Bông Hồng Trong Ngăn Bàn
Chương 17: Kéo lên từ vực thẳm
Chương 17: Kéo lên từ vực thẳm
Khi bàn tay Tú nắm l tay Thảo, Thảo như tỉnh giấc. Lần đầu tiên cầm tay khác giới, vững và ấm. Bỗng nhiên cảm th vừa được kéo lên từ vực thẳm. ều đầu óc Thảo vẫn để ở tận đâu đâu.
Th Thảo vẻ muốn bu tay Tú ra, Tú càng nắm chặt. Cô gái sinh động là thế, đang phấn khởi là thế mà bỗng chốc biến thành khúc cây di động. Tú cũng kh là thiếu th minh nhưng cũng tự dặn lòng kh nên suy diễn.
Vào đến quán trà đạo piano của gia đình, Tú mới bu tay Thảo ra. Nhân viên ở đây vui vẻ đón tiếp Tú bằng thái độ tự nhiên niềm nở như đối với bạn bè vậy. M em gái thỉnh thoảng lại liếc sang Thảo dò xét tỉ mỉ Tú cười tủm tỉm. Cũng ghen tị đ, nhưng cách họ Thảo kh hề ác ý.
Thảo ngồi xuống bàn, lặng lẽ đưa tầm mắt view toàn cảnh hồ Tây. Bản nhạc du dương như mưa rả rích khiến Thảo bình tâm trở lại. Tú đặt túi đồ lên bàn tiện thể hỏi luôn:
- Chiếc áo ph này đẹp thật đ.
Thảo túi đồ đang nằm trên bàn như 1 giấc mơ đã vỡ nát. Thảo bình thản trả lời:
- Nếu thích thì tớ tặng .
Gương mặt Tú thoáng biểu lộ nét bất mãn. Tú đâu thiếu thốn đến mức nhận quà kh chọn cho . Tú cầm l chiếc áo ph, ướm thử lên cười:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bong-hong-trong-ngan-ban/chuong-17-keo-len-tu-vuc-tham.html.]
- Thực sự muốn nhận, nhưng tớ muốn tặng tớ món quà chọn riêng cho tớ cơ. Thứ này chẳng nên vứt .
Tú cầm chiếc áo, đứng phắt dậy, lại gần cửa sổ, thuận tay vứt béng xuống hồ.
Thảo cũng vội vàng đứng dậy, chạy qua túm chặt cánh tay Tú thì đã muộn , chiếc áo bay phất phơ trong nắng nhạt nhẹ nhàng đáp xuống mặt nước. Ướt nhem, nổi lềnh bềnh. Thảo tiếc của nói sa sả:
- bị vậy? giàu quá thừa tiền à. thể mang nó cho từ thiện cũng được cơ mà.
Tú th buồn cười, tưởng thế nào hóa ra tiếc của. Thảo còn biết tiếc của thì chuyện xảy ra chắc cũng kh đáng lo. Tú chống tay vào cửa sổ, xuống hồ, ra vẻ tiếc nuối:
- Tớ biết bơi mà, nếu cần tớ sẽ vớt lên.
Thảo trở lại chỗ ngồi, chán nản ngồi xuống. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, chẳng gì tiếc thứ kh bao giờ thuộc về . Chỉ là giấc mơ đã vỡ thôi mà. Bỏ , vứt là đúng. Thảo ngồi thu chân lại, cúi mặt xuống đầu gối, để che giấu những giọt nước mắt đang vỡ ra đầy ấm ức.
- Thôi bỏ .
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Tú im lặng ngồi xuống bên Thảo. Buổi hẹn đầu tiên là như thế này . giải quyết cái mớ rắc rối chả đâu vào đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.