Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 35: Danh Phận

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 35: Danh phận

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Nhận điều đó, Tang Yên lập tức nghiêm túc hẳn: “Hoàng thượng, nếu còn xem nhẹ chuyện chính sự thế , tội thần nữ .”

“Tội gì?”

“Mê hoặc quân vương? Nhiễu loạn triều cương?”

Hạ Doanh bật , càng càng dõng dạc: “Trẫm thấy nàng còn thanh liêm, yêu dân hơn cả đám đại thần nữa kìa!”

trong mắt Tang Yên, chính đang tình ái làm mờ lý trí.

Nàng thật sự đến !

Cẩu hoàng đế bộ lọc tình yêu dày như tường thành mà!

Tang Yên tâm tình phức tạp, vui, xao động, lo, cuối cùng chỉ còn sự thận trọng: “Hoàng thượng, thần nữ sợ hãi.”

Mỗi khi nàng , Hạ Doanh cảm thấy bất lực.

“Thôi .”

thở dài: “Nàng cứ bên cạnh giúp trẫm mài mực .”

Cuối cùng cũng thu tâm tư , bắt đầu xử lý chính sự.

Tấu chương từng quyển một, lượt mở .

Thời gian trôi qua từng chút.

Tang Yên mài mực đến phát chán, liền đưa mắt quanh, tầm mắt kìm mà dừng hoàng đế.

nam nhân khi nghiêm túc làm việc trông cuốn hút nhất.

Hoàng đế da trắng, góc nghiêng tuấn tú, sống mũi cao, hàng mi dày rậm, môi đỏ như chu sa, ánh nắng chiếu xuống, tựa như thánh quang phủ lên .

Khi chuyên tâm tấu chương, những ngón tay thon dài cầm bút lông, từng nét từng nét mạnh mẽ mà tao nhã, khí chất trầm tĩnh, lạnh lẽo mà cuốn hút vô cùng.

Tim nàng đập loạn, mặt nóng bừng, miệng khô lưỡi khô.

Đến khi như cảm nhận ánh , đầu . . .

Nàng giật nảy , tay run một cái, miếng mực trượt khỏi tay, đập cạnh nghiên, khiến cả nghiên mực lật xuống đất.

“Choang.”

Mực đen đổ tung sàn.

“Thần nữ xin .”

Nàng hoảng hốt, cúi xuống dọn dẹp.

.”

Hạ Doanh cũng cúi xuống giúp.

Hai vô tình chạm tay , cách một lớp áo.

chính xác tay áo nàng lướt qua cánh tay , nàng dọa sợ nhẹ: “Hoàng thượng, !”

Hạ Doanh xua tay: “ , đừng sợ. chạm hẳn mà. Trẫm còn bôi t.h.u.ố.c ngọc sương cao .”

Thấy dấu hiệu gì khác thường, nàng mới yên tâm.

Khi cả hai đều cho rằng thật sự đụng .

Hạ Doanh còn thêm: “Mỗi trẫm gặp nàng, đều bôi ngọc sương cao sẵn. Dù lỡ chạm, trẫm cũng sẽ trách tội nàng.”

Tang Yên xong, trong lòng ngổn ngang, Hoàng đế đối với nàng, chắc hẳn mấy phần thật lòng. Chỉ cái thật lòng , liệu thể kéo dài bao lâu? Quả thật khó .

Đường Thái Tông cũng một đời minh quân, năm xưa cũng từng động tâm vì tài sắc Từ Huệ, phong nàng làm phi. Ông từng thật lòng thưởng thức tài năng nàng, đến khi gặp mỹ nhân họ Trịnh, thì lập tức vứt bỏ Từ Huệ thương tiếc.

Một thời hoa rượu vinh hoa, phú quý chẳng bằng sách thơ cũ kỹ.

Từ Huệ trao nhầm tình cảm, cuối đời chỉ còn sự thê lương.

Đường Huyền Tông cũng từng yêu Dương Quý Phi tha thiết, mà cuối cùng, để bảo tính mạng, ông vẫn hạ lệnh ban c.h.ế.t cho nàng ở Mã Ngôi Pha.

Xưa nay, đế vương đều bạc tình như thế.

Tang Yên tự nhủ nhủ , dậy lùi về phía ba bước, gọi cung nữ dọn dẹp.

“Hoàng thượng, thần nữ mệt.”

“Ở bên trẫm chán lắm ?”

Hạ Doanh lảng , cũng ngăn nàng , chỉ gật đầu: “ ngươi về ."

liếc mắt ngoài cửa sổ, bổ sung thêm: "Nắng to , cứ kiệu mà về.”

Tang Yên khom cáo lui, nhanh chân rời .

Bên ngoài nắng gắt như thiêu.

Nàng trong kiệu, nóng đến nỗi mồ hôi ướt lưng, về điện liền bảo chuẩn nước đá, tự tay rửa mặt bằng nước lạnh.

“Thời tiết đột nhiên nóng ghê. Các cung đều than hết băng, còn đủ dùng. Tiểu thư , Lệ phi còn cãi một trận với tổng quản Nội vụ phủ, cuối cùng vẫn chẳng chia thêm chút nào.”

Khẩu khí Thu Chi đầy kiêu ngạo, còn xen lẫn chút hả hê sự đau khổ khác.

Cả Hoàng cung giờ chỉ điện Hoàng đế, Thái hậu, và điện Nguyệt Tang Tang Yên còn đủ băng.

Tang Yên tâm thái Hương Tú, liền nghiêm giọng: “Thu Chi, chớ kiêu căng.”

Nàng vốn quá nổi bật .

Cũng may hoàng đế bệnh, thể gần nữ sắc, nên các phi tần sủng hạnh, cũng sinh hạ hoàng tự, tạm thời chẳng ai dám động đến nàng.

Nếu , hậu cung chắc đủ diễn thành tám mươi tập cung đấu .

.”

Thu Chi cũng nhất thời đắc ý nên vênh váo, nhanh khôi phục về trạng thái cũ.

Bữa trưa dùng tại điện.

Tang Nhược Thủy cùng, và như khi, chủ đề xoay quanh hoàng đế: “Tỷ tỷ, Hoàng thượng khi nào sẽ ban danh phận cho tỷ ?”

Tang Yên sợ nhất vấn đề .

Cái gì nên nhắc, cứ khơi .

nghĩ nhiều .”

Nàng đáp lạnh nhạt: “ và hoàng thượng sẽ bước đó .”

Cho dù xảy chuyện gì nữa, nàng cũng sẽ cung làm phi.

Nàng cổ đại, nàng màng hai chữ “trinh tiết”, màng danh phận. Chỉ cần giam trong cung, nghĩa vẫn còn tự do.

Tang Nhược Thủy chẳng sự thật, cứ nghĩ hoàng đế chỉ vui chơi qua đường, hoặc vì ngại mệnh khắc phu Tang Yên nên dám cưới, trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm, ghen tuông bao lâu cũng tan biến, thậm chí còn thoáng chút thương hại: “Chắc hoàng thượng cũng nỗi khổ riêng thôi?”

Xem Hoàng đế cũng thích Tang Yên đến .

Nàng mà, Hoàng đế thể nào vì một quả phụ mang mệnh khắc phu mà đẩy bản tình huống nguy hiểm!

Tang Yên cảm giác Tang Nhược Thủy nghĩ hướng, nàng cũng giải thích, chỉ yên tĩnh dùng bữa trưa.

Chờ cơm nước xong xuôi, nàng đuổi Tang Nhược Thủy , bắt đầu năm xuống như cá mạn.

Thu Chi bảo nàng vận động, còn sợ nàng béo lên.

Tang Yên vui vẻ: “Thật sự béo lên ? trắng che ba phần , mà béo thì hỏng cả mười phần cơ mà.”

Thu Chi lập tức nóng nảy: “Tiểu thư, cho dù Hoàng thượng cho danh phận, cũng thể buông xuôi bản như .”

chỉ Tang Nhược Thủy suy nghĩ nhiều.

Thu Chi bên, cuộc trò chuyện giữa hai tỷ , cũng nghĩ lệch .

Tang Yên thấy nàng hiểu lầm cũng giải thích, chỉ khoát tay : “Ăn xong mà ườn như cá mặn, cho làm tiên cũng đổi.”

Thu Chi sắp : “Tiểu thư, đừng nghĩ như mà.”

Tang Yên đến đau bụng.

Chọc nha như thế , cũng vui phết đấy chứ

.

“Thôi nào, đùa thôi. tự buông bỏ.”

mau dậy vận động .”

Thu Chi kéo nàng lên.

Tang Yên dậy dăm bước phịch xuống.

Thu Chi tuyệt vọng.

Nàng ngoài than thở với Hương Tú: “ Hoàng thượng thể bội tình bạc nghĩa như thế chứ. Tiểu thư nhà tuy từng xuất giá, vẫn trong sạch. Hoàng thượng làm , tiểu thư xuất cung còn giấu mặt .”

Hương Tú hiểu: “Hoàng thượng làm cơ?”

Thu Chi buồn bã : “Hoàng thượng chịu cho tiểu thư danh phận.”

Hương Tú: “. . .”

Tin từ điện Thanh Ninh truyền đến, Hoàng đế rõ ràng sủng ái Tang Yên mà, buổi trưa nay nàng trở về còn kiệu đưa đón.

cái gọi thích Hoàng đế thì mấy phần thật , còn xem phong vị .

Thích thì cũng chỉ thích thôi, nếu phong danh phận thì tất cả cũng vô nghĩa.

Tang Yên vẫn mang mệnh khắc phu, chỉ khi Hoàng đế chính thức cho nàng một danh phận, cái mệnh mới tính hóa giải.

lẽ đó mới ý Hoàng đế chăng?

Việc đối xử với Tang Yên, chẳng qua bù đắp cho chuyện thể cho danh phận thôi?

Nếu thật sự thì Tang Yên cũng quá đáng thương.

“Hương Tú tỷ, tiểu thư nhà chúng làm bây giờ? Bảo dạo lúc nào cũng u sầu, mỗi khi thấy Hoàng thượng than ngắn thở dài, hóa , hóa vì chuyện . . ."

Thu Chi càng càng tủi, òa .

Hương Tú đành, nghĩ ngợi một lúc, vẫn quyết định gửi tin đến điện Thanh Ninh.

Còn Tang Yên, nàng vẫn gì cả.

Nàng một đến tận tối, ăn xong cơm chiều, tắm rửa xong, định tiếp tục làm cá mặn thì cung nữ tới báo. . .

“Chủ tử, hoa quỳnh trong ngự hoa viên nở, Hoàng thượng mời cùng thưởng hoa.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...