Bông Hồng Trong Ngăn Bàn
Chương 18: Một chút cởi lòng
Chapter 18: Một chút cởi lòng
- Tớ đã thích , thích. Thích âm thầm từ lâu . Tớ đã nghĩ là con hoàn hảo, kh khinh rẻ nghèo khó, kh coi thường con gái xấu xí. Nhưng thực tế cũng chỉ là 1 thằng con trai bình thường. Là tại tớ đã thần tượng hóa lên… ều tớ th buồn lắm… như chắc chưa từng nếm cảm giác thất tình nên kh hiểu được đâu.
Hiếm khi Thảo trải lòng với khác, chỉ tại hoàn cảnh hôm nay đã khiến mọi cảm xúc vỡ ra . Kh kìm nén được nữa, mà Thảo cũng kh muốn kìm nén. Thảo muốn nói, muốn chia sẻ, chỉ để th nhẹ lòng.
Tú tựa lưng vào tường nhắm mắt lại, thả theo ệu nhạc du dương. Đột nhiên Tú cũng cảm th buồn ghê gớm. Là đồng cảm? Kh. Tú th tội nghiệp cho Thảo. Thảo đã bị tình cảm làm cho tổn thương đến rơi nước mắt. Nếu Tú tán đổ Thảo bỏ du học thì ? Lúc Thảo liệu sẽ như thế nào? Tú tò mò muốn biết, nhưng lại kh nỡ. Liệu khi Thảo thất tình vì Tú, Thảo khóc kh, Thảo đau khổ kh? hận Tú, ghét Tú kh?
Trò chơi này sai . Tú kh nên mang tình cảm ra cá cược.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bong-hong-trong-ngan-ban/chuong-18-mot-chut-coi-long.html.]
Một lúc sau Thảo ngẩng lên, nước mắt đã ráo hoảnh từ lúc nào. Thảo lúc này, chắc kh ai nhận ra Thảo vừa khóc. Thảo cầm menu, gọi đồ ăn:
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
- vứt mất chiếc áo đắt tiền tớ mua , chắc đền bù thiệt hại tương đương thôi.
Thật lòng mà nói Tú cũng bối rối khi nước mắt của con gái. Tú kh thể an ủi Thảo là: “Thằng đó kh xứng đâu”, cũng kh thể nói m lời ủy mị sến súa. Thảo thể tự đứng lên thì tốt quá.
Tú và Thảo vừa ăn vừa trò chuyện với Tú về Huy, về cô Hương, về học hành và về dự định tương lai. Thảo đứng dậy sau tổn thương nh thật đ. Trong chốc lát Tú th ở Thảo một cô gái th minh, nghị lực. Khi nói về học hành, về tương lai, mắt Thảo sáng hẳn lên. Đôi mắt tháo bỏ cặp kín cận vốn dĩ đã đẹp . Khi nói về ước mơ, đôi mắt càng đẹp rạng rỡ hơn, cộng thêm nụ cười tươi tắn nữa. Thảo quả thực xinh. Nếu như kh thể yêu thì làm bạn cũng kh tồi. Tú kh hối hận vì đã chơi trò chơi này.
Tú mường tượng ra hình ảnh cô sinh viên trường Y giản dị, tươi tắn, cần cù, tự tin cắp sách bước vào giảng đường. Thảo cũng đặc biệt hợp với màu trắng, nếu khoác lên chiếc áo blouse sẽ đẹp và hợp. Thảo sẽ trở thành 1 bác sĩ lương tâm, trách nhiệm, hoài bão.
Còn ước mơ của Tú là gì ư? Tú kh biết, mà biết chắc cũng quên mất . Để quên ở nơi nào đó, cũng kh ý định tìm lại, bởi cuộc đời Tú lúc nào cũng ở trên 1 đường thẳng, trơn tru, sạch sẽ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.