Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 25: Thiên Mệnh

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 25: Thiên mệnh

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Đang lúc nàng vẫn còn lo lắng,

Phùng Nhất Thừa : “Nhị gia, Thế tử phi, Giang tiểu thư, xin mời nếm thử chén Thanh Trúc xem ?”

, y tao nhã rót ba chén .

Nước màu vàng nhạt pha lục, trong veo, sáng loáng như ngọc.

Tang Yên nâng chén, nhấp một ngụm, tinh tế thưởng thức mỉm : “Ngon lắm. Vị thanh mát khi miệng, hương như khí cơn mưa ùa phổi, dễ chịu thấu tận tâm can.”

cũng đầu uống lá trúc. Quả nhiên tệ.”

Giang Nguyệt cũng tán thưởng, sang Hạ Doanh, định bắt chuyện: “Nhị gia cảm thấy thế nào?”

Hạ Doanh chỉ nhấp môi một ngụm, vì quen với đủ loại cực phẩm, thấy cũng chẳng gì đáng lạ: “Bình thường.”

khí thoáng chốc chút gượng gạo.

Tang Yên nhấp một ngụm , khẽ đỡ lời cho Phùng Nhất Thừa: “ ngon mỗi mỗi ý, lẽ loại hợp khẩu vị Nhị gia thôi.”

lẽ .”

Phùng Nhất Thừa gọi tiểu nhị mang loại khác lên, mỉm khiêm tốn: “Nhị gia giàu khắp thiên hạ, kiến thức quảng bác, tại bêu .”

“Phùng tiên sinh quá lời.”

Tang Yên vốn thích kiểu nho nhã lễ độ như , nên thuận miệng khen thêm một câu.

Cũng chính câu đó kích thích đến Hạ Doanh, khiến kìm nổi cơn ghen: “ bêu thì đừng mãi lo chính sự. Mau hồi triều, làm chút việc vì dân trăm họ, mới xứng với mười mấy năm khổ học.”

Phùng Nhất Thừa: “. . .”

Y cảm thấy Hoàng đế nhắm .

Nghĩ xem, bao năm nay y chu du thiên hạ, chẳng cũng vì Hoàng đế mà khảo sát dân tình, trừ gian diệt ác ? Cớ gì lo chính sự”?

Chỉ một khả năng thôi, Hoàng đế đang tức giận!

tức giận?

Vì y chuyện với Tang Yên nhiều quá ư?

Nghĩ đến đây, y liếc nàng, bốn năm trôi qua, dung nhan nàng chẳng những phai nhạt, mà còn càng thêm rực rỡ.

thứ càng , càng nguy hiểm.

Giang Lăng c.h.ế.t .

Còn nhớ rõ khi xưa từng thề với y: “Thanh Phong, sẽ cưới nàng . tin mệnh.”

c.h.ế.t.

C.h.ế.t đột ngột đến mức kịp trở tay.

Tang Yên một nữ tử , bốn năm qua luôn thủ tiết vì phu quân mất, trinh liệt nghĩa khí hiếm thấ, mệnh sát phu chuyện đùa.

“Nhị gia dạy .”

Phùng Nhất Thừa cúi tỏ vẻ tuân phục, khéo léo đổi chủ đề: “Song, thánh nhân từng , vạn quyển sách, bằng vạn dặm đường. chu du khắp thiên hạ , cũng thu hoạch nhiều điều.”

Tang Yên lập tức tỏ vẻ hứng thú, hỏi liền: “Thu hoạch gì?”

Từ khi xuyên đến đây, cuộc sống nàng chẳng khác gì hồ nước phẳng lặng; nên đến chuyện chu du, trong mắt nàng, Phùng Nhất Thừa bỗng hóa thành một “blogger du lịch” kiệt xuất.

Hạ Doanh thấy nàng quan tâm như thế, trong lòng chua loét.

Quả nhiên, hôm nay dẫn nàng đến đây một quyết định lầm.

“Phùng Nhất Thừa, ngươi nhất nên nghĩ kỹ hãy , kẻo khiến chê .”

lạnh lùng cảnh cáo.

Phùng Nhất Thừa nhận ám chỉ, khẽ thở dài, : "Thanh phong minh nguyệt , thiếu niên trượng kiếm du. Túy âm cuồng ca tiếu, nhất mộng bất tri sầu." [1]

“Đêm trăng gió mát, thiếu niên mang kiếm xa. Say hát cuồng , một giấc chẳng sầu.”

Tang Yên: “. . .”

Đang yên đang lành, tự dưng ngâm thơ làm gì?

mà, thơ . . . điều gì thế?

Hạ Doanh cũng ngơ ngác: "Ngươi ý gì? gì thì cứ thẳng, đừng cố làm vẻ thần thần bí bí."

“Câu . . .hình như thơ đại ca thì ?”

Giang Nguyệt nãy giờ yên một bên, lặng lẽ giơ tay nhỏ nhẹ lên tiếng, chú ý.

Phùng Nhất Thừa gật đầu phụ họa: “ . Nhị gia, bài từng do Giang Lăng . Tiếc , trời ghen tài.”

Y tiện thẳng mặt Tang Yên về “mệnh sát phu”, đành ám chỉ: “ từng vì chuyện mà oán trách trời cao, nhiều năm nay trải qua bao việc, mới hiểu , thiên mệnh thể nghịch, bằng , ắt gặp. . .”

“Phùng Nhất Thừa!”

Hạ Doanh ý bóng gió, nghiêm nghị cắt ngang lời: “Ngươi câm miệng!”

ai nhắc tới cái gọi “mệnh khắc phu” Tang Yên.

Nàng từng dùng chính lý do đó để khước từ , nay thành điều cấm kỵ trong lòng .

“Trẫm thiên tử! Trẫm chính trời!”

Cơn giận bộc phát, đập mạnh xuống bàn, để lộ phận thật.

“Hoàng, Hoàng. . ."

Giang Nguyệt hoảng hốt, vội quỳ xuống: “Thần nữ tham kiến Hoàng thượng. . .”

Hạ Doanh: “. . .”

vốn định để nàng phận thật, lỡ thì thôi.

“Những gì ngươi thấy hôm nay, nên gì, nên gì, chừng mực.”

kìm nén cơn tức giận, giọng lạnh nhạt, phất tay: “Lui xuống .”

Giang Nguyệt lên, mặt vẫn còn vẻ hoảng sợ, trong mắt sự quả cảm: “Thần nữ. . . thần nữ ngưỡng mộ Hoàng thượng.”

Nàng hôm nay , e rằng sẽ chẳng còn cơ hội gặp nữa. Nên dẫu Hoàng đế ý với , vẫn dũng cảm lòng .

Nếu , khi Tang Yên, Hạ Doanh lẽ còn sẽ nàng bằng con mắt khác, thấy nàng nữ tử xinh , gan , thuần khiết. từ khi Tang Yên, thì những nữ nhân khác chẳng ai lọt nổi mắt .

“Tìm khác để ngưỡng mộ .”

Hạ Doanh dứt khoát từ chối.

Giang Nguyệt tuy chuẩn tâm lý, song thế, vẫn kìm mà khổ sở rơi nước mắt: “. . .Thần nữ cáo lui.”

Nàng khổ, hành lễ rời .

Tang Yên chứng kiến bộ, đợi Giang Nguyệt khỏi, nhịn khỏi miệng: “Giai nhân tình, Hoàng thượng hà tất cự tuyệt? thấy hai các ngươi trai tài gái sắc, xứng đôi đấy chứ.”

Nàng thật lòng hai họ thành đôi, như nàng mới thể yên , vô tư lo gì nữa.

Hạ Doanh rõ nàng đang nghĩ gì, trong lòng chỉ cảm thấy ghét bỏ, Phùng Nhất Thừa đó, cũng tiện phát tác, chỉ im lặng nàng, ánh mắt sâu thẳm một lời.

Phùng Nhất Thừa thông minh, thấy Hoàng đế cứ chằm chằm, liền hiểu đang làm vướng chân. Dù khuyên Hoàng đế thu hết tâm tư , y cũng Hoàng đế kiểu chịu lời khuyên. Nghĩ tới nghĩ lui, y đành khom lưng cáo lui: “Thảo dân xem nước nấu như thế nào .”

Y nhanh chóng rời .

Gian phòng yên tĩnh trở .

Tang Yên và chỉ còn hai , trong lòng nàng trở nên căng thẳng.

Ánh mắt Hoàng đế rơi lên nàng.

Ánh như trọng lượng, khiến tim nàng đập loạn, thể yên, chỉ tìm đường thoát khỏi đây.

“Ngẩng đầu lên. mắt trẫm.”

Nàng thấy giọng lệnh gần như cho cự tuyệt, theo phản xạ ngẩng đầu. . .

Hai ánh mắt chạm giữa trung.

“Chỉ cần trai tài gái sắc thì gọi xứng đôi ?”

Nàng thấy Hoàng đế nàng, ánh mắt thâm trầm, giọng điệu nghiêm túc vẫn ấm áp: "Thế thì trẫm và nàng, mới xứng đôi nhất."

Tang Yên: “. . .”

Bộp.

Như thể mũi tên b.ắ.n trúng ngay tim.

Rõ ràng chỉ hai câu bình thường, mà nàng cầm lòng " tim đập loạn, cả rối bời.

“Hoàng thượng chớ đùa.”

Tang Yên cố đè nén sự rung động trong long, cố gắng giữ bình tình, thấp giọng : " “Hoàng thượng bậc cửu ngũ chí tôn, kiểu nữ nhân nào mà chẳng , duy chỉ thần nữ thể. Phùng tiên sinh cũng , thiên mệnh thể trái.”

Quả nhiên, đem mệnh khắc phu .

Hạ Doanh mất kiên nhẫn, biểu hiện , vẫn giữ vẻ bình tĩnh lạnh nhạt: “Nếu nàng thật sự tin thiên mệnh đến , trẫm thể Khâm Thiên Giám tính toán bát tự chúng .”

Tang Yên: “. . .”

Nàng thật lòng tin mệnh , chỉ dính dáng đến vị Hoàng đế mà thôi!

Dù Khâm Thiên Giám đoán bát tự hai hợp, nếu Hoàng đế ám chỉ Khâm thiên giám đổi lời bình, ai dám cãi hoàng mệnh ?

Nếu bọn họ dám, thì chẳng nàng đang tự lấy đá đập chân minh?

Đang suy nghĩ, Hoàng đế lên tiếng: “ trẫm tính. Nàng ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...