Bóng Hồng Trên Bờ Giếng
Chương 6: người giữ
An đứng c.h.ế.t lặng trước chiếc gương.
Hình bóng đàn trẻ vẫn rõ ràng, sắc nét như thật. Áo the đen cổ đứng, mái tóc vuốt gọn, dáng cao và ánh mắt trầm lặng, mang theo ều gì đó vừa gần gũi vừa xa xôi.
kh nói gì thêm, chỉ mỉm cười – nụ cười kh mang sự vui vẻ, mà là một kiểu nhẹ nhõm sau chờ đợi quá lâu.
hình ảnh trong gương mờ dần… và biến mất.
Suốt nhiều ngày sau đó, An kh còn gặp hiện tượng kỳ lạ nào. Kh gió thì thầm, kh cánh hoa rơi đều đặn. Cô gần như nghĩ mọi thứ đã kết thúc – cho đến khi bà cụ chủ nhà đưa cho cô một tờ gi cũ đã ố vàng, tìm th khi dọn kho.
“Chắc là của chủ cũ để quên. Mà cô thử đọc xem, chữ xưa nhưng rõ lắm.”
An mở ra. Là một tờ gi hôn ước, nét chữ nắn nót, được ký cách đây... hơn một trăm năm.
ký tên: Vũ Thành Lâm
Hôn thê: Nguyễn Gia An
Tim cô thắt lại.
Tên của cô.
Cô lập tức quay về miếu đá, mang theo tờ hôn ước. Bầu trời hôm đó âm u, sương giăng kín lối như một tấm rèm chia đôi thực tại và ký ức.
Trước bàn thờ đá, cô đặt tờ gi xuống, cúi đầu thật sâu:
“Nếu còn nhớ lời hứa... thì em, kiếp này, đã quay lại.”
Một cơn gió lạ thổi bạt qua, khiến lá rụng xào xạc. Dưới chân tượng đá, một mảnh ngọc nhỏ long l hiện ra giữa lớp rêu x. Cô nhặt lên – là một mặt dây chuyền khắc hình b hoa gi, mặt sau chạm khắc:
"Nếu kiếp sau, vẫn sẽ tìm em."
An về nhà, đặt mặt ngọc lên bàn. Đêm , cô kh ngủ. Cô ngồi cạnh chiếc gương, ánh mắt kh còn hoang mang, mà là chờ đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bong-hong-tren-bo-gieng/chuong-6-nguoi-giu.html.]
Ba giờ sáng.
Gió kh nổi.
Kh tiếng gõ cửa.
Nhưng chiếc gương chợt sáng lên lần nữa. Và lần này, kh còn ở trong gương.
đứng đó – ngay cửa.
Vẫn là – trong giấc mơ. Vũ Thành Lâm.
Ánh sáng nhạt bao qu , kh rực rỡ như ma quỷ, kh mờ nhạt như hư ảo. Mà là thật – dịu dàng và đủ để tim cô đau nhói.
“ đã qua ba kiếp để tìm em. Nhưng khi em rơi xuống giếng... lời hứa của vỡ tan. kh thể cứu em.”
“Nên kiếp này… quay lại. Kh để em cô đơn thêm nữa.”
An run tay chạm vào mặt ngọc. Nó sáng lên khi tay cô chạm vào, ánh sáng mềm như hơi thở.
“Nhưng… kh còn là .” – An khẽ nói.
gật đầu:
“ chỉ còn lại một chút linh hồn. Nếu em muốn, sẽ . Chỉ cần em sống bình an.”
Cô rơi nước mắt.
“Kh… Nếu , ai sẽ giữ lời hứa?”
Một tia sáng ấm áp lan ra từ mặt ngọc, chạm vào hai bàn tay đan vào nhau. Và … ánh sáng tan vào kh gian, mang theo hình bóng – nhưng để lại trong tay cô… một chiếc nhẫn ngọc x mờ, cổ xưa và vừa khít.
Kể từ đó, An kh còn th ai trong gương, kh còn giấc mơ lặp lại. Nhưng mỗi đêm, cô đeo chiếc nhẫn ngọc lên tay, thì thầm:
“Kiếp trước kh kịp… Kiếp này, em đợi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.