Cả Nhà Chồng Muốn Ép Chết Tôi, Nhưng Họ Lại Không Biết Tôi Có Kho Vật Tư
Chương 171
Đau Lòng, Sự Dịu Dàng
Y tá thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gật đầu, nhận lấy tập tài liệu bước nhanh rời .
Lục Tiểu Phương hồn , hốc mắt cay cay: “Chị Vân Thư...”
Khương Vân Thư trao cho cô một ánh mắt an ủi: “Bây giờ cơ thể em đang yếu, về giường . Đừng gánh nặng gì cả, chị đang trai em chăm sóc nhà thôi.”
Điền Tú Cúc sa sầm mặt mày cảnh tượng bọn họ, đột nhiên quái gở, buông lời mỉa mai:
Xem thêm: Lục Thiếu Sủng Vợ Ngọt Ngào (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Ây dô! Cái dáng vẻ hiền thục ! thấy , các mới một nhà, dứt khoát nhận Tiểu Phương làm con nuôi , để nó gọi cô !”
“!” Lục Tiểu Phương mang theo giọng nức nở: “ đừng nữa! Chị Vân Thư ý đó!”
“Câm miệng!” Điền Tú Cúc đột nhiên nổi đóa, tát mạnh một cái lên tủ đầu giường: “Cái thứ ăn cây táo rào cây sung, cho chút lợi lộc trời cao đất dày ?”
Bà mang vẻ mặt gớm ghiếc ghé sát con gái: “Tao hỏi mày cuối cùng, theo tao ?”
Môi Lục Tiểu Phương run rẩy, sống lưng dần dần thẳng lên. Cô hít sâu một , bướng bỉnh :
“Con... con ! Con viện, con dưỡng bệnh cho khỏe. Tiền phẫu thuật, con sẽ làm thuê trả cho , còn cả chị Vân Thư nữa, con cũng sẽ nỗ lực kiếm tiền để trả.”
Điền Tú Cúc vạn ngờ tới Lục Tiểu Phương bây giờ ngay cả chút lời cũng , tức đến mức sắp phát điên.
Sắc mặt bà lập tức xanh mét, hừ lạnh một tiếng, vớ lấy cái túi vải thẳng ngoài cửa, chửi:
“! Mày giỏi! Mày tiền! thì đứa con gái sói mắt trắng giao cho cô đấy! Dù trong lòng nó cũng sớm !”
Cánh cửa đóng sầm .
Trong phòng bệnh lập tức chìm yên tĩnh, chỉ còn tiếng nức nở kìm nén Lục Tiểu Phương.
Khương Vân Thư thở dài, bước tới nhẹ nhàng vỗ vai cô : “Đừng nữa, cho sức khỏe .”
Lục Tiểu Phương ngước đôi mắt đẫm lệ lên, giọng nghẹn ngào: “Chị Vân Thư... xin chị, gây thêm rắc rối cho chị ...”
Khương Vân Thư lắc đầu: “ em.”
Cô khựng một chút tiếp: “Chuyện em, đừng để trong lòng, tiên cứ dưỡng bệnh cho khỏe tính.”
Lục Tiểu Phương c.ắ.n môi gật đầu, nước mắt vẫn ngừng rơi.
Khương Vân Thư trong lòng cô đang khó chịu nên cũng thêm gì nữa, chỉ rót một cốc nước ấm đưa cho cô , đó hỏi:
“Hôm nay trai em đến thăm em ?”
, Lục Tiểu Phương ngẩn : “ ... ạ, em còn tưởng cùng chị chứ?”
Trong lòng Khương Vân Thư thắt .
buổi chiều mà Lục Thời An vẫn đến.
Rốt cuộc ?
Sự bồn chồn trong lòng Khương Vân Thư ngày càng nồng đậm, hiểu cô cứ nhớ khoảnh khắc nhận tin Lục Thời An t.ử vong ở kiếp .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chong-muon-ep-chet-toi-nhung-ho-lai-khong-biet-toi-co-kho-vat-tu/chuong-171.html.]
Lúc đó, cô cũng chỉ thở dài cảm thán, cảm thấy tiếc nuối, thôn Cát T.ử mất một nhân vật lớn.
bây giờ, trong lòng giống như một con d.a.o cùn đang liên tục cứa , đau đến thắt ruột thắt gan.
Trong lòng Khương Vân Thư vô cùng bực bội.
Cô hận thể tìm ngay mấy ông chủ hãng máy nhắn tin, Nokia Motorola, giục họ mau chóng sản xuất... điện thoại di động thật sự nửa bước cũng khó , cứ xa mất liên lạc, thế thì ai mà chịu nổi?
“Chị Vân Thư... chuyện gì ạ?” Thấy sắc mặt Khương Vân Thư , Lục Tiểu Phương quan tâm hỏi.
Khương Vân Thư hồn : “ gì, cả buổi sáng thấy trai em , chị lo lắng.”
“ trai em lợi hại như , cần lo ạ.” Lục Tiểu Phương gượng, đó đột nhiên nhớ điều gì:
“ , chị Vân Thư, tối qua trai em tìm em.”
, Khương Vân Thư sững sờ, chẳng Lục Thời An đến nhà chiến hữu ?
“Tìm em? những gì?”
“ ... chỉ , về chuyện gã đàn ông , hỏi em nhiều.”
Lục Tiểu Phương nhớ chuyện liền cảm thấy hổ, giọng ngày càng nhỏ: “ , sẽ giúp em tìm hung thủ.”
Tìm hung thủ?
Bạn thể thích: Ba Câu Hỏi Trong Đám Cưới - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Đồng t.ử Khương Vân Thư co . , Lục Thời An căn bản đến nhà chiến hữu? Tối qua lừa cô?
Lục Thời An cần gì lừa cô chứ?
Nhớ bầu khí kiều diễm trong nhà vệ sinh tối qua, Khương Vân Thư một suy đoán táo bạo... cô từ chối nên trái tim thủy tinh vỡ nát chứ?
Trời ạ, cô chỉ cảm thấy thời cơ và địa điểm đều thôi mà!
Nếu ở nhà mà Lục Thời An làm thế với cô, cô chắc chắn sẽ...
Khương Vân Thư xua đuổi những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, vội vàng hỏi:
“Tiểu Phương, em gì với trai em? Kể cho chị với, chị thể tìm .”
Lục Tiểu Phương hé miệng, định thì cửa mở .
“Vân Thư.”
Giọng quen thuộc vang lên phía . Khương Vân Thư đầu , thấy Lục Thời An đang ở cửa, dáng vẻ mệt mỏi, cả vẫn bình an vô sự.
Trái tim vốn đang treo lơ lửng cô lập tức hạ xuống. Cô thở phào một dài, ngay cả bản cũng nhận trong giọng điệu mang theo sự nũng nịu:
“ bây giờ mới đến? Biến mất cả một buổi sáng đấy!”
Trong mắt Lục Thời An vằn vện tia máu, khi thấy giọng điệu trách móc vợ, ánh mắt trở nên dịu dàng:
“ cùng chiến hữu ở đồn cảnh sát thăm dò lấy chứng cứ, xin em.”
thẳng tới, mặt Khương Vân Thư, ánh mắt dịu dàng như nước: “Làm em lo lắng .”
Ánh mắt Khương Vân Thư sầm xuống, chằm chằm đôi mắt vằn đỏ , theo bản năng đưa tay lên:
Chưa có bình luận nào cho chương này.