Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bông Hồng Trong Ngăn Bàn

Chương 109: Đồng cam cộng khổ

Chương trước Chương sau

Chương 109: Đồng cam cộng khổ

con xe Harley-Davidson mà thợ đang hí hoáy sửa cũng th ngán ngẩm.

Rõ ràng là hàng hiệu, lại còn được kiểm tra kỹ lưỡng , lúc nào hỏng kh hỏng, nhè lúc này mà hỏng.

Sau khi sửa xe xong, 2 xe nối đuôi nhau lao . Do hôm trước đã đổ đèo dưới mưa chẳng th gì, nên hôm nay Tuấn với Tú đều cảm th gai , chỉ muốn nh đến đích. Đường đèo thì ít lối rẽ, cho nên cả 2 chủ quan kh check lại. Ai ngờ, lạc lên tận Cao Bằng. Đến lúc biết bị lạc thì cũng quá xa . Rút cuộc vẫn kh tránh khỏi đường vào tối muộn. 2 xe vội vã quay lại để tiếp tục hành trình đến Du Già.

Quay lại được nửa đường, search map lên Du Gìa vẫn còn xa, 2 lối , 1 lối quốc lộ còn 1 lối xuyên rừng. Vẫn là tính nóng vội, muốn đến đích càng sớm càng tốt, cho nên 2 xe lựa chọn xuyên rừng, mặc dù hỏi dân họ nói đường rừng mới mưa xong nên khó .

B giờ, cả 4 mới thấm thía câu dục tốc bất đạt là như thế nào. Do hôm trước trời mưa, nên đường rừng là đường đất, đều trở thành những tuyến đường kinh dị với đầy rẫy những ổ gà ổ voi. Thậm chí, kh thể lái xe nổi mà xuống dắt bộ. Nghe bảo đoạn đường này vài km thôi nên cả nhóm cố bền gan tiếp. Bên đường 3 chiếc xe máy và 1 ô tô vứt chỏng chơ, lẽ hôm trước phượt thủ kh nổi nên đành bỏ của chạy l .

Thảo với Dương cầm tay nhau bộ, còn Tuấn Tú dắt xe.

Tú chán nản thở dài.Tối hôm trước đổ đèo dưới mưa còn chưa đủ đen hay , mà tối hôm nay lại bị lạc trong rừng. Nếu hôm trước là địa ngục trần gian, thì cảm giác hôm nay là gì? Kh thể nào tưởng tượng nổi nữa.

Thật là, đời quá đen.

Vừa lúc, Thảo cũng nhận được cuộc gọi của Huy, hỏi xem đến đâu . Đồng thời th báo Huy với chị Hương đã đến nơi toàn. Thảo báo lại là cả nhóm đang vào đường rừng , Huy với chị Hương cứ ăn cơm trước kh cần đợi.

Sau khi cúp máy, tự nhiên, Thảo bật khóc. Trong cuộc đời cô, đây là tình cảnh dọa nhất mà cô từng gặp .

Dương nắm c.h.ặ.t t.a.y Thảo an ủi:

- Đừng sợ. Tớ võ.

Tuấn đang chán nản mà nghe được câu nói của Dương cũng bật cười. Lúc nãy, Dương ngồi sau Tuấn vào đường rừng, Tuấn cảm nhận rõ ràng là Dương đang run lên vì sợ.

Đoạn đường rừng tuy ngắn nhưng mà vượt qua được thì khổ. Tận 10h đêm cả nhóm mới ra khỏi được đoạn đường đất lầy lội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bong-hong-trong-ngan-ban/chuong-109-dong-cam-cong-kho.html.]

Lúc th khu dân cư, cả nhóm cảm giác như mới từ cõi c.h.ế.t trở về. Lần này thì mọi đều thận trọng hơn, hỏi đường dân, đồng thời cũng search map tìm đường.

Hỏi đường xong, 2 chiếc xe tiếp tục cuộc hành trình, cùng lao nh trên con đường bê t tối om. Mặc dù đường tối, nhưng được đường bê t cũng là may mắn lắm .

Kh ngờ, tiếp thì lại hết khu dân cư và chui vào rừng tiếp. Cả nhóm khóc còn kh ra nước mắt.

Còn may là đoạn đường rừng này kh lầy lội như đoạn trước, đoạn này thể lái xe được, đến chỗ nào khó mới dắt bộ. Nhưng mà, như vậy cũng đủ để cả nhóm cảm th lại thụt xuống hố sâu địa ngục 1 lần nữa.

Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426

2 xe bền gan tiếp, cứ đường là thôi, kh thể quay lại nữa vì quay lại cũng chẳng nhà nghỉ nào mà thuê. Cứ hết đoạn đường bê t lại đến đoạn đường đất, thậm chí còn qua 1 chiếc cầu đơn sơ bắc qua suối. Đi miết cũng đến được 1 ngôi trường. Buổi tối nên ngôi trường hoang tàn vắng vẻ như ngôi nhà ma.

Cũng đã thấm mệt, 4 ngồi xuống nghỉ ngơi check map xem lạc đường kh. Tại mà càng lại càng vào nơi heo hút chẳng th bóng .

Nơi này lại ở gần biên giới Trung Quốc. Kh cần thận lại lạc sang Trung Quốc hoặc tệ hơn là gặp bọn buôn .

Vừa lúc, Thảo lại nhận được cuộc gọi của Huy:

- Mọi đến đâu ? an toàn kh?

Thảo thất vọng trả lời:

- Mọi vẫn an toàn, nhưng search map vẫn còn m chục km nữa mới đến.

Huy nghe được câu trả lời thì cũng giật . Đã gần 11h đêm, lại còn đường rừng núi, chẳng ai thạo đường, cố gắng tiếp khi hết đêm còn chẳng đến nơi.

Huy liền bảo:

- Bây giờ các tìm nhà nghỉ ở tạm . Sáng mai hẵng tiếp.

Chị Hương ngồi cạnh Huy bên bàn ăn, vẫn kiên nhẫn ngồi chờ cả buổi tối. Cả 2 đều kh nuốt nổi thứ gì vào bụng. Mặc dù ngồi ở nơi an toàn, cả 2 đều lo lắng cho bạn đồng hành đang chịu khổ giữa rừng đêm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...