Cả Nhà Chồng Muốn Ép Chết Tôi, Nhưng Họ Lại Không Biết Tôi Có Kho Vật Tư
Chương 170
Lo Lắng, Lục Thời An Mất Tích
“Lục Thời An...” thấp giọng lẩm bẩm ba chữ , giọng lạnh lẽo âm u.
...
khi rời khỏi nhà hàng Tây, Khương Vân Thư vội vã chạy đến bệnh viện.
Dự cảm chẳng lành trong lòng ngày càng mãnh liệt, cô gặp Lục Thời An ngay bây giờ.
bước đến cửa phòng bệnh, thấy bên trong truyền giọng the thé Điền Tú Cúc:
“ viện cái gì?! Chẳng chỉ sảy t.h.a.i thôi ? Đàn bà nông thôn chúng ai mà chẳng đẻ xong xuống ruộng làm việc ngay trong ngày? Bệnh viện các chính lừa tiền!”
Khương Vân Thư nhíu mày, đẩy cửa bước .
Chỉ thấy Lục Tiểu Phương đang bên mép giường với khuôn mặt trắng bệch, trong tay nắm chặt mấy bộ quần áo gấp gọn, còn Điền Tú Cúc đang chống nạnh đối đầu với y tá, nước bọt văng tung tóe.
Y tá cố nén cơn giận, lên tiếng giải thích: “Dì , bệnh nhân hiện tại cơ thể đang yếu, nếu cưỡng chế xuất viện thì thể sẽ nguy cơ nhiễm trùng...”
“Nguy cơ cái rắm!”
Điền Tú Cúc c.h.ử.i ầm lên: “Tình trạng con gái , trong lòng tự rõ! cần các quản! Tiểu Phương, thu dọn hành lý xong ? Chúng !”
Lục Tiểu Phương cúi gằm mặt, những ngón tay siết chặt lấy mấy bộ quần áo đến mức khớp xương trắng bệch.
Y tá cũng mất kiên nhẫn, cao giọng nhấn mạnh nữa:
“Đồng chí Điền! Con gái dì chỉ đơn giản sảy thai, cô làm phẫu thuật cắt bỏ t.ử cung, phẫu thuật thể sẽ xảy tình trạng xuất huyết, bắt buộc ở bệnh viện theo dõi ít nhất ba ngày...”
Điền Tú Cúc lập tức ngắt lời y tá, lớn tiếng c.h.ử.i bới:
“ láo! Con gái đang yên đang lành một cô gái chồng, t.ử cung các cắt mất, còn sinh con đẻ cái thế nào nữa? còn bắt các đền tiền, các dám thu phí viện ? tin quậy cho các c.h.ế.t !”
Y tá hít sâu một , trực tiếp rút một tờ giấy thông báo rủi ro:
“Dì quậy nữa thì chúng cũng làm việc theo luật pháp và quy định. Nếu dì khăng khăng đòi xuất viện, cũng khuyên nổi, dì ký tờ giấy thông báo rủi ro ! Bất kỳ vấn đề gì xảy khi con gái dì xuất viện, bệnh viện sẽ chịu trách nhiệm!”
Điền Tú Cúc xong càng vui:
“Cô ý gì? Dám trù ẻo con gái xảy chuyện ? cho cô ! Nếu con gái mệnh hệ gì, sẽ treo cổ c.h.ế.t ngay cổng bệnh viện các ! Các chịu trách nhiệm, bắt buộc chịu trách nhiệm!”
“ nếu dì viện thì chúng cách nào chịu trách nhiệm !”
“Hừ! thì miễn phí viện cho ! Đây chẳng việc bệnh viện các nên làm ? Còn cần ký cái giấy thông báo ch.ó má gì nữa?”
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Về Năm 18 Tuổi, Dựa Vào Ăn Dưa Mà Nổi Tiếng! đang nhiều độc giả săn đón.
xong, Điền Tú Cúc giật phắt lấy tờ giấy thông báo rủi ro , hung hăng ném thẳng y tá, những tờ giấy bay lả tả rơi đầy đất.
Y tá cũng chỉ một cô bé mười sáu mười bảy tuổi. Cô mím môi, hốc mắt ửng đỏ, lặng lẽ xổm xuống nhặt.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chong-muon-ep-chet-toi-nhung-ho-lai-khong-biet-toi-co-kho-vat-tu/chuong-170.html.]
Trong phòng bệnh lập tức im phăng phắc, tất cả bệnh nhân và nhà đều ngoái về phía , tiếng xì xào bàn tán vang lên ngớt.
“ đàn bà đanh đá thật vô lý, viện mà còn bắt bệnh viện chịu trách nhiệm?”
Bạn thể thích: Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn - Lạc Khê + Sở Kinh Tây - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Tội nghiệp cô bé , tuổi còn nhỏ mà ... haizz! Vớ một như thế!”
“Theo thấy, loại cứ báo cảnh sát thẳng luôn! Để cảnh sát đến trị bọn họ!”
thấy những lời bàn tán , Điền Tú Cúc đỏ bừng mặt vẫn chịu nhượng bộ:
“Gọi viện trưởng các đến đây! Hôm nay cứ viện miễn phí đấy thì làm ! giỏi thì các gọi đến khiêng !”
Lục Tiểu Phương xoắn chặt ngón tay, nước mắt lưng tròng:
“, con về nhà với , chúng thôi.”
“Về nhà? Mày cũng xứng đáng về nhà ?”
Điền Tú Cúc đầu trừng mắt lườm cô một cái:
“Cái thứ mất mặt hổ! lấy chồng mà mất t.ử cung, ai thèm lấy mày nữa? Mặt mũi nhà họ Lục tao đều mày làm cho mất hết !”
Đầu Lục Tiểu Phương càng cúi thấp hơn.
Cô y tá nhỏ tức đến phát run, phắt dậy: “Đồng chí, nếu dì còn tiếp tục càn quấy, sẽ gọi phòng bảo vệ đến.”
Điền Tú Cúc khẩy một tiếng:
“Đến đây! Ai sợ ai chứ? Cái bệnh viện rách nát gì thế ! nhổ ! Còn dám thu tiền ! Hôm nay cứ c.h.ế.t ở đây đấy, xem bệnh viện các còn mở cửa tiếp !”
Bà giở thói lưu manh, phịch xuống đất, định dùng bài cũ mở miệng gào thì chạm ngay ánh mắt Khương Vân Thư đang ở cửa.
Những lời Điền Tú Cúc nghẹn ứ trong cổ họng, chỉ còn cái miệng há hốc.
cái chổi đến nữa ?
Bà bất giác sờ sờ cánh tay, cơn đau nhức ùa về trong tâm trí.
lẽ vì sợ Khương Vân Thư đột nhiên xông tới dạy dỗ , bà thế mà im bặt, lủi thủi dậy.
Ánh mắt Khương Vân Thư lướt qua bà , bước phòng bệnh, cúi giúp cô y tá nhỏ nhặt những tờ giấy thông báo lên.
Cô liếc một cái nhạt giọng : “Tiểu Phương, em cứ yên tâm ở đây, đừng lo, viện phí để chị trả cho.”
thấy câu , Điền Tú Cúc sững sờ một chút, ngọn lửa giận nỗi sợ hãi đè nén bỗng chốc bùng lên:
“Ây dô! Cô con dâu tiền nha! Viện phí năm đồng một ngày, trả trả! Lúc làm phẫu thuật cần hai trăm tám mươi đồng thấy cô sảng khoái như ? Bây giờ đến đây giả làm Bồ Tát sống cái gì?”
Khương Vân Thư lười để ý đến bà , trực tiếp với y tá:
“Phiền cô làm thủ tục giúp , tất cả các loại t.h.u.ố.c đều dùng loại nhất, cố gắng để bệnh nhân thoải mái một chút.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.