Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bí Mật Của Cô Vợ

Chương 12: Cháu sắp thành hôn.

Chương trước Chương sau

Trần Gia Ly vừa thì Việt bước vào phòng, ta cẩn thận tới cạnh bàn làm việc kính cẩn nói: “Phong tổng, bên nhà cũ lại gọi tới.”

“Ồ, lần này kiên trì vậy?” Tuấn Phong bật cười, ánh mắt lạnh lẽo.

thể đã nghe ngóng được chuyện hôn sự của với cô Trần.” Việt trào phúng nói.

Tuấn Phong đứng dậy tới bên cửa sổ xuống con đường bên dưới, bóng hình nhỏ xinh kia đúng lúc ra khỏi sảnh tòa nhà Hoành Phi đang băng qua đường. Ánh nắng chiếu xuống khiến thân hình cô như tỏa ra ánh sáng mạnh mẽ, kh chịu khuất nhục.

[Quật cường đến m cũng sẽ khuất phục!] Tuấn Phong thầm nghĩ. Sau đó nhẹ giọng phân phó:

kiểm tra hợp đồng với bên Vạn An, tác động một chút.”

“Ý là…” Nâng lên hay hạ xuống?

muốn xem tài năng của vợ sắp cưới đến đâu. Đẩy giá lên đỉnh ểm, dồn vào đường cùng.” hào hứng nói lạnh nhạt xoay về phía cửa.

Việt rùng xoa hai cánh tay vội đuổi theo.

***

Nhà cũ Vũ gia.

Tuấn Phong trở về nhà cũ liền vội vàng muốn thăm bà cụ Vũ một chút. Bà chính là v.ú em nuôi Vũ từ nhỏ, khi Vũ qua đời thì cũng vẫn ở lại đây chăm lo hương khói cho ta và mẹ của .

Th , bà cụ liền vui mừng, híp mắt cười kh khách nói: " cả, đã trở lại!"

Mái tóc của bà cụ đã bạc trắng, thân hình gầy gò đã tới, bà đã già như vậy từ khi nào.

Đáy lòng Tuấn Phong chợt chua xót, gật đầu quan tâm hỏi: "Bà vẫn khỏe chứ?"

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

"Bà khỏe lắm!" Bà cụ năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng cơ thể vẫn nh nhẹn, bà muốn tới đẩy xe lăn thay cho Việt.

“Bà, bà cứ để cháu. Xe chút nặng.” Việt khéo léo từ chối.

“Bà, chúng ta ra ngoài vườn hoa nói chuyện một chút .” Tuấn Phong đề nghị đánh lạc hướng bà cụ.

“Được, lâu cháu chưa về, Nu đã thêm một cô vợ và m đứa nhóc đ!” Bà cụ hứng khởi khoe.

Ba tới vườn hoa, lập tức đã th một đàn chó thuộc giống phốc sóc màu trắng như những cục b đang tung tăng chạy dưới tán cây. Con chó Nu th Tuấn Phong lập tức chạy tới cọ vào chân , chạy theo nó còn cả năm con ch.ó con, bọn chúng thi nhau sủa inh ỏi.

Tuấn Phong lại nhưng kh ý định bắt chúng lên.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bà cụ Vũ th vậy biết lại nhớ về chuyện cũ liền gọi giúp việc mang lũ chó chỗ khác ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh xe lăn của Tuấn Phong. Gương mặt già nua nhiều nếp nhăn áy áy quay sang hỏi : “Nhiều năm như vậy, chân cháu những ngày trở trời còn đau buốt kh? Chắc là đau, đúng chứ?”

Bà cụ thở dài lại tiếp tục: “Xuân Lan còn nhằm vào cháu kh? Những ngày tháng cháu sống ở ngoài vất vả kh?"

“Chân cháu đỡ nhiều , bà đừng lo lắng. Bà ta đang muốn chia rẽ hôn sự của cháu, lần này trở về cũng muốn xem ý đồ đó là gì?” Tuấn Phong mỉa mai đáp.

Bà cụ nghe vậy vội kéo tay của Tuấn Phong nghiêm giọng nói: “Cháu nhất định thật cẩn thận, nhớ kỹ, luôn đề phòng nó. Ngay cả c ty nó đã chiếm nhưng dã tâm độc ác lại vẫn kh dừng.”

“Vâng ạ.” gật đầu đáp ứng cho bà cụ yên lòng.

Sau đó bà cụ liền nở một nụ cười hóm hỉnh, cao giọng nói: “Tuấn Phong à! Cháu càng ngày càng tuấn tú, đã trưởng thành , bà cũng già lắm sắp kh thể ở bên cháu, giờ chỉ mong một ngày nào đó được th cháu giống Nu, l vợ sinh con… Như thế, Xuân Lan muốn làm gì cũng khó.”

"Bà, bà vẫn còn trẻ, chưa già!" Tuấn Phong đau lòng nói, hiểu những ẩn ý trong lời nói của bà cụ cùng lo lắng đó. Thực sự, muốn nói rằng bà đừng áy náy và tự trách vì tai nạn năm nữa, chân cháu đã khỏi , thể chạy nhảy tốt… Nhưng lại kh thể.

Chừng nào còn chưa báo thù xong thì chừng đó còn mang cái d phế vật. Bà cụ vẫn còn chịu nỗi day dứt vì cốc nước chứa thuốc độc kia do chính tay đưa tới.

"Bà cũng gần bảy mươi lăm tuổi , bà biết cháu cảm th mặc cảm vì chuyện đôi chân, nhưng bà tin, sẽ thật lòng yêu thương cháu, chỉ cần cháu chịu mở lòng…”

"Bà! Cháu hiểu mà. Bà đừng lo lắng. Hôm nay cháu tới cũng chính là muốn nói là cháu sắp thành hôn, hôm đó sẽ cho tới đón bà tới dự.” Đáy mắt Tuấn Phong chợt thoáng qua một tia ưu thương. kh chắc vợ mà sắp cưới kia sẽ như thế nào? Liệu yêu thương ? Hay chỉ là miễn cưỡng chấp nhận?

"Cháu đã quyết định ? Cô gái đó là ai?”

“Là họ Trần, chính là vợ mà cha mẹ cháu đã định ra lúc trước.” Tuấn Phong nhún vai nói.

“Vậy thì bà yên tâm , con gái của nhà họ Trần chính là chỗ quen biết với cha mẹ cháu, nhân cách Lam cũng tốt, đứa trẻ được cô nuôi lớn sẽ kh tệ.”

Bà cụ chợt ngừng lại nghiêm mặt Tuấn Phong: “Mặc dù hôn ước này là cha mẹ cháu đặt ra. Xã hội cũng phát triển, kh ép buộc chuyện này. Cháu th kh ưng thì đừng cưới, một khi đã cưới nhớ chớ giở thói cục cằn ra dọa con bé, nghe chưa! Cháu là huyết mạch dòng chính của nhà họ Vũ, sau này còn trách nhiệm khai chi tán diệp, cháu kh thể vì xả ra uất ức trong lòng mà trút giận lên con bé, dọa nó bỏ . Tới lúc đó hối hận cũng sẽ kh kịp đâu.”

Nghe lời bà cụ nói, đáy lòng Tuấn Phong mơ hồ đau đớn, thiệt thòi trong cuộc hôn nhân này… bị lợi dụng làm lá c mới đúng chứ.

Một đàn mà cô gái kia lựa chọn làm kẻ đổ vỏ.

"Bà, bà yên tâm, cháu biết nên làm như thế nào." Tuấn Phong trộm thở dài gật đầu một cái mỉm cười.

Đúng lúc này giúp việc chạy tới nói: " cả, bà chủ đã trở lại, bà bảo vào gặp ạ."

"Bà, cháu xin phép." quay sang nói với bà cụ.

"Ừ, , nhớ cẩn thận." Bà cụ lo lắng dặn thêm.

“Vâng ạ." Gương mặt Tuấn Phong tỏ vẻ dịu dàng bà cụ cười một tiếng. Sau đó ra hiệu cho Việt đẩy xe lăn rời .

Xuân Lan th Tuấn Phong vào liền đặt tờ tạp chí trong tay xuống, trào phúng nói: " cả nhà họ Vũ, kh ngờ về vào giờ này, nghe giúp việc nói cho biết trở về nhà cũ nên cũng hấp tấp bỏ dở c việc để trở về."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...