Bí Mật Của Cô Vợ
Chương 13: Cách bù đắp tốt nhất.
Nghe giọng nói mỉa mai của Xuân Lan, Tuấn Phong chỉ nhếch miệng cười. Nhất là hai cụm từ “ cả nhà họ Vũ” và “trở về nhà cũ” được bà ta nhấn nhá ngân ra như đang giễu cợt.
Thực ra hiện tại, cái d xưng kia và nơi này đối với đã kh còn quan trọng như trước kia nữa, nên vốn dĩ cũng chẳng thèm để ý.
Tuấn Phong lười biếng ngồi dựa lưng ra phía sau của xe lăn, hai khửu tay chống lên thành xe, bàn tay đan vào nhau đặt ở trước , miệng cong cong vừa mỉa mai lại vừa tỏ ra nghiêm túc nói: "Bà cũng đâu cần nóng lòng chạy vội về làm chi, một khi đã gọi trở về, nhất định sẽ ở đây đợi bà về, chờ nghe bà nói xong chuyện mới , chẳng qua là kh biết lần này bà sốt sắng như thế, chuyện gì quan trọng kh?"
Xuân Lan nghe vậy nhẹ thở ra, mỉm cười: "Cũng kh chuyện gì quan trọng, chỉ muốn hỏi cả về chuyện kết hôn với nhà họ Trần, tính ? Nếu như kh hài lòng thì cũng đừng miễn cưỡng, với tình trạng thân thể hiện tại lẽ việc tổ chức hôn lễ sẽ bất tiện.”
Ánh mắt bà ta như như kh về phía đôi chân của . “Những cô gái trẻ bây giờ hiếm chấp nhận l một chồng kh lành lặn. làm trưởng bối trong nhà như th lo lắng, hay là để tìm cho cả một cô gái khác tốt hơn nhé!”
Xuân Lan vẫn muốn chuyển cuộc liên hôn này sang cho con trai của , đồng thời nhét một phụ nữ khác vào bên Tuấn Phong để làm tai mắt cho bà ta.
Trước kia cũng đưa tới vài , c khai hay bí mật sắp xếp cũng nhưng bà ta kh ngờ mỗi một nằm vùng bên cạnh sau ít hôm đều biến mất kh th tăm tích.
Càng ngày bà ta càng cảm th bất an, vậy nên vẫn luôn kh từ bỏ mục đích.
Tuấn Phong mỉm cười trào phúng, sau đó mở miệng nói: "Thật trùng hợp, cô Trần lại đồng ý kết hôn với , mà cũng th hài lòng."
Xuân Lan nghe nói như thế thì kh khỏi nhíu mày, gượng cười Tuấn Phong tỏ ý ngạc nhiên: "Con bé đó đã đồng ý?"
Bà ta quan sát dáng vẻ của Tuấn Phong, dường như kh là đang nói dối, hôn ước thực sự thành ? Đáy lòng Xuân Lan chợt lạnh lẽo, ngập tràn tức giận và ghen ghét.
Trước kia bà ta trăm cay nghìn đắng núp bóng ẩn nhẫn bên cạnh mẹ của Tuấn Phong, chờ thời cơ dựng một màn say rượu vượt qua giới hạn của Vũ. Sau đó dùng chính chuyện này uy h.i.ế.p ta, lợi dụng mối quan hệ mập mờ sai trái khiến bà Vũ bị sinh non mà chết. Vị trí phu nhân của nhà họ Vũ cứ thế chiếm về tay, thuận lợi cho đứa con hoang trong bụng một thân phận. Nhưng đến tận bây giờ, chưa lúc nào Xuân Lan cảm th yên lòng.
Đứa con trai bà ta sinh ra lúc nào cũng bị lép vế hơn so với Tuấn Phong, làm thể thế được. Con trai bà ta xuất thân cao quý ưu tú như vậy thể thua một tên nhãi nhép?
Nhất là khi biết được Vũ trước lúc c.h.ế.t đã cho luật sư lập di chúc để lại toàn bộ quyền thừa kế c ty nhà họ Vũ cho Tuấn Phong, bà ta đã giận ên .
Bao nhiêu năm bà ta cúi ẩn núp ở đây để hầu hạ một lão già, rốt cuộc đổi lại chẳng được cái gì.
đàn này quả thực quá nhẫn tâm.
Vì thế Xuân Lan liền hạ độc Tuấn Phong.
Chỉ tiếc thằng oắt con này mạng lớn, kh c.h.ế.t nhưng bị liệt đôi chân.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đã thành phế nhân vậy mà ngay cả mối liên hôn thương nghiệp cũng còn tr với con trai cao quý của bà ta?
Một tên phế vật xứng?
Liệu đây là giẫy chết? Cố gắng cắn chặt, nhất định kh chịu bu? Hay là Tuấn Phong đã phát hiện ra m mối gì ? thể?
Xuân Lan chằm chằm vào Tuấn Phong, muốn ra thứ gì đó từ trên gương mặt .
“ cũng cảm th cảm kích cô Trần.” Tuấn Phong nhún vai, lạnh lùng cảnh cáo: “ đã rời khỏi nhà chính họ Vũ, kh hy vọng bị bà kéo vào diễn chung một vở kịch gia đình. Đừng cố gắng tỏ ra quan tâm tới , cũng đừng nhét vào bên cạnh. Tính kh thích bị làm phiền.”
“ cả nói gì vậy, cũng chỉ vì nghĩ tốt cho , nhiều năm qua cũng chịu nhiều thiệt thòi , chỉ muốn bù đắp…" Xuân Lan kh để ý tới sự trào phúng trong ngôn từ của Tuấn Phong, vẫn nhẹ nhàng nói: “Tìm cho một đối tượng phù hợp.”
Tuấn Phong lạnh lùng Xuân Lan, giây lát nghiến răng đáp: “Cách bù đắp tốt nhất, chính là mạng của mẹ con các .”
Nói ra hiệu cho Việt đẩy xe rời khỏi phòng khách, ra tới bên ngoài, ngước mắt cảnh hoàng hôn.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Bầu trời đỏ rực như một bức tr đẫm máu, gió nhẹ thổi qua mang theo hơi lạnh, thổi qua gò má, chạy vào trong lòng chút lạnh lẽo như băng.
Ánh mắt như chìm vào một khoảng trời u tối nọ, trong đó là sự căm hận kh bao giờ nguôi.
Tuấn Phong chớp mắt ngước lên cao, đau khổ lẩm bẩm: "Bởi vì lời hứa với cha nên mới giữ lại mạng cho hai đó tới bây giờ, vì cha lại bắt con hứa một ều phi lý đến như vậy? Bà ta thì gì đáng sợ? Việc gì mà bao nhiêu năm qua cha nhẫn nhịn? Giờ cha c.h.ế.t cũng muốn con nhẫn nhịn theo?”
“Rốt cuộc là vì ?”
Lúc này Xuân Lan cũng đã vội trở về phòng riêng, gọi ện phái thăm dò xem tin tức về thân thế của mẹ con bà ta bị bại lộ ra ngoài hay kh.
Bà ta hoàn toàn kh cho rằng Tuấn Phong bản lĩnh thể đào ra được gốc rễ của chuyện này.
Mà sự kiện xảy ra vào hai mươi lăm năm trước ít biết, ngay của bên Hoàng Minh cũng còn chưa tìm ra được bà ta, một thằng phế vật thể năng lực đ.
lẽ bà ta đã nghĩ quá nhiều .
Gương mặt trang ểm tỉ mỉ kh ra được dấu vết của năm tháng lúc này mới giãn ra nở một nụ cười xảo quyệt, tiếng cười lớn dần vang lên như nữ quỷ đang cười dưới ánh trăng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.