Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 28: Mê Chướng

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 28: Mê chướng

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Tang Yên .

Lý do vẫn như cũ, chạm đến tâm hoàng đế, sự dây dưa giữa hai chỉ càng sâu thêm.

Mà nàng thì giữ cách.

Thế nên, nàng uyển chuyển từ chối, xòa : “Hoàng thượng, vô luận vị phi tử nào ban cho cơ hội cũng sẽ cảm kích rơi lệ. Chỉ cần ngài chịu mở lòng với các nàng , ngài sẽ phát hiện nhiều tâm hồn thú vị hơn, thần nữ chẳng qua chỉ tầm thường mà thôi.”

“Dù nàng tầm thường, thì chứ?”

Ánh mắt Hạ Doanh xa xăm, mang theo chút cô tịch:

“Nhược thủy tam thiên, chích thủ nhất biểu ẩm [1]. Chọn một , nghĩa chọn ai khác. Trẫm chọn nàng, thì sẽ bao giờ chọn khác nữa.”

[1] Nước sông ba nghìn, chỉ lấy một ấm nước.

Tang Yên: ". . ."

Tên cẩu Hoàng đế máy chế tạo thính ?

Nàng cảm thấy nếu cứ tiếp tục như thế , e rằng thật sự chống đỡ nổi nữa.

“Thần nữ kinh sợ.”

Nàng cúi đầu xuống, trông thì ngoan ngoãn, bên trong đầy phản nghịch.

“Cùng trẫm ngoài dạo một vòng .”

“. . ..”

Hai một một bước khỏi nhã gian.

Ngoài nhã gian, những họ mang theo cũng lặng lẽ theo gót.

Hạ Doanh quét mắt một lượt, biểu cảm gì, khí thế quá mạnh, khiến đám lập tức dừng bước.

Song, bảo vệ chủ nhân bản năng khắc sâu trong xương tủy, nên họ vẫn âm thầm theo ở cách xa.

Tang Yên những chuyện , khi rời khỏi Thanh Phong cư, nàng liền đội khăn che mặt.

“Nhị gia ?”

“Trẫm cũng . Quan trọng nàng, nơi nào ?”

“. . . .”

Nàng thật sự .

ngoài cùng hoàng đế, áp lực quá lớn.

Nàng còn sợ gặp nguy hiểm.

Nguyên chủ vốn kẻ khắc phu, trời mới , lỡ khắc luôn thì ?

Thấy nàng trả lời như , Hạ Doanh : “ thế, thì nơi trẫm .”

, cong môi, nở nụ chẳng lành: “Nàng thông minh như , hẳn đoán nơi trẫm tới nơi nào?”

Tang Yên lập tức hiểu : “Hoàng thượng hồi cung?”

Hạ Doanh gật đầu thành tiếng, mặt vẻ trẻ con dễ dạy: “. Đưa nàng hồi cung. Nàng xem, chúng thật tâm linh tương thông.”

Tâm linh tương thông cái đầu ngươi!

Đồ bạo quân độc tài!

Tang Yên thầm c.h.ử.i trong lòng, ngoài miệng : “Nếu thần nữ thì ?”

Hạ Doanh nàng, ánh mắt chợt lạnh, mang theo uy nghiêm: “Tang Yên, làm thì luôn làm vài việc .”

Tang Yên: “. . .”

Cẩu hoàng đế!

Cẩu hoàng đế!

, nếu nàng khiến trẫm vui, trẫm thể cho nàng thêm vài ngày tự do.”

Tên hoàng đế rõ ràng lạt mềm buộc chặt đây mà!

Quá thâm hiểm!

Tang Yên chọc cho nổi lên ý chí chiến đấu: “Hoàng thượng, thần nữ thể hỏi ngài một câu ?”

Hạ Doanh gật đầu: “Hỏi .”

thể sẽ mạo phạm.”

“Hỏi . Trẫm miễn tội cho nàng.”

“Tạ hoàng thượng.”

Tang Yên yên tâm hỏi: “Hoàng thượng, nếu ngài tự đ.á.n.h một quyền đến ngất xỉu, do ngài thể cường tráng, do quá yếu nhược?”

Hạ Doanh: “. . .”

Cái câu hỏi gì thế ?

nhất thời thật đáp thế nào.

Tang Yên thấy cau mày , cảm thấy thắng một ván, cố nín , giả bộ khổ sở: “Thần nữ ngu dốt, thật sự , mong hoàng thượng khai sáng cho thần nữ. Nếu giờ Hoàng thượng tạm thời nghĩ , thần nữ cũng vội, ngài thể hồi cung từ từ suy nghĩ.”

ngài sẽ cho mấy ngày tự do ?

nếu ngài trả lời nổi, xem thử còn mặt mũi nào gặp ?

Ây da, nàng quá thông minh !

Hạ Doanh dễ dàng thấu tâm tư nhỏ nàng, nhất thời cũng chẳng làm gì.

“Trẫm bảo nàng làm trẫm vui, nàng thì , đem câu hỏi làm khó trẫm.”

“Hoàng thượng thông tuệ tuyệt luân, vấn đề nhỏ nhặt thể làm khó ngài? Thần nữ tin rằng ngài nhất định sẽ nghĩ thôi.”

Tang Yên nịnh hót, đội mũ cao ngất cho .

Hạ Doanh bộ dạng tiểu nhân đắc ý nàng, thấy thú vị, thậm chí phần đáng yêu, nên cũng chẳng so đo nữa.

Hai dọc theo con phố sầm uất chuyện.

Trong lúc đó, họ còn xem tạp kỹ, chọn đồ trang sức.

Khi chọn trang sức, Hạ Doanh thấy đồ quá thô kệch, chẳng xứng để nàng mang.

“Trẫm lệnh Thượng y cục chế tạo trang sức cho nàng. Chờ nàng nhập cung, họ sẽ mang tới.”

“Thứ ngài yêu thích mật ngọt, với thần nữ, t.h.u.ố.c độc. Thần nữ ngược thấy mấy món trang sức , hợp với .”

Nàng đang bóng gió từ chối.

Hạ Doanh , khẽ nhíu mày, cũng gì thêm, chỉ thở dài: “Thôi , nàng thích thì cứ mang chơi .”

Giọng điệu như một cha hiền bất lực cô con gái bướng bỉnh.

Tang Yên mà nổi hết cả da gà, rợn tóc gáy. Cái tên cẩu hoàng đế toát mùi “cha già” thế?

“Xem thử cái ?”

Hạ Doanh chọn một cây trâm gỗ, đưa cho nàng.

trâm khảm một con bươm bướm bằng hồng ngọc.

hiểu , Tang Yên nhớ đến Giang Nguyệt, nàng cũng từng cài một cây trâm bướm hồng ngọc như thế.

Hừ, cẩu hoàng đế quan sát tinh tường đấy nhỉ!

“Bình thường thôi. hợp với thẩm mỹ thần nữ.”

Nàng tùy tiện chọn hai món, trả tiền, rời khỏi quầy.

Thấy nàng bỏ , Hạ Doanh ném một thỏi vàng, chẳng buồn đợi thối, chắc hẳn lão bản cũng nổi tiền thối, mang theo cây trâm đuổi theo.

bước nhanh, chỉ vài bước bắt kịp, đùa cợt: “Giỏi lắm, bây giờ nàng càng lúc càng chẳng sợ trẫm nữa . Cả gan trẫm cơ đấy.”

Tang Yên: “. . .”

.

nàng, giữ quy củ.

Cái xã hội phong kiến thối nát !

“Hoàng thượng thứ tội.”

Nàng dừng bước, cúi đầu nhận .

Hạ Doanh lên tiếng, chỉ giơ tay, cài cây trâm gỗ tóc nàng.

Tang Yên cảm giác động tác , giật ngẩng đầu, ánh mắt thoáng sững : “Hoàng thượng. . .”

Hạ Doanh mỉm dịu dàng, chậm rãi : “Nếu nàng cung, hãy để cây trâm trẫm phụng bồi nàng . Mong nàng thường nhớ tới trẫm.”

Câu mang theo vài phần hèn mọn.

Tang Yên gương mặt tuấn mỹ , trong lòng chợt dâng lên cảm giác chua xót, nàng thấy dường như tàn nhẫn, làm tổn thương .

!

Tang Yên, tỉnh !

Mềm lòng với đàn ông, chính khởi đầu bất hạnh!

“Hoàng thượng thâm tình. . .”

Thẹn dám nhận.

Chỉ mong sớm thoát khỏi mê chướng.

Ngàn lời vạn ý, cuối cùng nàng chỉ thốt một câu: “Thần nữ kinh sợ.”

, Hạ Doanh , trong nụ pha chút bất đắc dĩ: “ nàng kinh sợ, trẫm chỉ thấy, hẳn trẫm làm đủ . Thôi . Sẽ một ngày, nàng còn sợ trẫm nữa.”

xong, sải bước tiếp.

Xa xa, một nữ tử trẻ tuổi cầm trong tay một xâu kẹo hồ lô, ăn gần.

thấy, cũng mua một xâu, đưa cho nàng.

Tang Yên từ chối, cẩn thận tránh tay , đón lấy, nhẹ giọng một câu: “Đa tạ.”

Chỉ hai chữ thôi.

Chỉ nàng thật sự ăn kẹo hồ lô .

Chỉ một hành động bình thường đến , khiến Hạ Doanh chấn động sâu sắc.

Vui mừng.

Một niềm vui tả xiết.

Vì cớ gì mà chỉ cần nàng ăn món kẹo mua, thấy vui đến thế?

Giống như cố gắng cuối cùng cũng hồi đáp.

bỗng nhận , điều mong ở Tang Yên chẳng gì nhiều, chỉ cần nàng vui lòng nhận lấy thứ trao, thế đủ khiến vui vẻ.

“Ngon ?”

“. . .Khá ngon.”

Chua chua ngọt ngọt, sạch sẽ, tự nhiên.

hổ món ăn bắt buộc trong phim ảnh.

một tửu lâu nấu ăn ngon, cùng trẫm đến đó .”

.”

Tang Yên ý thức một cùng.

Hai liền rẽ sang tửu lâu.

Quả nhiên, đồ ăn ở đó ngon.

khi ăn xong bữa trưa, hai trò chuyện thêm một lúc mới tách .

Hạ Doanh ám vệ đưa Tang Yên về trang viện, còn thì dẫn hoàng cung.

hồi cung, liền lệnh cho Bùi Mộ Dương: “ truyền Phùng Nhất Thừa cung.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...