Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 17: Được Nhờ
Chương 17: nhờ
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Nửa canh giờ , Thu Chi trở .
Ngày hôm qua Thu Chi ở thiên điện cả ngày, đến giờ mới chuyện phát sinh ở U Lan hiên, cũng dọa sợ nhẹ, khi chuyện giọng cũng trở nên run run: "Tiểu, tiểu thư, quá. . . cùng nương nương. . ."
Nàng vui mừng, cũng khỏi khiếp sợ trong lòng: "Lan tần . . . vẫn còn đang hôn mê. Ngự y bảo tình huống lắm."
Tang Yên , lên tiếng.
Thật thì, điều trong dự liệu nàng.
Ở thời đại mà điều kiện chữa bệnh lạc hậu, Lan tần thương ở đầu, thể sẽ cứu .
"Ai."
Nàng than thở, giường nhỏ mà trong lòng bực bội khó chịu khôn xiết.
Thu Chi thấy , vội vàng trấn an: "Tiểu thư chớ suy nghĩ nhiều. . . Lan tần, chính nàng làm , liên quan gì đến ."
Tang Yên lắc đầu, đôi mi thanh tú nhíu , lo lắng: " luôn cảm giác. . . nàng kế sách và Tang Nhược Thủy, nên mới bí quá hóa liều. Nếu do . . . lẽ nàng . . ."
"Tiểu thư, xin đừng như thế. . ."
Thu Chi cắt ngang lời tự trách nàng, tiếp: "Tiểu thư cầm đao ép nàng làm như , do chính nàng nảy sinh lòng tham cả gan làm bậy. Hơn nữa tiểu thư cũng chỉ chuốc say Hoàng thượng, cũng ý định hạ t.h.u.ố.c rượu. ý gây nguy hại đến long thế, đây chính tội lớn tru di cửu tộc."
Tang Yên thể đạo lý ?
Chỉ nàng làm lương thiện dễ mềm lòng, luôn cảm thấy kẻ phá vỡ sự yên bình trong hậu cung.
"Ai."
Nàng than thở, tâm trạng vẫn uể oải tinh thần.
Ngay lúc , bên ngoài tiếng hô to gọi lớn, nhiều bắt đầu tiến thiên điện.
Tang Nhược Thủy.
Nàng mặc bộ cung phục màu hồng, trang điểm mỹ lệ, đầu mang đầy trang sức, leng keng vang dội.
lộng lẫy đến bức .
" tỷ vẫn còn ngủ?"
Tang Nhược Thủy lên, má lúm đồng tiền như hoa nở, giọng điệu thiết, tới luôn xuống giường, còn lôi kéo tay Tang Yên.
Tang Yên thấy nàng càng ngày càng giống đóa hoa ăn thịt , nên cận với nàng nữa.
Tang Yên thu tay về, lãnh đạm hỏi: " tới đây làm gì?"
Vô sự bất đăng tam bảo điện [1].
[1] 无事不登三宝殿: " ai đến điện Tam Bảo mà lý do" một câu tục ngữ Trung Quốc, nghĩa sẽ đến thăm ai đó trừ khi chuyện gì đó xảy , và sẽ chỉ đến đó để cầu xin điều gì đó. Câu tục ngữ bắt Phật giáo, bởi vì "Tam bảo" Phật giáo ám chỉ Đức Phật, Pháp và Tăng, và "Điện Tam Bảo" địa điểm chính để tổ chức các hoạt động trong các ngôi chùa. Các tín đồ chỉ đó những dịp đặc biệt (chẳng hạn như cầu phúc hoặc thực hiện lời hứa).
Tang Nhược Thủy đến, chắc chắn do chuyện cần nhờ vả.
khi mở miệng nhờ vả, nàng cũng lời dễ : " tối qua tỷ ngủ ngon giấc, nên đến thăm tỷ một chút. Tỷ tỷ sợ chuyện ? ngờ tỷ nhát gan như thế."
Nàng , liền rõ ý khinh miệt ẩn bên trong.
Tang Nhược Thủy vốn cho rằng nàng đối thủ, hôm nay xem, hóa chỉ vài phần khôn vặt, khó mà làm nên đại sự.
Tang Yên thấy nàng khinh thường, chỉ qua loa lấy lệ, trong lòng khịt mũi xem thường. Tai ương rơi xuống đầu , dĩ nhiên sẽ chuyện suy nghĩ. Nếu như nàng Lan tần, cái cốt khí lấy c.h.ế.t tạ tội đó .
"Tỷ đừng sợ. Chúng Thái hậu làm chỗ dựa. Vì Hoàng tự, thỉnh thoảng Thái hậu sẽ tha thứ cho hành động vượt quá giới hạn chúng ."
Ồ, hóa Thái hậu làm chỗ dựa cho nàng .
Xem , hôm nọ nàng thỉnh an Thái hậu cũng thu hoạch khá nhiều đấy chứ.
Tang Yên hiểu rõ nội tình, đuổi : "Đa tạ quan tâm. hiểu . chuyện gì nữa thì về ."
"Cũng chút chuyện."
Tang Nhược Thủy một cái, rõ ý đồ: " như . Hoàng thượng lâm triều, lẽ vẫn khỏi bệnh, cảm thấy lo lắng, tỷ thì ? Hoàng thượng vẫn luôn thật tình thật ý quan tâm đến tỷ, tỷ cảm thấy lo lắng cho ư?"
Tang Yên lời nào.
Nàng thật sự hiểu tại Tang Nhược Thủy thấy tên Hoàng đế tình chân ý thật, quan tâm chu với nàng!
Khoan . . .
Đây. . . chẳng lẽ phủng sát [2] trong truyền thuyết ?
[2] Phủng sát 捧杀: sủng ái, yêu chiều đối phương hãm hại, để đối phương trèo cao ngã đau.
Nếu như đầu óc nàng tỉnh táo, khác khích như , thật sự cho rằng Hoàng đế dành cho nàng một mảnh thâm tình, từ đó sủng mà kiêu. . .
Gợi ý siêu phẩm: Bà Đây Không Hầu đang nhiều độc giả săn đón.
Tang Nhược Thủy. . . hành động nàng vô tình, đang giả heo ăn thịt hổ?
Suy nghĩ một lúc, nàng giả vờ thương cảm, khổ sở một tiếng: " đùa. phụ nhân phu quân, làm thể lo lắng cho nam nhân khác chứ?"
Bất kể như thế nào, thiết lập quả phụ si tinh thể nào đụng tới .
"Nếu lo lắng, thì . quả phụ góa bụa, thích hợp chung."
Nàng bây giờ sợ hơn bất kỳ thứ gì, thể chủ động đến mặt ?
" tỷ ít những lời như , lỡ Hoàng thượng thấy tức giận với tỷ."
Tâm tình Tang Nhược Thủy phức tạp: đồng tình với vận mệnh bi t.h.ả.m nàng, đố kỵ nàng lọt mắt Hoàng thượng.
Nàng kiên trì bắt nàng chung nữa, chỉ một câu: "Tỷ nghỉ ngơi cho khỏe ."
ngoài.
Nàng ghé thăm Hoàng thượng.
Khi đến Thanh Ninh điện, mới nhiều phi tần cũng đến đó.
Các nàng trông như hoa đủ loại màu sắc, đang ồn ào Thanh Ninh điện.
Nàng thứ nhất, cũng cuối cùng.
"Hoàng thượng , hôm nay gặp ai cả. Các vị nương nương mau trở về thôi."
Bùi Mộ Dương truyền lời Hoàng đế.
Gã trông thấy bóng dáng Tang Nhược Thủy đang giữa phi tần, theo bản năng bên cạnh nàng , thấy Tang Đại tiểu thư nên lập tức thu hồi tầm mắt.
Xem thêm: Thập Niên 70: Cá Mặn Mạt Thế Dựa Vào Không Gian Thắng Đậm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tang Nhược Thủy bắt động tác nhỏ Bùi Mộ Dương, nhanh chóng lên phía , nhỏ giọng : "Bùi công công, tỷ tỷ ngã bệnh, thể tới thăm, bảo nàn truyền vài lời cho Hoàng thượng."
Nàng gì mà về, liền mượn danh nghĩ Tang Yên mà dối.
Bùi Mộ Dương rõ chân tướng, thấy Tang Đại tiểu thư bệnh, mặt biến sắc, nghiêm nghị : "Nương nương chờ một chút, nô tài báo cho Hoàng thượng."
"Đa tạ Bùi công công."
Tang Nhược Thủy yêu kiều làm lễ một cái, mặt lộ rõ vẻ cảm kích, trong lòng thì khỏi bực bội.
Rốt cuộc vẫn mượn ánh sáng Tang Yên!
Đáng ghét!
phi tần rời , thấy một màn , cũng nhịn cảm thấy đố kỵ ghen ghét:
" , lấy tỷ tỷ quá phụ hấp dẫn sự chú ý Hoàng thượng!"
"Đồ hổ! quả phụ còn chịu an phâ!"
"Nực , quả phụ mà cũng đòi làm phi tử Hoàng đế ư!"
"Còn quả phụ khắc phu!"
. . .
Âm thanh phẫn nộ vang lên.
Tang Nhược Thủy thấy, hổ hận thù.
Quả thật thủ đoạn tranh sủng nàng vẻ vang gì cho cam, nên sợ khác .
"Càn rỡ!"
Tang Nhược Thủy thẹn quá thành giận, vọt tới mặt Lệ phi gây sự , cho một bạt tai.
"Bốp."
Cực kì vang dội.
Lệ phi Khúc Tuyết Lệ bụm mặt, ánh mắt tràn ngập sự thể tin: "Ngươi dám đ.á.n.h !"
Nàng và Tang Nhược Thuỷ cùng một vị phân [3], thể phân biệt cao thấp.
Bàn về địa vị gia tộc, phụ nàng Hộ bộ Thượng thư, hơn hẳn Tang Nhược Thủy.
[3] Cùng một cấp bậc trong hậu cung
" đ.á.n.h ngươi đấy!"
Tang Nhược Thủy hề sợ hãi, vênh váo hung hăng: "Ngươi quên mất đấy , Hoàng thượng , ai phép chỉ trích tỷ tỷ . Các ngươi rõ còn cố phạm , miệt thị hoàng uy, nên tội gì?"
Lời thể hù dọa tất cả .
Các phi tần nghị luận khi nãy đều đổi sắc mặt, dám tiếp.
Khúc Tuyết Lệ cũng sợ, mất thanh danh mặt nhiều như , còn khác đ.á.n.h mặt, nếu cứ thế tùy tiện bỏ qua, thể sống trong cung nữa.
Hít một thật sâu.
Khúc Tuyết Lệ nhắm mắt : " nghị luận Tang Đại tiểu thư khi nào? Các ngươi ?"
Các phi tần tham dự đều rối rít lắc đầu, nhất trí : " ! Chúng gì hết Cái gì cũng !"
Còn những tham dự thì lặng thinh, cảnh hai con hổ đối đầu.
ánh mắt hai con hổ đấy bắt đầu rơi các nàng, ép các nàng chọn phe.
Hiện tại, Hoàng hậu chẳng khác nào hữu danh vô thực, chút thực quyền, Tuyên hoàng quý phi Hoàng đế nhốt lãnh cung, Lan quý phi mới tấn thăng cũng như phù dung sớm nở tối tàn, giáng xuống làm Lan tần. . .
Dõi mắt , Lệ phi cung từ sớm, đầu tiên phong phi, xem vẫn đầu.
Còn về Tang phi?
Ai mà chẳng nàng mới nổi gần đây.
, tỷ tỷ nàng còn lọt mắt Hoàng đế.
Ngay lúc các nàng còn đang do dự thì Bùi Mộ Dương , phất nhẹ cây phất trần một cái : "Tang phi nương nương, Hoàng thượng truyền trong."
Câu chẳng khác nào một cái tát giáng thẳng lên mặt Lệ phi.
Những phi tần vốn còn đang do dự chọn phe, trong chốc lát đều thống nhất lập trường, đồng loạt về phía lưng Tang Nhược Thủy.
Tang Nhược Thủy gương mặt gần như méo mó Lệ phi, khẽ nở nụ đắc ý: “Lệ phi, ngươi chờ đấy!”
Khúc Tuyết Lệ giận dữ đến mức dậm chân, quét mắt qua đám phi tần đang hoảng sợ, cố làm vẻ bình tĩnh: “Sợ gì chứ? Giờ Hoàng thượng liên tiếp gặp họa, chẳng đều do quả phụ mang mệnh khắc phu gây ? Chúng đang thanh quân trắc [4]!"
[4] Thanh quân trắc - 清君侧: dẹp loạn bên cạnh quân vương
“Nương nương!”
Phi tần thiết với nàng Cẩm tần Tạ Cẩm Hoa hoảng sợ kêu lên, vội vàng bịt miệng nàng : “Nương nương xin thận trọng lời ! Thanh quân trắc câu thể bừa!”
Lúc Khúc Tuyết Lệ mới nhận lỡ lời, sắc mặt tái nhợt, cả luống cuống.
bậc thang, Bùi Mộ Dương chỉ yên lặng quan sát việc, gì.
Tang Nhược Thủy khẽ nâng váy, bước lên thềm, mỉm hỏi:
“Bùi công công, Lệ phi lời bất kính với Hoàng thượng, ngài đều rõ chứ?”
Phí Mộ Dương gật đầu, nở một nụ nhạt, ánh mắt về phía Lệ phi mang vài phần thương hại.
Khúc Tuyết Lệ Bùi Mộ Dương mới Hoàng đế sủng tín, lòng càng thêm hoảng loạn: “ làm bây giờ? Cẩm Hoa , làm đây? Con tiện nhân nhất định sẽ tố cáo mất!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.