Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 34: Hoang Đường
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
cùng nàng chung xe kéo, chẳng thèm bận tâm đến bệnh tình, bây giờ để cho cung nhân gọi chủ tử, tâm ý chẳng buồn giấu nữa.
Thật sợ ngày nổi hứng, bất chấp phát bệnh, cũng kéo nàng lên giường!
Hoàng cung , nguy hiểm quá …
tìm cách nhanh chóng rời khỏi thôi!
“Tỷ mau , đừng để Hoàng thượng đợi.”
Tang Nhược Thủy nén xuống chút ghen tị trong lòng, thúc giục nàng.
Tang Yên thở dài một , chậm chạp xuống giường, rửa mặt qua loa, y phục .
Thu Chi còn định giúp nàng trang điểm, nàng ngăn , để mặt mộc gặp Hoàng đế luôn.
Hoàng đế đang khắc ngọc.
Chính xác hơn đang mài giũa trâm ngọc
Thấy nàng tới, phản ứng đầu tiên giấu .
Tang Yên kịp rõ, cũng chẳng quan tâm, chỉ cúi hành lễ: “Tham kiến Hoàng thượng.”
Hạ Doanh chắp tay lưng, đưa cây trâm ngọc cho Bùi Mộ Dương, mới khoát tay : “ cần đa lễ, .”
dậy, đến bên bàn ăn xuống, giọng dịu dàng: “Hôm nay trẫm thượng triều, nên cùng nàng dùng bữa sáng.”
Tang Yên lạnh nhạt, qua loa lấy lệ: “Thần nữ sợ hãi.”
Hạ Doanh nàng tâm sự, cau mày hỏi: “Thế nào? Ai chọc nàng vui ?”
Tang Yên thẳng thắn đáp: “ Hoàng thượng.”
Hạ Doanh bật : “Trẫm chọc nàng vui chỗ nào?”
“Hoàng thượng khiến thần nữ áp lực.”
Tình yêu nóng rực như lửa, khiến nàng nghẹt thở.
Hạ Doanh hiểu nỗi khổ trong lòng nàng, chỉ bảo: “Trẫm thì cho rằng, áp lực mới chuyện . đội vương miện, ắt gánh lấy sức nặng nó.”
“ thần nữ .”
Một câu , từ chối, chống .
, Hạ Doanh chẳng tức giận như khi, chỉ chậm rãi , giọng nặng nề: “Trẫm lúc đầu cũng làm hoàng đế. Đáng tiếc, tiên đế mất sớm, khi trẫm mới mười tuổi, thể gánh lấy giang sơn Đại Hạ.”
Nhắc tới tiên đế, ý trong mắt dần tan , chỉ còn vẻ thương cảm: “Lúc lâm chung, tiên đế thần trí tỉnh, khi thì làm Hoàng đế, khi tự mắng bản xứng làm vua. Thực , trẫm hiểu, khi thực quyền trong tay Nhiếp chính vương Bùi Trinh, làm Hoàng đế chẳng dễ dàng gì, ngài cố hết sức .”
Tang Yên chuyện bí mật hoàng gia, lòng thoáng nặng nề, mơ hồ cảm giác cẩu Hoàng đế đang diễn khổ nhục kế thì ?
“. . . Hoàng thượng làm .”
Nàng nghĩ một hồi, vẫn thuận miệng khen một câu.
Ngay đó, liền Hạ Doanh : “Nàng cũng thể làm .”
Quả nhiên! Bẫy ở đây chứ !
Tang Yên nghẹn lời: “Thần nữ Hoàng thượng.”
“ , nàng trẫm.”
Cẩu Hoàng đế tự luyến!
Tang Yên chẳng gì, chỉ đành đem bi phẫn hóa thành khẩu vị.
Xem thêm: Tình Nồng (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Bữa sáng trôi qua trong im lặng.
Hạ Doanh ăn nửa chừng, chợt : “Câu hỏi hôm nàng, đáp án gì?”
cảm thấy lời giải thích Phùng Nhất Thừa vẫn nhất, cũng thể đưa lời giải thích nào hơn.
Tang Yên thấy dáng vẻ khó khăn , tâm trạng hơn đôi chút, mỉa mai: “Thần nữ hỏi Hoàng thượng, giờ thành Hoàng thượng hỏi thần nữ ?”
Hạ Doanh mỉm : “Trẫm thánh nhân, chẳng lẽ thể khiêm tốn cầu thỉnh giáo ?”
Tang Yên nhạt: “Hoàng thượng vẫn luôn thiên tử, chủ thiên hạ. Thần nữ còn tưởng rằng Hoàng gì thể.”
Hạ Doanh cố tình trêu cho nàng vui, : “Xin nhé, trẫm thể cái gì cũng , để nàng thất vọng .”
Tang Yên: “. . .”
Cuối cùng nàng vẫn mềm lòng: “Chỉ một trò chơi chữ thôi, Hoàng thượng xin đừng nghĩ nhiều.”
Hạ Doanh gật đầu, thở dài: Quả nhiên cố tình làm khó trẫm.”
Tang Yên: “. . .”
Đồ ch.ó!
Còn mềm lòng với thêm nào nữa, nàng chính ch.ó!
Dùng bữa xong, nàng định cáo lui.
Hạ Doanh cho, bảo nàng ở hầu mực.
Tang Yên từng làm việc , nên thuần thục, yên lặng mài mực cho .
Hạ Doanh phê duyệt tấu chương, thỉnh thoảng hỏi: “Ngươi xem, nên xử thế nào?”
Tang Yên nhận lấy tấu chương, kỹ: hóa Ngự sử đại phu [1] Phùng Ký vạch Khánh Châu vương Đỗ Thông sống xa hoa dâm dật, chỉ mở rộng vương phủ, còn thu nạp đủ loại mỹ nhân, khiến cho dân chúng ở nơi đấy khổ sở oán thán.
[1] Ngự sử đại phu 御史大夫: chức quan đầu Ngự sử đài - cơ quan giám sát và kiểm soát bộ quan trong triều và các địa phương thời phong kiến Trung Hoa. Hiểu nôm na, đây quan tổng thanh tra tối cao, quyền giám sát, đàn hặc (tố cáo), kiểm tra và buộc tội các quan khác, kể cả đại thần trong triều.
“Thần nữ cả gan hỏi, Khánh Châu vương công lao gì?”
“Nhờ phúc tổ tiên, chẳng công trạng.”
“Nếu kiểm chứng như , thì đương nhiên nên công bằng mà xử, do dự?”
Tang Yên thấy vụ chẳng gì khó cả.
Chẳng lẽ cẩu Hoàng đế lười đến mức chẳng động não?
Hạ Doanh dường như thấu suy nghĩ nàng, nàng, dịu dàng một tiếng: “ gì. Trẫm chỉ lấy cớ chuyện với nàng lâu thêm chút.”
Tang Yên: “. . .”
giở trò tán tỉnh!
Tim tự chủ đập nhanh hơn, mặt còn nóng.
Nàng vội , thúc giục: “Hoàng thượng vẫn nên mau xử lý chính vụ thì hơn.”
án tấu chương chất thành núi nhỏ .
hiểu thì thôi, chứ hiểu mới làm vua khổ thế nào, Đại Hạ lãnh thổ rộng lớn, tổng cộng mười tám châu, chín mươi sáu thành, cộng hai trăm triệu dân.
Dân còn đông hơn cả thời Thịnh Đường trong lịch sử.
Thống trị nhiều như , bộ việc đều đổ lên đầu Hoàng đế, sự khổ cực thể tưởng tượng .
trách cẩu Hoàng đế trộm lười biếng một chút!
Xem thêm: Đừng Hành Nữa, Ông Trùm Theo Đuổi Vợ Anh! - Mục Cửu Tiêu & Lâm Tích (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hạ Doanh quả thật lười, lời phê : “Cứ thấy tên Khánh Châu vương trẫm nhớ đến tiên đế. Khi còn sống, tiên đế với . Tiên đế bạn bè chẳng nhiều, ngoài quan Khâm Thiên giám Vạn Chương, cũng chỉ ông thôi.”
Câu , chút thiên vị.
Tang Yên thế, lòng chính trực nổi dậy, nhịn : “Vương tử phạm pháp, tội như thứ dân. Cho dù cố hữu tiên đế, Hoàng thượng cũng nên dễ dãi dung tha. Nếu , kẻ sẽ học theo, họa lớn chừng.”
“, nàng.”
Hạ Doanh đáp ứng sảng khoái, cuối cùng còn chọc ghẹo một câu: “Nàng lo nước lo dân thế , nếu nam tử, ắt sẽ nhân tài, trụ cột quốc gia.”
Tang Yên mà cũng thấy tiếc: "Ai chứ?"
Nếu như nàng xuyên một nam nhân, ắt sẽ như Phùng Nhất Thừa, tiến thể kiến công lập nghiệp, lui thì tiêu d.a.o hưởng ngoạn thiên hạ, tiêu sái bao.
“Cũng may .”
Giọng Hạ Doanh mang theo chút nhẹ nhõm.
Tang Yên mà chỉ đập .
thong thả tiếp: “Thật , những năm qua, trẫm cũng nhiều chuyện hoang đường về Đỗ Thông. , mỗi độ xuân về, ông cử hành yến tiệc ngay trong vương phủ, bắt các cơ cài hoa tươi lên tóc khắp hoa viên. Còn ông thì thuộc hạ bắt một con bướm, đó tự tay thả nó . Con bướm đáp lên ai, đêm đó sẽ hầu hạ ông . Hừ, theo bướm mà hành ái. Trẫm đường đường hoàng đế, xem còn chẳng chơi bằng .”
Tang Yên: “. . .”
Nàng mà cảm giác. . . chút ghen tị trong giọng thế nhỉ?
Hừ!
Bao năm qua, cẩu Hoàng đế bởi vì bệnh lạ mà thể gần nữ sắc, chắc cũng nghẹn lắm .
Nghĩ , nàng lạnh giọng : “Hoàng thượng cũng một nước chi quân, để ý mấy chuyện chẳng thể thống gì thế?”
Hạ Doanh: ". . ."
Cũng đến nỗi nghiêm khắc như .
ho khan hai tiếng, hạ giọng : “Trẫm cũng nghĩ giống nàng. nay trong lòng nàng . Nam nữ ái tình thôi mà, đừng học theo mấy lão nho cổ hủ , khô khan vô vị.”
Tang Yên , ngoài mặt gì, trong lòng thì lạnh lùng khẩy: Hừ! tiêu chuẩn kép! Khánh Châu vương Đỗ Thông thả bướm chọn sủng ái thì cho hoang dâm, còn mà thả bướm thì thành phong lưu tao nhã.
“Hoàng thượng vẫn nên thu tâm tư thì hơn, tập trung phê duyệt tấu chương .”
Nàng cảm thấy chẳng khác nào một vị lão sư đang cạnh học trò chịu học bài, răn dạy từng câu.
Mệt thật sự.
“Nàng xem thêm cái nữa . . .”
Cẩu hoàng đế đưa thêm một tấu chương.
Đấy, , nàng chỉ thầy, mà còn kiêm luôn cố vấn chính trị!
Chưa có bình luận nào cho chương này.