Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 27: Tâm Bệnh

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 27: Tâm bệnh

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Hiển nhiên Hạ Doanh từng nghĩ đến điều đó.

thậm chí cho rằng, nam tôn nữ ti lẽ thường tình.

Tang Yên thấy lời nào, ngay thể đồng cảm, nhịn một tiếng tự giễu: “Cái gì mà tam tòng tứ đức? Cái gì mà c.h.ế.t đói chuyện nhỏ, thất tiết mới chuyện lớn? Tất cả đều gông xiềng trói buộc tư tưởng nữ nhân. Hoàng thượng, thần nữ. . . ghét cái thiên hạ như .”

đến đây, nàng ngẩng đầu đối diện với ánh mắt , đầu tiên gay gắt: “Ngài xem, thần nữ chính loại phản nghịch phản cốt, đại nghịch bất đạo, thế nhân dung.”

Bởi vì rõ bản thế gian chấp nhận, nên nàng chọn sống an phận, tránh xa chốn thị phi.

mà, đến phá vỡ sự yên bình hết đến khác.

Hạ Doanh trầm ngâm lời nàng .

tán đồng, những vẫn phản bác, chỉ dung túng đáp: “Nàng nên , trẫm chủ thiên hạ. Chỉ cần ở bên trẫm, thì chẳng thế nhân dung cả.”

Tang Yên: “. . .”

đang ám chỉ, thể bao dung và chấp nhận tư tưởng nàng ?

“Trẫm từ đầu gặp nàng , nàng giống những nữ tử khác. Ánh mắt nàng trẫm, ngoại trừ sự sợ hãi thỉnh thoảng, còn đều trong sáng sạch sẽ. Trẫm sống trong trung tâm quyền lực, bao giờ thấy ánh mắt nào như thế."

thành thật giải bày tâm ý, giọng trầm ấm dịu dàng.

Tim Tang Yên lỡ mất một nhịp, quả nhiên, sự thiên vị quyền thế nhất thiên hạ, lực sát thương quá lớn.

Dẫu nàng luôn nhắc bản giữ cách, những vẫn lúc lạc nhịp, xao động.

lẽ Hoàng thượng ít thấy nên mới lầm tưởng thôi.”

Tang Yên cố tình xuyên tạc lời

Hạ Doanh cau mày, dường như bất mãn, chẳng nổi giận, chỉ bật bất lực: “Cứ tự dối . , trẫm vội.”

“Bốp bốp bốp. . .”

lầu bỗng vang lên tràng vỗ tay rộn rã.

Thì Phùng Nhất Thừa kể đến đoạn hái hoa tặc trưởng tiểu thư lột áo, lộ nam nhi.

“Ha ha ha, ác nhân tự ác nhân trị!”

trưởng nạn nhân để ý, xem gã cũng hiếm thấy! thế còn tự học y thuật, thể thấy đầu óc chẳng tồi, đáng tiếc, dùng trí thông minh chỗ!”

“Chuẩn luôn! Tài giỏi như thế, làm gì mà chẳng , làm cái việc thất đức !”

“Cho nên mới , tâm bất chính thì hành vi tất tà!”

. . .

Các khách thi bày tỏ quan điểm .

Tang Yên cũng cảm khái: “ tội phạm chỉ thông minh cao, đáng tiếc thật.”

Hạ Doanh , mỉm đầy ẩn ý: “Trẫm khi xem hồ sơ vụ án, cũng nghĩ giống nàng. Nàng xem, ý nghĩ chúng thật giống .”

Tang Yên: “ . . .”

Tên cẩu hoàng đế buông tha bất kỳ cơ hội nào chọc ghẹo nàng!

Đáng tiếc . . .

Trái tim nàng tựa như đá, chẳng chút d.a.o động, còn cố tình dội cho gáo nước lạnh: “, ý thần nữ . . . đáng tiếc vì đem vụ án phổ biến cho dân để răn đe.”

Hạ Doanh thấu tâm tư nàng, vẫn mỉm đầy ẩn ý: “ cần tiếc. Trẫm cũng ý đó, cũng làm . Chỉ công bố khắp thiên hạ, mà hạ chỉ đến các châu quận, lệnh cho các viên quan ở địa phương tăng cường điều tra, đề phòng tội phạm tương tự. Còn việc thông cáo cho trăm họ, e sẽ khiến kẻ ý đồ bắt chước, gây hoang mang và hỗn loạn, nên đành gác .”

Cũng giống như hiện đại, những vụ án quá đặc thù thường sẽ công bố chi tiết.

“. . . Hoàng thượng minh.”

Tang Yên khen lấy lệ, tiếp: “ còn những hại thì ? Trinh tiết, danh dự đều mất hết, ngoài những tự vẫn, chắc vẫn còn sống chứ? Hoàng thượng ban chiếu an ủi trợ cấp ? Ngài vụ án xảy năm ngoái, bây giờ vẫn còn kịp bù đắp đấy.”

Hạ Doanh trầm ngâm một lúc đáp: “Nếu nàng kiên trì, trẫm sẽ lập tức hạ chỉ.”

Tang Yên: “. . .”

đang ngầm : chỉ cần vì nàng, sẵn lòng làm điều đó.

Nàng nhận ân huệ , bèn khéo: “Hoàng thượng minh quân, lẽ yêu dân như con. Nữ nhân vốn yếu thế, Hoàng thượng cha muôn dân, nên càng yêu thương, che chở.”

Nàng tâng bốc lên thật cao:

Hạ Doanh xem thường, lạnh: “Nàng , trẫm thể gần với nữ sắc do tâm bệnh. nàng đó tâm bệnh gì ? Nếu nàng , hẳn sẽ với trẫm những lời .”

Tang Yên: “. . .”

Theo lý, nàng nên thuận theo, hỏi : Hoàng thượng mắc tâm bệnh gì?

sâu lòng chỉ khiến mối dây dưa giữa họ thêm rối rắm, điều trái với ý nàng.

“Thần nữ vượt quá bổn phận.”

Nàng nhẹ nhàng lùi , về trong vùng an .

Hạ Doanh nàng, ánh mắt phức tạp, ép nàng hỏi tiếp.

Sự chú ý Tang Yên về đến tầng , Phùng Nhất Thừa vẫn đang kể đến đoạn cao trào, tiếng vỗ tay vang lên giòn giã.

Hạ Doanh vui khi thấy ánh mắt nàng hướng về nam nhân khác, bèn khơi chuyện: “Thật hôm qua trẫm xuất cung tìm nàng . ngờ nàng ở trong phủ Tang gia. Trẫm còn tưởng nàng chạy trốn. May mà nàng làm . Nếu , trẫm thật sẽ làm chuyện gì .”

Tang Yên: ". . . ”

Uy hiếp!

Rõ ràng uy hiếp!

Nàng giật , vội vàng : “Thần nữ tự xin trang viên ạ.”

“Tự xin? mà trẫm kể khác.”

Hạ Doanh tâm tình , giọng dần trầm xuống: “Phụ mẫu nàng ép nàng đến trang viên, chẳng chút băn khoăn thương xót, thật đáng trách. Nàng trẫm nàng xử lý bọn họ. . ."

Thấy bênh vực , Tang Yên xúc động, sợ gây chuyện, liền vội : “Hôm nay hoàng thượng thể ngẫu nhiên gặp thần nữ, hẳn cũng tra rõ hết tình hình. Thần nữ ở trang viên thanh nhàn tự tại, quả thật tự nguyện rời . Thần nữ thích cuộc sống nơi .”

nàng , Hạ Doanh tâm tình lẫn lộn: yêu việc nàng màng danh lợi, giận vì nàng màng danh lợi. Nếu nàng dã tâm, mà dã tâm , thì giờ họ tiến xa ?

Một lúc lâu , mới nhỏ một câu:

“Thiên dư bất thủ, phản thụ kỳ cữu.”

Tang Yên thấy, tim chợt thắt : “Hoàng thượng. . .”

Trời cao ban cho, ngươi chấp nhận sẽ trời cao trách tội.

Hoàng đế đang uy h.i.ế.p nàng!

Hạ Doanh tháo dải lụa tay, để lộ vết thương dữ tợn, hờ hững hỏi: “ chuyện gì?”

Tang Yên yếu ớt đáp : “Trời cao lòng nhân từ.”

Hạ Doanh nhạt, liếc nàng, ánh mắt sâu thẳm: “ thì đừng phụ lòng nhân từ trời cao.”

Tang Yên: “. . .”

nên lời.

Nàng cầm khăn tay, đưa cho .

Hạ Doanh nhận, mà chìa tay : “Giúp trẫm băng .”

Tang Yên theo phản xạ nhắc nhở: “Hoàng thượng, ngài gần nữ sắc.”

Hạ Doanh: “. . .”

Động tác cứng đờ.

Một lúc lâu , mới tự nhận lấy khăn, tự băng bó.

“Thật trẫm sợ phát bệnh vì nàng.”

Giọng trầm thấp, băng tay : “Chỉ mỗi khi phát bệnh, trẫm trông xí và đáng sợ. Trẫm hù dọa nàng."

Sự dịu dàng cố ý , luôn khiến động lòng.

Tang Yên nhớ đến chỉ chạm khẽ thôi đe dọa loạn côn đ.á.n.h ch.ết, giờ nghĩ . . .

Khoan, thể nghĩ nữa!

Tên cẩu hoàng đế thật cách quyến rũ!

“Hoàng thượng đến tâm bệnh, hẳn ngài cũng rõ nguyên nhân, ngài vẫn nên rõ với ngự y thì hơn, đừng sợ thầy mà giấu bệnh.”

Nàng chỉ thuận miệng , vô tình chạm đến chủ đề nguy hiểm.

ai cũng xứng trẫm về tâm bệnh .”

Giọng nặng nề, song ánh mắt nàng dịu dàng mà kiên định: “ Tang Yên, trẫm cho nàng cơ hội . Nàng ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...