Bí Mật Của Cô Vợ
Chương 104: Chiến lợi phẩm
Tiếng cười ấm áp chứa chan sự ấm ức của Tuấn Phong chợt vang lên: " chỉ là làm theo căn dặn của em, giờ lại thành ra lỗi."
gương mặt diễn trò của đàn , Gia Ly bật cười. Cảm giác tức giận khi nãy đã tan biến chẳng còn nữa, nhưng vẫn trợn mắt lên ra vẻ thách thức: “ còn chối!”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Ừ, tại , là sai.” Tuấn Phong nhịn cười sống mũi cao cọ cọ vào gò má cô, còn cố tình dụi vào cổ, nơi nhạy cảm của Gia Ly, khàn giọng hỏi: “Bà xã, chúng ta tiếp tục chứ!”
“Mẹ nó, Tuấn Phong đừng mà để lại dấu vết ở đ…” Tiếng quát của Gia Ly vang lên, chợt im bặt, thay vào đó là những âm th ngân nga yêu kiều khác.
Một lúc lâu sau, hai cơ thể vẫn quấn l nhau kh rời. Cả Gia Ly vô lực nằm úp sấp dựa trên lồng n.g.ự.c của đàn . Bàn tay của tựa như một nghệ sĩ dương cầm vừa gõ nhịp vừa nhéo nhẹ vòng eo mềm mại tinh tế của cô và hỏi: "Em đói bụng kh?"
Gia Ly chẳng mở nổi mắt, vẫn nằm im kh nhúc nhích, lười biếng đáp: “Kh…”
Nhưng cô còn chưa dứt lời thì cái bụng đã phản chủ “ọp ẹp” kêu lên. Gương mặt nhỏ lập tức đỏ bừng, xấu hổ kh dám nói tiếp nữa.
Tiếng cười khẽ của Tuấn Phong vang lên trên đỉnh đầu làm Gia Ly càng ngượng ngùng, cô cố tình im lặng vờ như kh biết gì hết.
Ý cười trong đáy mắt của Tuấn Phong càng thêm sâu sắc, cười nửa miệng nói nhỏ: “Ăn cùng nhé, hơi đói.”
"Vâng ạ, em thương ăn một buồn nên miễn cưỡng nhận lời. Em ăn ít thôi.”
Gia Ly tỏ ra cao ngạo đáp nhưng tiếng “ọp ẹp” lại lần nữa vang lên.
Trong nháy mắt, bầu kh khí đột ngột im lặng.
Gia Ly lúng túng ngẩng đầu lên Tuấn Phong cứng ngắc giải thích: “Em kh đói thật đ, đầy bụng nên bị sôi thôi ạ.”
Tuấn Phong hiểu ý gật đầu: "Ừ, ăn vào bụng sẽ hết bị đầy."
Mặc dù phối hợp, nhưng vẻ “biết tuốt” cùng tia hài hước kh hề che giấu đang hiện ra ở đáy mắt , đã nói rõ cho cô biết, đang cố tình diễn kịch giả ngốc cùng cô.
Chính ều này khiến gương mặt Gia Ly càng thêm đỏ. Cô úp mặt vào n.g.ự.c , im lặng thực hiện kế sách “mắt kh th tim kh phiền”.
Tuấn Phong nhịn cười, bu cô ra, bế tới bên sô pha bàn nước đặt ngồi vào đó kéo khay đồ ăn lại. một miếng, cô một miếng chẳng m chốc bát gà tần lớn đã hết veo.
Ăn xong, Tuấn Phong chủ động dọn dẹp mọi thứ, Gia Ly về phòng ngủ chẳng m chốc đã mơ màng . Khi Tuấn Phong gọi, cô đã chẳng biết gì nữa, bên tai chỉ câu hỏi của lặp lặp lại: “Năm phút đồng hồ lúc trước em đã làm những gì?”
Kh nhận được câu trả lời, đàn đành tắt đèn ngủ. Mãi về sau này mới được tiết lộ, thì ra lúc đó Gia Ly muốn bắt chước một vài kịch bản nhưng vì quá ngượng nên đành trốn sang phòng sách.
Cuộc sống gia đình của hai từ đó cứ êm đềm trôi qua. Cuối năm sau, khi cơn gió mùa Đ Bắc đầu tiên thổi tới, bà Lam cũng trút hơi thở cuối cùng. Hải La ít ngày sau được bà Yod cho về nước đoàn tụ cùng con gái.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhà họ Trần lại nhộn nhịp đ vui.
Giữa năm sau, Gia Ly và Tuấn Phong đến dự tiệc đầy tháng của Minh Khang và Minh Phúc nhà Duy Hoàng, vừa mới bước vào nhóc Minh Khang đã “oe oe” bám l Gia Ly chẳng chịu theo ai nữa. Duy Hoàng mừng như mở cờ trong bụng lập tức đẩy con trai sang cho Tuấn Phong làm cha đỡ đầu.
Tất cả mọi đều hoan hỉ chúc mừng.
Vài năm sau.
Trên sân cỏ rộng lớn của ngôi nhà kiểu Thái chìm giữa một rừng cây. một thân ảnh bé nhỏ thoăn thoắt nhảy chuyền từ cây ăn quả này sang cây ăn quả khác, tiếng cười giòn tan cũng theo đó vang lên:
“Mẹ ơi, lát mẹ bảo bà La làm bánh bao nhân thập cẩm cho con nhé, nhưng kh bỏ hành.”
“Con xuống đây cùng mẹ tự bảo bà .” Gia Ly Minh Khang đang chẳng khác gì con khỉ mà thở dài.
“Con luyện tập thường xuyên, để còn được thơm má mẹ Ngọc.” nhóc mải mê nói như chợt nhớ ra ều gì liền sửa lời: “Con muốn thành đàn tài giỏi để sau này còn bảo vệ cả mẹ nữa, đánh xấu.”
Gia Ly mỉm cười kh đáp lại.
Minh Khang đang ở trên cành cây th thế liền nảy sinh cảm giác hoang mang, nhóc vội tụt xuống chạy tới ôm đùi Gia Ly nịnh nọt: “Mẹ xinh đẹp, hôm trước con phát hiện ra cha Phong giấu kho báu đ!”
“Hử?”
“Mẹ muốn xem kh?” Minh Khang nghiêng đầu hỏi, gương mặt bánh bao đáng yêu hơi ửng hồng.
“Thôi, đ là bí mật của cha con, mẹ kh muốn…” Gia Ly vuốt ve cưng nựng gò má nhóc, tỏ ra chính nghĩa nói, nhưng cô còn chưa dứt lời Minh Kh đã cầm tay cô kéo vào nhà tới phòng sách: “Chúng ta chỉ một chút thôi.”
“Đây là con rủ mẹ đ nhé!” Gia Ly tỉnh bơ nói.
“Vâng.” Minh Khang tới giá sách chỉ lên ngăn sách thứ ba bên : “Mẹ l giúp con cái quyển sách dày nhất màu đỏ kia xuống.”
Gia Ly nghi hoặc cầm xuống, lòng cô chợt dự cảm hơi lo lắng, hỏi: “Ở trong này ?”
“Vâng, con hay th cha lén lút ngồi ngắm, nhiều lần con gọi cha còn chẳng biết.” Minh Khang chu miệng đáp.
Gia Ly hồi hộp mở bìa sách, thì ra đây là một cái hộp giả sách. Mà bên trong đó đều là những thứ khiến cô câm nín. Ôm cái hộp ra bên cạnh cửa sổ ngồi xuống, Gia Ly khẽ mỉm cười hạnh phúc.
Tất tần tật đều là các món đồ ở trong chiếc túi xách của cô mà đã l năm xưa, thì ra đàn này đã thực sự coi chúng là chiến lợi phẩm mà giữ gìn bao lâu nay.
“Mẹ ơi, m thứ đ đồ cổ kh?” Minh Khang thắc mắc: “Mẹ Ngọc bảo đồ cổ giá trị.”
Gia Ly ôm nhóc vào lòng, giọng nhẹ nhàng vang lên kể về một chuyến phiêu lưu đầy thú vị của chú lính chì phiên bản mới nhất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.