Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bông Hồng Trong Ngăn Bàn

Chương 110: Chuyến đi nhớ nhất cuộc đời

Chương trước Chương sau

Chương 110: Chuyến nhớ nhất cuộc đời

Lời nói của Huy kh hề sai chút nào. Còn m chục km mà cứ tiếp lại như chui vào ngõ cụt thế này, thức cả đêm tiếp khi cũng chẳng đến nơi.

Dương như thể muốn bu bỏ lắm , ngồi dựa vào cột trường học nói:

- Hay là chúng ta tìm ít lá cây, trải ra ngủ luôn ở đây.

Thảo run rẩy cầm tay Dương kéo cho Dương đứng dậy:

- Thôi, kh ngủ ở đây đâu. Tớ sợ ma lắm.

Tuấn Tú thì kh sợ ma, nhưng cũng kh muốn để con gái yêu ngủ ở 1 nơi như thế này. Tú đứng dậy và ngồi lên xe:

- Mọi tiếp nào, bây giờ tìm thị trấn nghỉ ngơi chứ kh Du Già nữa.

Chốt là như vậy, nhưng cũng chẳng dễ tí nào. 2 xe theo map rút cuộc lại vào chỗ heo hút hơn. 2 xe cứ tới lại quay lại, check xem map chỉ sai đường kh. Nhưng nơi này cũng chẳng nhiều đường mà chọn. Thôi thì, cờ bí dí tốt, liều tiếp chứ biết làm .

Đi mãi mãi thì cũng gặp bãi tha ma. Ban đêm mà gặp bãi tha ma đúng là kh còn gì thảm hại hơn. ều, đặt trong hoàn cảnh này, đó lại là dấu hiệu đáng để ăn mừng. Bãi tha ma ở đây chứng tỏ khu dân cư cũng ở gần đây. Đường cũng chỉ 1 lối thôi, cả 2 xe tiếp tục lao nh trên con đường gồ ghề sỏi đá.

Đi thêm 1 đoạn thì cũng gặp 1 khu dân cư sáng đèn. Cũng may mà họ còn chưa ngủ. Tuấn gọi 1 nhà dân dậy để mua xăng. Còn Thảo Dương ngồi trước thềm 1 nhà dân gần đó nghỉ ngơi và hỏi đường. Ngôi nhà này thể nói là 1 nhà giàu ở miền núi, kiến trúc hiện đại, sạch sẽ chẳng khác nào 1 nhà giàu miền xuôi. Và ở trong nhà vẻ là trí thức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bong-hong-trong-ngan-ban/chuong-110-chuyen-di-nho-nhat-cuoc-doi.html.]

Thảo lại gần cánh cổng hỏi xem sắp đến thị trấn chưa, thì họ bảo chỉ cần theo đường mòn 1 đoạn nữa là đến.

Cả nhóm lên xe nhằm đường mòn tiếp. Nhưng mà mãi cũng chỉ th đường vắng t như chùa bà đ chẳng nhà dân nào cả. Cả nhóm quay lại ngôi nhà ban nãy xin họ cho ngủ ngờ, chỉ cần ngủ ngoài thềm cũng được. ều, họ cũng ngại lạ nên kh đồng ý, và bảo hãy tiếp tục men theo con đường mòn ban nãy sẽ đến thị trấn nhà nghỉ.

4 ngồi trước thềm cổng nhà dân, cẩn thận search map lại lần nữa.

Đến được đây, th con sinh hoạt, cũng bớt sợ phần nào. Dương liền cầm ện thoại lên selfie 1 l 1 kiểu ảnh 4 , 1 kiểu ảnh nhếch nhác để đời.

Nghỉ ngơi 1 lúc thì 4 lại lên xe tìm thị trấn. Đoạn đường tiếp theo vắng vẻ nhưng là đường bê t nên dễ .

Đi mãi mãi cũng hết đoạn đường rừng mà ra đến được đường lớn. Thậm chí còn th ánh ện ở phía xa xa. Cả nhóm mừng rỡ, tăng tốc nhằm thẳng hướng ánh ện mà kh cần xem map nữa.

Càng thì ánh ện càng sáng và nhiều hơn. Đúng là thị trấn thật. 2 xe tìm đến nhà nghỉ vẫn còn sáng đèn để thuê chỗ ở tạm.

Mặc dù đã nửa đêm, chủ nhà nghỉ vẫn vui vẻ đón khách và nấu mì cho khách ăn.

Sau 1 buổi tối lạc trong rừng, mãi mới tìm th nhà nghỉ, thật sự Thảo cảm giác như hồn lìa khỏi xác đã được kéo về. Suốt chặng đường, cô lo sợ nên đã khóc nhiều, nhưng cố kh phát ra tiếng. Đến lúc tìm th nhà nghỉ, khóe miệng cô cười như bản thân vừa được tái sinh.

Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426

ều,ngồi trên xe cả ngày, lại còn khóc suốt buổi tối, khiến tóc cô bết lại xấu vô cùng. Đi trong rừng thì kh th rõ, chứ về đây ánh ện sáng rõ vào mới th te tua thảm hại đến thế nào.

Đến được nhà nghỉ đã là 12h đêm, Thảo gọi ện báo cho Huy là cả nhóm đã đến được nhà nghỉ an toàn. Ngày mai sẽ hội ngộ ở Du Già với Huy.

Huy với chị Hương nghe được tin báo cũng th yên lòng. Lúc 2 mới bắt đầu ăn tối.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...