặng.

Diễm Liên vô thức dang rộng hai chân ra để ta hoạt động thêm thuận tiện, cho đến khi đầu nấm như mong đợi chạm vào cửa động đón l dòng mật dịch đang cuồn cuộn chảy ra, dội thẳng vào mã mắt.

Hill rên rỉ thành tiếng: “Muốn kh?”

“Hill mau tiến vào .” Cô ta khó chịu sắp c.h.ế.t , phô bày ra dáng vẻ th thuần giả tạo, nhẹ gặm cái cằm góc cạnh của ta, lẩm bẩm rên rỉ.

Hill dùng tay xoa đều mật dịch lên gậy thịt làm chất bôi trơn sau đó đẩy h tiến thẳng vào hoa cúc, Diễm Liên suýt chút nữa đã chịu kh nổi, cái đó của Hill thật sự quá lớn, kh giống với kích thước đa phần châu Á. Cô ta mỗi lần gần gũi là mỗi lần gắng sức, nhưng cảm giác luôn mỹ mãn: “Ưm…”

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Hill đẩy đùi cô ta b thật rộng, gậy thịt gân guốc như con mãnh thú bị cái miệng hồng căng mọng nuốt vào từng tấc từng tấc, bên trong thít chặt, ướt nóng nhầy nhụa trơn trượt… làm ta liên tục nhấp m.

Chốc lát sau, Diễm Liên đảo quỳ lên. Hill từ phía sau tiến vào, giữ l hai cánh tay cô ả kéo ngược lại như gã cao bồi đang cầm cương thúc ngựa chạy nước rút.

Ả đàn bà này quả là yêu tinh hại , bào mòn ta đến xương tủy mất, tuy rằng biết vậy nhưng lại chẳng thể ngừng…

***

“Vẫn chưa tỉnh ?” Giọng nói lạnh lùng và trầm thấp của Hill vang lên bên tai.

Cho dù Diễm Liên muốn giả vờ ngủ, cũng vô dụng.

Cô ta từ từ mở mắt ra và , đàn đang ngồi dựa lưng vào đầu giường, khuôn n.g.ự.c với lớp l xoăn vàng óng hoàn toàn để trần. Mọi cảm xúc của ta đều được che giấu kín kẽ khiến Diễm Lê hoài nghi ên cuồng l.à.m t.ì.n.h với là một khác.

“Chào.. ừ buổi trưa Hill!” Cô ta hơi mất tự nhiên, làm ra dáng vẻ e thẹn cụp mắt xuống.

“Dậy , chúng ta kh nhiều thời gian, em nên làm việc của .” Nói ta tung chăn, khỏa thân bước vào phòng tắm.

Diễm Liên nắm chặt tay, lòng thầm nhủ, đàn chỉ là lũ cặn bã, nhất định kh được rung động, mục đích sống của cô ta hiện tại chỉ trả thù mà thôi.

"Hill! Đồ khốn!" Diễm Liên đ.ấ.m tay xuống giường tức giận mắng.

Số của cô ta đúng là số chó má, luôn sống chui lủi nhục nhã dưới d nghĩa của kẻ khác.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...