Cả Nhà Chồng Muốn Ép Chết Tôi, Nhưng Họ Lại Không Biết Tôi Có Kho Vật Tư
Chương 206
“Ây! , Câu Nệ Mấy Cái .”
Ông cụ Diệp vô cùng hào sảng, bàn ăn cũng thèm , tìm luôn một cái ghế đẩu trong bếp, bắt đầu đ.á.n.h chén no nê.
Ông cụ Kim nổi, chỉ sợ ăn, liền cũng xuống theo.
Hai ông lão như gió cuốn mây tan, nhanh chóng quét sạch thức ăn bàn.
Ông cụ Diệp khoa trương nhất, ngay cả nước sốt đáy đĩa cũng tha, dùng bánh bao chấm ăn sạch sẽ.
Một đĩa gà xào cung bảo ăn sạch bách, ông cụ Kim đột nhiên hồn.
Đều tại lão Diệp câu nệ, ông cũng kéo lệch hướng !
Bản vẫn bậc trưởng bối, thể thất thố như mặt cháu dâu?
Ông cố làm vẻ rụt rè, lên mặt, ho khan một tiếng:
“Lão Diệp, ông thôi, ba trăm năm ăn thịt ? Nước sốt cũng ăn sạch... mặt vãn bối thể chú ý hình tượng một chút ?”
Ông cụ Diệp mới thèm chiều ông:
“Tiết kiệm một loại mỹ đức, ai ơi bưng bát cơm đầy dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần, ông hiểu ? Tay nghề quý giá như , lãng phí mới tạo nghiệp!”
xong, ăn sạch bách món sườn xào chua ngọt.
Ông cụ Kim trừng mắt cái đĩa bóng loáng thể soi gương, âm thầm c.ắ.n răng!
Ông cũng ăn!
lẽ ba đều tụ tập trong căn bếp nhỏ xíu , mùi thơm giấu cũng giấu nữa, một lát , thím Trương ngửi thấy mùi cũng tìm đến, thấy cảnh tượng , kinh ngạc :
“Ây dô, mùi thơm ở cách mười dặm cũng ngửi thấy, cái còn giỏi hơn cả đầu bếp lớn thành phố nữa! Cô Khương, đây cô đầu bếp cao cấp ?”
Khương Vân Thư nhướng mày, bật : “Chỉ tự mày mò thôi ạ.”
Thím Trương càng tán thưởng hơn, khen ngợi mấy câu, chút ngại ngùng thỉnh giáo:
“Tay nghề cô, e ngự y cũng sánh bằng! Hôm nào cô thể dạy một chút ?”
Khương Vân Thư gật đầu: "Đương nhiên ạ, thực khó .”
“ khó?”
Ông cụ Kim tuổi cao, thích ăn ngon, một sành ăn thâm niên, lập tức vui:
“ mời mười mấy đầu bếp, ai làm ngon như !”
Ông cụ Diệp rảnh chuyện, liên tục gật đầu.
Bạn thể thích: Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Một con cá nhanh chóng ăn sạch, ông thỏa mãn đặt đũa xuống, chợt thở dài một tiếng:
“Chỉ tiếc con cá ...”
“ ?”
Ông cụ Kim cảm thấy lão già chỉ ăn , chắc chắn ăn nhiều hơn , liên đới ông cũng mắt, bất mãn hỏi.
“Thịt ăn một cái cá nuôi cám.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chong-muon-ep-chet-toi-nhung-ho-lai-khong-biet-toi-co-kho-vat-tu/chuong-206.html.]
Ông cụ Diệp lắc đầu: “Thịt đủ chắc, độ tươi ngon cũng đủ, nếu cá tự nhiên... Thế ! Vân Thư, ngày mai ông ao cá lão già câu cho cháu một con, cá đó mới gọi béo ngậy!”
“Ý kiến đấy!”
Ông cụ Kim lập tức ủng hộ, khi về phía ông cụ Diệp, khẩy một tiếng: “ mà, chỉ dựa ông? câu, ông bên hồ cả ngày trời, lưỡi câu cũng chẳng động đậy lấy một cái!”
Ông cụ Diệp lập tức đỏ bừng mặt: “Đó do cá c.ắ.n câu! giỏi thì hai chúng thi xem!”
Bạn thể thích: Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Thi thì thi!”
Ông cụ Kim đập bàn dậy, “Ai sợ ai chứ? Chúng bây giờ ao cá luôn!”
Ông bực bội liếc những chiếc đĩa trống trơn bàn, sớm thế gọi lão già đến ăn cơm, giống hệt con thao thiết già, ăn nhiều như !
Hai Ông Bạn Già Quyết Một Trận T.ử Chiến
Ông cụ Diệp cũng cam lòng yếu thế, đập bàn phắt dậy: “ thôi! lúc để nha đầu Vân Thư xem xem, ai mới kẻ câu trắng tay cả một buổi tối mà con cá nào!”
“! Lão già ! Vân Thư ! Cháu làm trọng tài cho chúng , xem ai câu nhiều hơn!”
Hai ông lão cãi đỏ mặt tía tai, nằng nặc đòi Khương Vân Thư làm trọng tài phân cao thấp.
Dù cũng ăn cơm xong , coi như dạo tiêu thực, Khương Vân Thư đành bất đắc dĩ đồng ý.
Ba ồn ào suốt dọc đường về phía ao cá, hai già mà cứ như trẻ con, vẫn còn đang đỏ mặt tía tai tranh cãi xem nãy ai ăn nhiều hơn một miếng sườn.
Khương Vân Thư ở giữa, thỉnh thoảng bọn họ kéo phân xử, và ép đồng ý ngày mai nấu cho bọn họ thêm một bữa nữa.
Đến ao cá, hai ông lão bày xong tư thế, thấy một bóng quen thuộc vội vã chạy tới.
“Ông nội Diệp, việc gấp tìm ông.”
đến chính Diệp Vĩnh Khang, vốn đang chạy chậm thẳng về phía ông nội Diệp, lúc thấy Khương Vân Thư thì rõ ràng sững sờ một chút:
“Đồng, đồng chí Khương? cô ở đây?!”
Khương Vân Thư bình tĩnh gật đầu: “Đồng chí Diệp, đời cũng thể gặp .”
Ông cụ Diệp nhíu mày: “Chuyện gì? Giờ tìm ông làm gì? Ông còn quyết một trận t.ử chiến với lão già nữa.”
“Chuyện ...” Diệp Vĩnh Khang ba , ngập ngừng thôi.
Ông cụ Diệp híp mắt, xua tay: “Bỏ , ông với cháu...”
Ông thu dọn đồ câu, khi còn quên đầu khiêu khích: “Lão Kim, nhiều nhất hai tiếng đồng hồ sẽ , đợi về thi tiếp! với cái kỹ thuật ông, khi về, trong thùng ông e ngay cả một con cá bột cũng chẳng !”
“Đánh rắm!” Ông cụ Kim tức giận đến mức râu tóc dựng ngược, giậm chân bình bịch: “Xem câu con cá to hơn cái đầu ông !”
“Xùy!”
Đợi khi ông cụ Diệp rời , bên bờ ao cá lúc mới rốt cuộc yên tĩnh trở .
Ông cụ Kim chuyên tâm nghịch cần câu, Khương Vân Thư một bên, động tác ông, chân mày nhíu .
Ừm...
Ông cụ Kim quả hổ gia thế hùng hậu, mồi câu đều dùng mồi cá tầm đắt tiền, cần câu cũng loại cần carbon thượng hạng, mà...
Cô suy nghĩ một chút, vẫn xổm xuống : “Ông Kim, mồi câu ông lắm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.