Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 18: Cầu Xin Tha Thứ
Chương 18: Cầu xin tha thứ
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Tang Nhược Thủy bước trong Thanh Ninh điện.
Hương thơm từ Ngọc sương cao nhẹ nhàng lan tỏa trong khí.
Xuyên qua tấm màn sa mờ ảo, thể thấy bóng dáng mơ hồ Hoàng đế.
mặc áo ngủ bằng lụa đen rộng thùng thình, mái tóc buông xõa rối tung, rõ ràng vẫn đang chịu đựng cơn bệnh quái lạ hành hạ.
“Thần tham kiến Hoàng thượng. . .”
Tang Nhược Thủy bên ngoài tấm màn che, khom hành lễ một cách yêu kiều
.
Mỹ nhân như hoa mắt.
Hạ Doanh chẳng mấy hứng thú, thậm chí buồn ngước , chỉ hỏi: “Ngươi tỷ tỷ ngươi bệnh? Bệnh gì? mời ngự y ? Ngự y ? nặng ?”
Từng câu từng chữ, tất cả đều hỏi về Tang Yên.
Tang Nhược Thủy nhớ đến lúc sinh bệnh cách đây lâu, từng hỏi lấy một câu.
Thì , lọt mắt xanh , sự khác biệt một trời một vực như thế ?
Trong lòng nàng dâng lên cơn ghen tỵ dữ dội, nàng hung hăng đè nén , trong tâm nhắc đến chuyện Lệ phi nên mượn cớ thêm: “Hồi Hoàng thượng, e rằng tỷ tỷ vì thấy những lời đồn nhảm ngoài , ôm sầu trong lòng nên mới ngã bệnh.”
“Lời đồn nhảm gì?”
“Thần . . . dám .”
“Trẫm miễn tội cho ngươi.”
“Hoàng thượng. . ."
Tang Nhược Thủy lập tức quỳ xuống, nước mắt lưng tròng, thêm mắm dặm muối kể đầu đuôi chuyện Lệ phi cùng các phi tần chỉ trích Tang Yên: ". . .Các nàng tỷ tỷ thần giữ nữ tắc, phóng túng hạ tiện, cái gọi mệnh khắc phụ chẳng qua vì tỷ tỷ giấu giếm việc ô nhục nên mới mưu hại bọn họ, các nàng còn bảo tỷ tỷ hồng nhan họa thủy nên các nàng thanh quân trắc, Hoàng thượng, xin ngài hãy làm chủ cho tỷ tỷ thần !"
“Thật ?”
Hạ Doanh vén màn sa lên, sang Bùi Mộ Dương, ánh mắt lạnh lẽo, ẩn chứa sát ý.
Bùi Mộ Dương chịu áp lực từ khí thế đế vương, cúi đầu đáp:
“Hồi Hoàng thượng. . . quả thật chuyện .”
“Càn rỡ!"
Hạ Doanh giận dữ bước , gương mặt đỏ bừng, những nốt sưng đỏ do bệnh vẫn tan hết.
Tối hôm qua chính phát bệnh nặng nhất , nên giờ cũng lúc dễ nổi giận nhất: “Còn ngây đó làm gì! Truyền lệnh xuống, tất cả phi tần tham dự đều giam lãnh cung! Ai dám bàn tán thêm, chém!”
“Tuân chỉ.”
Bùi Mộ Dương vội vàng truyền lệnh.
Hạ Doanh sang, chằm chằm Tang Nhược Thủy, hỏi tiếp: “Tỷ tỷ ngươi hiện giờ thế nào? mời ngự y ? nghiêm trọng ?”
Tang Nhược Thủy chột , dám thẳng mắt , chỉ cúi đầu nhỏ: “Tỷ tỷ , nên mời ngự y.”
“ bệnh thì thể mời ngự y? Ngươi để mặc nàng thế ?”
Hạ Doanh nhíu mày, rõ ràng hài lòng với cách làm Tang Nhược Thủy.
Tang Nhược Thủy hung hăng trách cứ, tim như d.a.o đâm, nước mắt thi rơi xuống, miệng nghẹn ngào: “ thần suy nghĩ chu , mong Hoàng thượng thứ tội.”
Hạ Doanh cũng trách thêm, chỉ phất tay bảo truyền ngự y đến Nguyệt Tang điện.
Đợi phân phó xong, Tang Nhược Thủy dịu giọng hỏi tiếp:
“ thể Hoàng thượng thế nào? vẫn khỏi, thần lo lắm.”
Mỹ nhân dịu dàng ân cần.
Hạ Doanh chỉ lạnh nhạt: “Trẫm . Ngươi lui xuống , chăm sóc cho tỷ tỷ ngươi thật . Ngươi thông minh, nhớ cho kĩ, tỷ tỷ ngươi , ngươi , cả nhà họ Tang đều .”
Tạm thời tiện gặp Tang Yên, sợ nàng đối xử tệ, nên dứt khoát thẳng.
Tang Nhược Thủy vốn hiểu rõ điều , khi tận tai tim vẫn đau như cắt.
“Thần hiểu.”
Nàng miễn cưỡng mỉm , hành lễ lui ngoài.
Ngoài điện, bậc thềm
Chỉ còn một Khúc Tuyết Lệ đang quỳ gào : “Hoàng thượng, thần oan! Hoàng thượng, thần thật sự oan mà!”
Tang Nhược Thủy thấy, tâm trạng vốn đang sa sút chợt sáng rỡ trở .
Tuyệt đối thể để ả gặp Hoàng thượng!
“Vô lễ!”
Tang Nhược Thủy bước nhanh xuống thềm, tát mạnh một cái khiến Lệ phi ngã nhào, môi cong lên nụ kẻ chiến thắng: “Bên ngoài tẩm điện Hoàng thượng, ả tiện nhân ngươi dám lớn tiếng kêu la !”
xong, nàng quét mắt sang hai thị vệ đang bên cạnh, quát lạnh: “Ả giờ chỉ một phế phi, các ngươi còn đó làm gì? Mau kéo lãnh cung cho bổn cung!”
Đừng bỏ lỡ: Chữa Lành Sau Những Ngày Bị Bỏ Quên, truyện cực cập nhật chương mới.
Hai tên thị vệ nhận châu báu Lệ phi, mới để nàng lóc vài câu ngoài điện.
Lúc thấy Tang phi vui, thêm việc nàng sủng phi Hoàng đế, nên chẳng dám chậm trễ thêm nữa, lập tức kéo Lệ phi .
Đáng thương cho Khúc Tuyết Lệ, kêu oan, giờ miệng bịt kín, chẳng phát tiếng nào.
Tang Nhược Thủy cảnh , chỉ thấy hả hê vô cùng.
Dù chiến thắng hôm nay đều nhờ ánh sáng từ Tang Yên mà .
thì ?
Tang Yên chính quân bài nhất trong tay nàng !
Nguyệt Tang điện
Bên trong thiên điện
Tang Yên giường chợp mắt một lát.
ngủ , nghĩ cách rời khỏi hoàng cung.
Mấu chốt chính : giúp Tang Nhược Thủy Hoàng tự.
Chỉ cần Tang Nhược Thủy mang thai, nhà họ Tang sẽ còn đưa nàng cung nữa.
làm thể Hoàng tự?
Nhất trong tình hình Hoàng đế thể gần nữ sắc?
Nghĩ nghĩ , Tang Yên chợt lóe một biện pháp: thụ tinh nhân tạo.
điều, với điều kiện y học thời cổ, chắc chắn thể.
nếu trong thời kỳ rụng trứng nữ tử, thể lấy “thứ ” Hoàng đế, nghĩ cách đưa cơ thể nữ nhân, thì cũng sẽ xác suất thành công.
Giống như thời sự từng đưa tin, một phụ nữ bơi trong hồ bơi, m.a.n.g t.h.a.i một cách kỳ lạ.
Thế mới , thế gian rộng lớn bao, chuyện gì thể.
Chỉ cần Hoàng đế chịu phối hợp.
với tính cách cao ngạo và cứng rắn , xác suất chịu phối hợp e rằng cực thấp.
Tang Yên nghĩ, thể nhờ Thái hậu gây áp lực.
lẽ khi dâng lên chủ ý lên, nàng sẽ lập công, rút lui an .
“Tiểu thư, tiểu thư. . ."
Đang nghĩ ngợi, giọng Thu Chi truyền .
Tang Yên hồn, ngẩng đầu thấy ánh mắt lo lắng Thu Chi, khó hiểu hỏi: “ chuyện gì ?”
Xem thêm: Dưỡng Sinh Linh Thể (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Ngự y tới .”
Hai vị ngự y cùng đến.
Một già, một mập.
bước , họ phụng mệnh hoàng thượng đến khám bệnh cho nàng, bảo nàng đưa tay.
Tang Yên hiểu : “ khỏe mạnh lắm, bệnh gì. Hoàng thượng các vị đến khám cho ?”
Chẳng lẽ mượn cớ khám bệnh để kiểm tra thể nàng?
. . . nàng sinh con cho ?
Đang suy nghĩ theo hướng âm mưu thì
Vị ngự y già liền rõ nguyên nhân: “ Tang phi nương nương tiểu thư ngã bệnh, nên hoàng thượng mới hạ chỉ cho chúng thần đến.”
Tang Yên: “. . .”
Tang Nhược Thủy!
Nàng đến thăm Hoàng đế thì thôi , lôi nàng ?
Chẳng lẽ Hoàng đế chịu gặp nàng , nên nàng mượn cớ để ư?
“Xin tiểu thư đưa tay. . .”
Vị ngự y già bày dụng cụ, còn trải khăn trắng tinh:
“Tiểu thư chớ làm khó chúng thần. khi chúng thần khám xong còn về bẩm với Hoàng thượng.”
Tang Yên: ". . .”
Rốt cuộc nàng vẫn bụng, làm khó khác, đành đưa tay .
Đang lúc họ bắt mạch, ngoài điện bỗng vang lên tiếng ồn ào.
Thu Chi vội chạy xem, chẳng mấy chốc , chỉ ngoài, hoảng hốt : “ nhiều phi tần… đều quỳ ngoài , tiểu thư mau xem . . .”
Tang Yên mà mơ hồ hiểu, đợi ngự y khám xong mới bước xuống giường, ngoài xem.
Nàng. . .thấy giữa sân trống điện, đến một, hai, ba, bốn vị phi tần đang quỳ.
đầu vị phi tần mặc bộ cung phục màu vàng nhạt, khuôn mặt trắng nõn xinh , dáng vẻ đoan trang như châu như ngọc.
“Tang Đại tiểu thư, thần Tạ Cẩm Hoa, xin hãy rộng lượng, tha cho Lệ phi cùng những khác một . Tuy các nàng bất kính, lỡ lời x.úc p.hạ.m với , tội đến mức a.”
“Ngươi ý gì? Ngươi đang cái gì thế?”
Tang Yên hiểu, thể đoán rằng tên Hoàng đế làm chuyện gì đó.
“Các lên .”
Nàng thích khác quỳ.
Tạ Cẩm Hoa cùng các phi tần chịu dậy.
Tang Yên thấy thế, khẽ thở dài: “Các ngươi cứ lên , rõ chuyện gì xảy , mới làm thế nào.”
nàng , họ định lên thì. . .
“Quỳ xuống! lên làm gì? Các ngươi ỷ tỷ tỷ dễ mềm lòng ?”
Tang Nhược Thủy đến.
Nàng cao ngạo kiệu, mắt liếc xuống, trông như đang một bầy kiến hôi.
Tang Yên thấy nàng đến, liền hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì?”
Tang Nhược Thủy bảo cung nhân hạ kiệu, xuống : “Lệ phi và các phi tần khác chỉ trích mệnh khắc phu tỷ tỷ, Hoàng thượng chỉ đang trừng phạt nhẹ nhàng thôi.”
“Tang Đại tiểu thư, quả thật Lệ phi và bọn họ lời lẽ thất thố, đày lãnh cung thì thật sự đáng tiếc.”
Tạ Cẩm Hoa quỳ lết đến mặt Tang Yên, tha thiết cầu khẩn: “Xin hãy nương tay cho, khuyên Hoàng thượng rút thánh chỉ. Chúng thần chắc chắn khắc ghi đại ân , trọn đời quên.”
“Đủ !”
Tang Nhược Thủy trừng mắt với Tạ Cẩm Hoa, lạnh giọng cảnh cáo: “Cẩm tần, ngươi trung thành với Lệ phi đấy nhỉ! Ngươi đừng quên, ngươi giúp cho ả , chính chống ý chỉ Hoàng thượng, nghi ngờ quyết định Hoàng thượng! Ca ca ngươi ở Cát Châu mới g.i.ế.c hàng vạn tù binh, đang chọc cho Hoàng thượng chán ghét đấy! Ngươi làm hại c.h.ế.t cả ca ca ngươi ?”
Tạ Cẩm Hoa đến ca ca, trong mắt lóe lên tia lo lắng, nhanh kiên định: “Tang phi nương nương, Lệ phi bọn họ thật sự tội đến mức !”
Các phi tần khác cũng đồng loạt cầu xin: “Xin Tang phi nương nương, xin Đại tiểu thư Tang mở lòng thương xót!”
“Một đám ngu xuẩn!”
Tang Nhược Thủy thấy dọa , liền quát cung nhân: “Còn làm gì? Mau đuổi hết ! thấy chướng mắt!”
Cung nhân lệnh nàng , dám tiến lên đuổi thật, chỉ thể nhỏ giọng khuyên: “Các vị nương nương, xin đừng làm khó bọn nô tài. Hãy về . Hoàng thượng , ai dám nghị luận về Tang Đại tiểu thư, đều c.h.é.m đầu đó. . .”
Tang Nhược Thủy càng vênh váo hống hách, cao giọng : “ thấy ? Ngay cả cung nhân cũng , thế mà các ngươi còn mặt dày đến cầu xin tỷ tỷ các ngươi xin tội!”
“Đủ ! Đừng nữa!”
Tang Yên hiểu rõ đầu đuôi, cất giọng : “ làm thế nào .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.