Bóng Hồng Trên Bờ Giếng
Chương 5: miếu đá đầu
Miếu đá nằm lọt thỏm giữa lối mòn phủ rêu dẫn ra khỏi làng, phía sau rặng tre già cong như vái lạy. ta bảo đó là nơi linh thiêng, thờ một vị nữ thần vô d mà chỉ xưa mới biết tên.
An đến đó vào một buổi chiều tắt nắng. Mưa bụi lất phất, làm tóc cô ẩm ướt. Kh gian tĩnh mịch đến rợn . Cô đẩy nhẹ cánh cổng tre, bước vào bên trong.
Miếu nhỏ, chỉ khoảng hai mét vu, xây hoàn toàn bằng đá x. Giữa miếu là một bức tượng đá mờ vẹt, kh rõ mặt, nhưng dáng vẻ là một thiếu nữ áo dài ôm l một đứa bé.
Trên bàn thờ phủ lớp bụi dày, một cuốn sổ tay cũ bìa da màu nâu. Kh hiểu vì , An đưa tay mở ra.
Trang đầu tiên là nét chữ mềm mại, màu mực tím đã phai:
“Nếu một ngày em đọc được những dòng này, nghĩa là em đã quay lại – dù là trong thân xác mới. Chị nợ em một lời xin lỗi. Và… nợ một lần giữ lời.”
An lật nh sang những trang tiếp theo. Từng dòng chữ như tấm gương phản chiếu quá khứ – kh còn là giấc mơ mà là ký ức đang sống lại:
“Em là con gái của chị – Diễm. Dù chị chưa kịp sinh em ra. Em đến với chị khi chị mới tròn mười bảy, là kết quả của mối tình vụng dại giữa chị và thầy dạy chữ.”
“ ta gọi chị là ‘con gái quan phủ’, nhưng với , chị chỉ là trò chơi. kh muốn chịu trách nhiệm. Khi biết chị mang thai, bỏ . Còn chị… bị gia đình ép gả, bị mẹ bắt uống thuốc để ‘giải quyết hậu quả’.”
“Chị kh chịu. Chị trốn. Nhưng ... một đêm mưa, chị bị đẩy xuống giếng.”
“Em kh bao giờ được ra đời. Nhưng linh hồn em… đã chọn ở lại.”
An ngồi lặng. Gió miếu thổi vù vù, như nghẹn ngào. Mọi mảnh ghép từ từ rơi vào đúng chỗ.
Cô chính là thiếu nữ bị đẩy xuống giếng. Còn cô bé tên Diễm – là đứa con chưa kịp thành hình, nhưng đã mang linh hồn từ kiếp theo đến tận bây giờ.
Một vòng lặp luân hồi – một mối nghiệp chưa dứt.
An khẽ gập cuốn sổ. Trên trang cuối cùng, chỉ vỏn vẹn một câu:
“Nếu em tha thứ, hãy đốt lá thư này dưới gốc hoa gi. Lúc đó... mọi thứ sẽ yên.”
Tối đó, trời nổi gió lớn. An ngồi bên giếng, con búp bê Diễm trong lòng. Cô đặt cuốn sổ lên đất, châm lửa bằng que diêm. Lửa cháy nhỏ, ánh lên những dòng chữ cuối cùng đang tan dần trong gió.
Từ trong giếng, một làn khói trắng mỏng như sương bốc lên – tan biến.
Lần đầu tiên, An kh nghe th tiếng gõ cửa lúc ba giờ sáng.
Chỉ gió. Nhẹ. Dịu. Như một hơi thở cuối cùng đã bu.
Sáng hôm sau, ba cánh hoa gi vẫn rơi. Nhưng lần đầu tiên, chúng bay lệch khỏi miệng giếng, như kh còn bị một vòng tay vô hình níu lại nữa.
An mỉm cười. Lòng nhẹ tênh.
Nhưng ngay lúc cô quay vào, cô khựng lại.
Chiếc gương trong phòng thờ sáng rực, soi rõ một hình bóng lạ:
Một đàn trẻ mặc áo the, đứng dưới gốc hoa gi, mỉm cười dịu dàng.
Và từ phía sau lưng cô, giọng nói lại vang lên – rõ ràng, trầm ấm:
“Lần này… sẽ giữ lời.”
Bạn muốn tiếp chương 6 kh? Phần tới, bí mật về đàn sẽ dần được hé lộ – và câu hỏi cuối cùng là: kiếp này… An sẵn sàng sống trọn cho mối duyên chưa dứt? ✨
You said:
tiếp chương 6 nhé
ChatGPT said:
vui được tiếp tục cùng bạn! Dưới đây là Chương 6 của truyện Bóng Hồng Trên Bờ Giếng, mở dần ra những tầng sâu tâm linh và nhân duyên luân hồi. Mỗi chương vẫn đảm bảo trên 500 từ như bạn yêu cầu nha.
BÓNG HỒNG TRÊN BỜ GIẾNGChương 6: Giữ Lời[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bong-hong-tren-bo-gieng/chuong-5-mieu-da-dau.html.]
An đứng c.h.ế.t lặng trước chiếc gương.
Hình bóng đàn trẻ vẫn rõ ràng, sắc nét như thật. Áo the đen cổ đứng, mái tóc vuốt gọn, dáng cao và ánh mắt trầm lặng, mang theo ều gì đó vừa gần gũi vừa xa xôi.
kh nói gì thêm, chỉ mỉm cười – nụ cười kh mang sự vui vẻ, mà là một kiểu nhẹ nhõm sau chờ đợi quá lâu.
hình ảnh trong gương mờ dần… và biến mất.
Suốt nhiều ngày sau đó, An kh còn gặp hiện tượng kỳ lạ nào. Kh gió thì thầm, kh cánh hoa rơi đều đặn. Cô gần như nghĩ mọi thứ đã kết thúc – cho đến khi bà cụ chủ nhà đưa cho cô một tờ gi cũ đã ố vàng, tìm th khi dọn kho.
“Chắc là của chủ cũ để quên. Mà cô thử đọc xem, chữ xưa nhưng rõ lắm.”
An mở ra. Là một tờ gi hôn ước, nét chữ nắn nót, được ký cách đây... hơn một trăm năm.
ký tên: Vũ Thành Lâm
Hôn thê: Nguyễn Gia An
Tim cô thắt lại.
Tên của cô.
Cô lập tức quay về miếu đá, mang theo tờ hôn ước. Bầu trời hôm đó âm u, sương giăng kín lối như một tấm rèm chia đôi thực tại và ký ức.
Trước bàn thờ đá, cô đặt tờ gi xuống, cúi đầu thật sâu:
“Nếu còn nhớ lời hứa... thì em, kiếp này, đã quay lại.”
Một cơn gió lạ thổi bạt qua, khiến lá rụng xào xạc. Dưới chân tượng đá, một mảnh ngọc nhỏ long l hiện ra giữa lớp rêu x. Cô nhặt lên – là một mặt dây chuyền khắc hình b hoa gi, mặt sau chạm khắc:
"Nếu kiếp sau, vẫn sẽ tìm em."
An về nhà, đặt mặt ngọc lên bàn. Đêm , cô kh ngủ. Cô ngồi cạnh chiếc gương, ánh mắt kh còn hoang mang, mà là chờ đợi.
Ba giờ sáng.
Gió kh nổi.
Kh tiếng gõ cửa.
Nhưng chiếc gương chợt sáng lên lần nữa. Và lần này, kh còn ở trong gương.
đứng đó – ngay cửa.
Vẫn là – trong giấc mơ. Vũ Thành Lâm.
Ánh sáng nhạt bao qu , kh rực rỡ như ma quỷ, kh mờ nhạt như hư ảo. Mà là thật – dịu dàng và đủ để tim cô đau nhói.
“ đã qua ba kiếp để tìm em. Nhưng khi em rơi xuống giếng... lời hứa của vỡ tan. kh thể cứu em.”
“Nên kiếp này… quay lại. Kh để em cô đơn thêm nữa.”
An run tay chạm vào mặt ngọc. Nó sáng lên khi tay cô chạm vào, ánh sáng mềm như hơi thở.
“Nhưng… kh còn là .” – An khẽ nói.
gật đầu:
“ chỉ còn lại một chút linh hồn. Nếu em muốn, sẽ . Chỉ cần em sống bình an.”
Cô rơi nước mắt.
“Kh… Nếu , ai sẽ giữ lời hứa?”
Một tia sáng ấm áp lan ra từ mặt ngọc, chạm vào hai bàn tay đan vào nhau. Và … ánh sáng tan vào kh gian, mang theo hình bóng – nhưng để lại trong tay cô… một chiếc nhẫn ngọc x mờ, cổ xưa và vừa khít.
Kể từ đó, An kh còn th ai trong gương, kh còn giấc mơ lặp lại. Nhưng mỗi đêm, cô đeo chiếc nhẫn ngọc lên tay, thì thầm:
“Kiếp trước kh kịp… Kiếp này, em đợi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.