Cả Nhà Chồng Muốn Ép Chết Tôi, Nhưng Họ Lại Không Biết Tôi Có Kho Vật Tư
Chương 207
“Hả?”
Ông cụ Kim bán tín bán nghi: “Đây chính loại đắt nhất mà ông cố ý mua đấy!”
Khương Vân Thư bật : “Ông ơi, mồi cá tầm tuy đắt tiền, cá diếc trong ao chúng chắc thích ăn, , nhất ông nên chuẩn hạt lúa mì lên men.”
Cô gạt gạt lớp đất ẩm ướt ven bờ, bên trong ít giun đỏ.
“Đây , loại giun cá diếc cũng thích ăn, dùng cái làm mồi, ông nhất định thể câu cá.”
Ông cụ Kim trừng to mắt, Khương Vân Thư mặt đổi sắc bắt vài con giun , thành thạo xuyên giun qua lưỡi câu, ông cảm thấy khiếp sợ sự to gan cô gái .
“Cháu... cháu còn cái ?”
“Ở thôn Cát T.ử cháu thường xuyên câu mà.”
Khương Vân Thư mỉm , hướng dẫn ông cụ Kim câu cá: “Cục chì nên dời lên ba tấc, để mồi câu thể đung đưa tự nhiên theo dòng nước.”
Thấy chiếc phao quả nhiên bắt đầu khẽ rung động, ông cụ Kim đến mức hai mắt trừng trừng: “Nha đầu! ngờ cháu còn hiểu mấy thứ ?!”
cũng khéo, kiếp cô từng làm ít công việc bán thời gian, từng trông coi cửa hàng đồ câu cá một tháng.
Tuy nhiên, mặc dù chỉ ở đó một tháng, Khương Vân Thư thường xuyên những bạn câu chia sẻ kinh nghiệm, qua nhiều , cô cũng một chút.
Khương Vân Thư khiêm tốn : “Chỉ chút tài mọn thôi ạ, trong ao ông nhiều cá, dễ câu.”
Ánh nắng xuyên qua cành liễu, mặt nước gợn sóng lăn tăn.
Trong sự chờ đợi tĩnh lặng , ông lão đột nhiên nhẹ giọng lên tiếng.
“Vân Thư ... đợi Thời An tỉnh , hai đứa...” Giọng điệu ông dường như chút cẩn trọng, mang theo sự thăm dò: “Còn nhận ông ?”
Khương Vân Thư sững sờ, suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng lắc đầu:
“Cháu tôn trọng quyết định , thật , cháu cũng chắc chắn về mối quan hệ giữa ông và , mà...”
Ánh mắt cô trở nên kiên định: “Bất kể thế , cháu đều sẽ ở bên cạnh .”
Ông cụ Kim gật đầu đầy an ủi, đang định chuyện, đột nhiên cần câu chìm mạnh xuống!
“Cắn câu !”
Ông lão phấn khích hét lớn, luống cuống tay chân thu dây.
Trải qua một phen vật lộn, một con cá diếc béo ngậy rốt cuộc cũng vọt khỏi mặt nước, lấp lánh ánh bạc ánh mặt trời.
“Một con cá thật to!” Khương Vân Thư vô cùng hùa theo.
Đừng bỏ lỡ: Sau Ba Năm Xa Cách, Anh Ấy Đã Hối Hận Khi Ly Hôn, truyện cực cập nhật chương mới.
Ông cụ Kim tít cả mắt, coi như bảo bối mà thả cá thùng nước:
“Vân Thư, đây đầu tiên ông câu cá nhanh như đấy! Hóa vấn đề ở mồi câu, cách cháu thật sự hữu dụng, đợi lão già , nhất định chọc tức ông một trận trò!”
Quả nhiên, đợi lúc ông cụ Diệp , từ xa thấy trong thùng nước mặt ông cụ Kim lấp lánh ánh bạc, mà cá!
Ông kinh ngạc đến mức bước chân cũng dừng , suýt chút nữa thì vấp ngã, cằm sắp rớt xuống đất.
Ông cụ Kim thấy tiếng động, đầu thấy ông, lập tức kiêu ngạo hất cằm lên.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chong-muon-ep-chet-toi-nhung-ho-lai-khong-biet-toi-co-kho-vat-tu/chuong-207.html.]
“Diệp Vệ Quốc, thấy , thế nào gọi kỹ thuật câu cá ?”
Ông cụ Diệp tin.
“Mấy con đều do lão già ông câu ? Ông câu cá từ lúc nào thế?!”
Ông ba bước gộp làm hai lao tới, trừng to mắt đếm cá trong thùng: “Một, hai, ba... Chà chà, tròn tám con!”
Ông cụ Kim đắc ý vuốt râu, hai mắt híp thành một đường chỉ:
“Thế nào? Phục ? bái sư học nghệ ?”
“ thể nào! Tuyệt đối thể nào!”
Ông cụ Diệp thẳng , hồ nghi đ.á.n.h giá ông từ xuống :
“ ông chợ lén mua cá, thả thùng ông đấy chứ? Với cái kỹ thuật ông...”
“Đánh rắm!”
nghi ngờ công khai, ông cụ Kim tức giận đến mức râu vểnh lên: “Đây do nha đầu Vân Thư dạy đấy! đây do dùng mồi câu, căn bản kỹ thuật kém!”
xong, ông đắc ý: “Ông á, cứ ghen tị !”
Vốn dĩ, ông cụ Kim nghĩ rằng nhất định để lão Diệp ghen tị một phen trò, ai ngờ ông cụ Diệp xong, lập tức sang Khương Vân Thư, hai mắt sáng rực:
“Vân Thư, chúng quen đấy, cháu thể bên trọng bên khinh ! Cháu cũng dạy ông với ?”
“ !”
Ông cụ Kim lập tức hài lòng: “ cá do câu lên, dạy thì cũng dạy, ông gọi một tiếng đại sư, sẽ miễn cưỡng cân nhắc truyền thụ bí quyết cho ông.”
“Phi! Ỷ già lên mặt.”
Ông cụ Diệp vô cùng khinh thường: “Ông mấy cân mấy lạng còn ? Nếu nhờ nha đầu Vân Thư, ông chắc chắn câu một thùng nước rửa chân mang về nhà!”
“Ông mới nước rửa chân!!!”
Hai cãi ầm ĩ, một câu một câu, vô cùng náo nhiệt.
Khương Vân Thư cặp bạn già dở dở , nhịn bật lắc đầu, đành kiên nhẫn làm mẫu một nữa.
Xem thêm: Lục Thiếu Sủng Vợ Ngọt Ngào (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hai vị lão tướng quân từng hô mưa gọi gió lúc giống như học sinh tiểu học, một trái một xổm bên cạnh cô, thỉnh thoảng phát những tiếng cảm thán “Hóa ”, “Tuyệt quá”, đến mức liên tục gật đầu.
Lục Thời An Rốt Cuộc Cũng Tỉnh
xong hướng dẫn lâu, ông cụ Diệp cũng thành công câu một con cá diếc béo ngậy, ông kích động đến mức tay cũng run rẩy, vui vẻ thôi, chỉ hận thể tại chỗ múa một bài quyền quân đội để ăn mừng.
Khi mặt trời lặn về tây, ba mãn tải mà về.
Ông cụ Kim cá chen chúc đầy ắp trong thùng, vô cùng tâm mãn ý túc:
“Lão già hôm nay câu mười mấy con liền, nhiều thế cũng ăn hết...”
Ông xong, đổ phần lớn cá trở ao, chỉ giữ một con béo ngậy nhất.
“Con mang về, để thằng nhóc Thừa Nghiệp xem xem, cha nó cũng câu cá đấy!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.