Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 24: Thất Lễ
Chương 24: Thất lễ
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Lục Tử Kình nhận lệnh liền ngay.
lấy hai thỏi vàng, chỉ về phía Tang Yên đang lưng với bọn họ, nhỏ với lão bản: “Những món vị tiểu thư xem, gói hết cho , mỗi món một phần.”
Lão bản một phụ nhân ngoài bốn mươi, thấy vàng thì mắt sáng rỡ, lập tức tươi gật đầu: “, !”
Đôi mắt híp bà lóe lên tia sáng tinh ranh, một tiểu nhị làm, còn thì len lén đ.á.n.h giá Hạ Doanh, thiếu niên dáng dấp tuấn tú, khí chất quý phái, nhất định nhân vật tầm thường.
Bà càng càng thấy mắt, liền tươi tiến gần, niềm nở chào mời: "Khách quan tự tay chọn lấy một món, tặng cho cô nương trong lòng ? Tự tay chọn sẽ càng ý nghĩa hơn đấy."
Hạ Doanh thấy cũng lý, liền đích chọn vài món.
Lão bản như cá gặp nước, liên tục giới thiệu: “Cái phấn hoa đào, thoa khi ngủ, sáng dậy da mịn như nước, trắng hồng như trái đào tiên. Còn đây sắc khuynh thành, màu đỏ kiều diễm, đ.á.n.h lên môi, ôi chao, đến hoa cũng thẹn.”
Giọng bà ngọt như mật, một cao thủ rao hàng, mấy câu khéo léo khơi gợi trí tưởng tượng khách.
Trong lúc , Hạ Doanh kiềm lòng đặng mường tượng cảnh chính tay bôi son lên môi Tang Yên.
Nhất định sẽ .
“Công tử. . ."
Một giọng nữ mềm mại vang lên, cắt ngang dòng tưởng tượng đẽ .
Hạ Doanh hồn, đầu , liền thấy mặt một thiếu nữ dung mạo kiều diễm, khuôn mặt trái xoan nõn nà như trứng ngỗng, đôi mắt đào hoa trong sáng, búi tóc cài trâm bướm bằng hồng ngọc, váy dài màu hồng lựu, vòng eo nhỏ nhắn thắt tua ngọc trắng, dáng uyển chuyển, phong tình như gió thoảng.
Quả thực một mỹ nhân hiếm .
chỉ thoáng qua, liền lùi hai bước, nhíu mày.
“Công tử, cây quạt ngà trong tay ngài thật . . .”
Mỹ nhân mỉm như hoa nở, giọng uyển chuyển như chim oanh hót: “ trưởng tiểu nữ sắp làm Quan lễ, công tử thể nể mặt bán chiếc quạt cho tiểu nữ ? Tiểu nữ nhất định cảm kích vô cùng.”
[1] Quan lễ - 冠礼: nghi thức trưởng thành theo nho giáo nam giới trong văn hóa Trung Quốc, thuộc loại “Gia lễ” trong Ngũ lễ truyền thống. Nghi thức bắt thời Nhà Chu, thể hiện qua ba đội mũ (Tư bố quán, Bì biện, Tước biện), tượng trưng cho việc nam bước tuổi trưởng thành, từ đó quyền kết hôn và tham gia chính sự. Trình tự trọng tâm nghi lễ gồm chọn ngày lành (trắc nhật), làm lễ đội mũ (gia quán) và đặt tên chữ (thụ tự). Trong Lễ ký ghi, đây “khởi đầu lễ nghi”.
Nàng mua quạt, kỳ thực làm quen.
Hạ Doanh chẳng nghĩ nhiều, lạnh nhạt đáp ngay: “ thể.”
Mỹ nhân: “. . .”
Nàng ngờ từ chối thẳng thừng như , ngẩn mất một lúc, mặt đỏ bừng, thẹn bối rối, khuôn mặt tuấn mỹ và khí độ siêu phàm , lòng càng rung động, bèn lấy hết can đảm : “Tiểu nữ thành tâm mua. Gia phụ Trung Nghĩa hầu Giang Hành, giá cả thành vấn đề.”
đến lượt Hạ Doanh ngạc nhiên ngẩn , nữ nhi nhà họ Giang ư? Em chồng cũ Tang Yên ?
nghĩ đến Tang Yên, thì mỹ nhân mặt nhận nàng, liền vẫy tay gọi: “Tẩu tẩu. . ."
Tang Yên chọn xong đồ, đội mũ trùm lên, đang định rời thì gọi .
Vì Hạ Doanh lưng về phía nàng, nên tuy cảm thấy chút quen thuộc, nàng cũng nghĩ đến .
Nàng nhận Giang Nguyệt, em chồng cũ nguyên chủ, vốn quan hệ tệ với nàng, tưởng rằng nàng nam nhân nào quấy rối nên bước tới hỏi thăm: “Giang Nguyệt, chuyện gì ?”
Trong khi hỏi, nàng theo bản năng về phía nam nhân mặt, ngay khoảnh khắc , sắc mặt lập tức đổi: “Hoàng. . .ưm!!!”
Hạ Doanh phản ứng cực nhanh, giơ quạt gấp lên chặn môi nàng.
Do dùng sức mạnh, đôi môi nàng liền ửng đỏ, như điểm thêm sắc son.
Tang Yên thấy đau, vội lùi về hai bước, tránh khỏi cây quạt . “Hạ. . .Hạ gia ở đây?”
Nàng tên cẩu Hoàng đế để lộ phận, nên đành cẩn trọng lựa chọn cách xưng hô khác thích hợp hơn.
Hạ Doanh thu cây quạt, ngón tay vô thức chạm nơi tiếp xúc với môi nàng, dường như vẫn còn lưu chút ấm.
“ ngoài dạo thôi.”
mỉm nhàn nhạt, lời vẻ qua loa lấy lệ.
Tang Yên cũng hỏi thêm, sang Giang Nguyệt: “ gọi , việc gì ?”
Bạn thể thích: Lục Tổng Đừng Giả Nai, Phu Nhân Không Cần Anh Nữa - Lục Diễn Chỉ + Thời Niệm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Thì tẩu tẩu quen Hạ công tử.”
Giang Nguyệt vui mừng mặt, nhận bầu khí khác lạ giữa hai , : “ thế , tẩu tẩu , trúng cây quạt gấp Hạ công tử, mua về tặng nhị ca nhân dịp sinh nhật sắp tới. quên mất đây cũng vật yêu thích. thất lễ .”
xong, nàng khẽ cúi hành lễ với Hạ Doanh, yêu kiều nở một nụ : “Xin công tử rộng lượng thứ .”
Mỹ nhân tiến thoái lễ độ, phép tắc chu .
Đổi kẻ khác, e rằng sớm động lòng.
Chỉ tiếc, nàng gặp Hạ Doanh.
chẳng nể mặt chút nào, lạnh nhạt : “Hy vọng ngươi nhớ kỹ sự thất lễ hôm nay, về chớ phạm .”
Giang Nguyệt: " . . ."
Nàng hổ túng quẫn đến mức mặt đỏ bừng như lửa đốt, vệt đỏ lan đến tận vành tai, đỏ đến như sắp nhỏ máu.
Vị Hạ công tử . . . thích nàng ?
nàng thích .
nỡ bỏ cuộc, nàng vẫn tìm cách hỏi thăm tin tức , liền khẽ kéo tay áo Tang Yên, nhỏ: “Tẩu tẩu, hiếm khi gặp ngươi, với ngươi cùng tới Thanh Phong cư Phùng tiên sinh kể chuyện ?”
Nhất vô trường vật, tâm để hữu thanh phong. Một vướng bụi trần, duy chỉ ngọn gió mát nơi đáy lòng.
Thanh Phong cư nổi tiếng như thế, tất nhiên Tang Yên cũng từng qua, cảm thấy hứng thú. Hơn nữa, Hạ Doanh đột nhiên xuất hiện ở đây, tất dụng ý, để tránh ở riêng với , nàng đành nhận lời:
“.”
Nàng khẽ gật đầu, sang cung kính với Hạ Doanh: “ còn việc, Hạ gia, thứ thể phụng bồi.”
Hạ Doanh liếc nàng một cái, khóe môi khẽ nhếch: “Đừng vội. mới bao trọn Thanh Phong cư, nếu hai vị , e cùng .”
Tang Yên: “. . .”
Bọn thể chọn nơi khác để g.i.ế.t thời gian, cảm ơn nhé!!!
Giang Nguyệt mừng rỡ đón lời: “ quá, thật trùng hợp, đa tạ Hạ công tử.”
Hạ Doanh thấy nàng cực kì chướng mắt, lạnh lạnh nhạt nhạt lời nào.
Cả đoàn cùng đến Thanh Phong cư.
Quả nhiên, nơi đó hôm nay Hạ Doanh bao trọn.
Cả hai tầng đều trống trải lạnh lẽo.
Tang Yên bước , quanh một lượt, nhịn : "Sinh hoạt chốn phàm tục, nhân sinh muôn vẻ, thể nào thiếu . Hạ gia bao hết nơi , e rằng Thanh Phong cư mất sự thú vị."
Đừng bỏ lỡ: Livestream Bắt Ma: Đại Lão Ngàn Năm Tái Xuất Giang Hồ, truyện cực cập nhật chương mới.
“Ha ha,Thế tử phi chí lý.”
Một giọng nam trong trẻo vang lên từ tầng hai.
Tang Yên ngẩng đầu , thấy đó một thanh niên tuấn tú chừng hơn hai mươi, hình thon gầy, mặc một bộ y phục bằng vải thô màu xám, tóc cài một cây trâm gỗ sần sùi. Tuy phục sức giản đơn như nghèo khó, phong thái nhã nhặn thoát tục.
“Chắc hẳn ngài đây chính Phùng tiên sinh .”
Tang Yên mỉm đáp, trong mắt ánh lên nét tán thưởng, xem đây chính kiểu mà đời ca tụng “an bần lạc đạo, danh sĩ phong cốt”.
Hạ Doanh liếc thấy vẻ ngưỡng mộ nơi ánh mắt nàng, liền nhíu mày, chợt cảm thấy việc đến đây một lầm.
“ dám, chính tại hạ.”
Phùng Nhất Thừa chắp tay hành lễ với nàng, dáng vẻ nho nhã lễ độ.
đó, y ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút hoài niệm buồn rầu về phía Tang Yên: “Thế tử phi lẽ quên . Tại hạ từng giao tình với Trác Chi.”
Trác Chi tên tự Giang Lăng.
Hữu phỉ quân tử, như thiết như thoa, như trác như mài. [2]
vị quân tử tài đức, như cắt như giũa, như đẽo như mài.
[2] Ca ngợi quân tử tu , rèn đức, luôn ngừng trau dồi phẩm hạnh và học vấn như việc mài ngọc, giũa ngà, càng mài càng sáng, càng tu càng thiện.
Nhắc đến Tang Yên, Phùng Nhất Thừa liền nhớ đến cố nhân.
Tang Yên y nhắc nhở, liền từ ký ức nguyên chủ tìm một chút tin tức về Phùng Nhất Thừa: đích trưởng tôn Ngự sử đại phu Phùng Dực, từng bạn Giang Lăng, hai cùng đỗ tiến sĩ, phong quang vô hạn.
Tiếc rằng bốn năm , Giang Lăng qua đời, cũng cáo quan về ở ẩn.
“Thì trưởng Phùng gia.”
Tang Yên nhạt: “Lâu ngày gặp, suýt chút nhận .”
“Khụ khụ. . ."
Hạ Doanh chịu nổi cảnh hai bọn họ trò chuyện hợp ý, liền cố ý ho khan vài tiếng.
Phùng Nhất Thừa , lòng thoáng căng thẳng, vội chắp tay hành lễ, giọng nhiệt tình mang thêm vài phần cung kính: “Nhị gia hạ giá đến chơi, thật vinh hạnh, tại hạ thất lễ thể nghênh đón từ xa.”
Hạ Doanh chỉ lạnh lùng liếc một cái, một lời.
Phùng Nhất Thừa nhạy bén nhận vị Hoàng đế vui, hẳn vì , chẳng hiểu tại . Rõ ràng y nhận tin tức từ sớm, chuẩn chu đáo, trịnh trọng nghênh tiếp, rốt cuộc ở chọc cho vị mất hứng?
Khoan , chẳng lẽ vì Tang Yên?
Hoàng đế thích Tang Yên ?
Sắc mặt Phùng Nhất Thừa khẽ biến, dám nghĩ thêm.
“Mời chư vị. . .”
Y mỉm , đưa tay dẫn đường lên nhã gian ở tầng hai.
Trong nhã gian hạ nhân chuẩn sẵn và điểm tâm.
Hương thơm phảng phất trong gian.
hương tỏa từ lò Phi Ngư mạ vàng.
thứ đều tinh tế, tao nhã.
Sự tinh tế thậm chí thể hiện ngay cả chiếc đệm nơi chủ vị, một đường chỉ vàng thêu thành hình phượng hoàng, tựa như sắp tung cánh bay lên.
Đó đãi ngộ chỉ dành cho bậc đế vương.
Chẳng trách đời điên cuồng theo đuổi quyền lực.
Tang Yên thì chỉ thấy áp lực, tên cẩu Hoàng đế rõ ràng sắp xếp chuyện đấy. khỏi cung hôm nay chẳng lẽ vì nàng ư? Nếu , thể tình cờ xuất hiện ở nơi đó? Còn tiệm phấn son chuyên dành cho nữ nhân nữa chứ? Rốt cuộc định làm gì đây?
Chưa có bình luận nào cho chương này.