Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 37: Thất Sủng
Chương 37: Thất sủng
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
“ bảo nhận tội, thì cũng nghĩ xem, phạm tội gì chứ? thì Hoàng thượng, chẳng , e càng trách thêm.”
Tang Yên viện cớ dối để đuổi khéo: “ về , vẫn đang tự kiểm điểm đây.”
Tang Nhược Thủy nội tình, cũng tán thành: “Tỷ đừng chấp nhặt như chứ! Hoàng thượng bảo tỷ suy nghĩ , chứ thật sự tỷ nghĩ xem ở . Nếu tỷ thật sự đó mà nghĩ, thế thì ngốc quá . , tỷ chỉ cần đến mặt Hoàng thượng, nhận mấy câu, vài lời mềm mỏng, Hoàng thượng chắc chắn sẽ nguôi giận thôi.”
“Thì .”
Tang Yên tỏ vẻ như bừng tỉnh, cảm kích : “ , cảm ơn . làm .”
Nàng thế để tiễn Tang Nhược Thủy , trong điện tiếp tục. . . ngủ.
Tang Nhược Thủy tưởng rằng Tang Yên để chuẩn thỉnh tội mặt Hoàng đế.
Ai ngờ nàng theo dõi điện bên, thấy Tang Yên vẫn ngủ ngon như từng chuyện gì xảy .
Nàng nhịn đến tối, vẫn chẳng thấy nàng động tĩnh gì, tức đến mức mất ngủ cả đêm.
Sáng hôm , nàng thăm dò chằm chằm động tinh Tang Yên, vẫn thế, Tang Yên chẳng làm gì ngoài ăn với ngủ, ý định xin tội.
Cơn giận bốc lên, Tang Nhược Thủy đập vỡ chén , mắng to: “Nữ nhân ngu ngốc, ỷ sủng mà kiêu! Nàng tưởng ai chứ? Cả hậu cung đầy nữ nhân, nàng làm ầm lên như , Hoàng thượng còn nhớ nổi nàng ai ? sắp đến tuổi tàn phai, còn tưởng bản vẫn mới mẻ bao lâu? ngu xuẩn đến cực điểm!”
Mắng xong, nàng phịch xuống ghế mềm, gần như bứt nát cả móng tay.
đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên.
Nàng gọi Hương Tú đến dặn: “Ngươi , đem bộ phần băng và thức ăn Nội vụ phủ cấp xuống cắt hết cho . để nàng mất sủng ái thế nào!”
Hương Tú nhớ đến lời Bùi Mộ Dương truyền tới từ bên Hoàng thượng, rằng khiến cho Tang Yên sớm mặt nhận với Hoàng thượng, nên cũng làm theo.
Thế chẳng bao lâu, Tang Yên phát hiện trong điện còn một khối băng nào, nóng hầm hập khiến choáng váng kéo tới. Còn cơm trưa dâng lên thì. . . mắt thường nuốt nổi.
Đừng đồ ăn chẳng giọt dầu nào, ngay cả cơm cũng cháy đen, mấy cọng rau xanh héo queo.
thể nuốt trôi.
Từ khi xuyên đến đây, nàng vẫn sống sung sướng, ăn ngon mặc , ngờ cung chịu cảnh thế .
Thì , trong phim truyền hình mấy câu “nữ nhân thất sủng sống bằng chó” cũng chút nào.
“Tiểu thư, giờ làm đây?”
Thu Chi mâm cơm, đến nàng nô tỳ còn chẳng khẩu vị, huống gì tiểu thư.
Tang Yên cũng đang nghĩ, làm gì đây.
Cơm thì khỏi bàn, chắc chắn ăn nổi .
Nếu tên cẩu Hoàng đế định hành nàng bằng cách , thì thật tiếc, thua .
“, chúng sang điện chính.”
Tang Yên nghĩ, nàng nàng, Tang Nhược Thủy Tang Nhược Thủy, dù Tang Nhược Thủy cũng phi tần chính thức Hoàng đế, chắc chắn đối xử tệ.
Quả nhiên, chủ điện cảm thấy mát rượi, dễ chịu.
bàn cơm đến tám món mặn, bốn món canh, nom thịnh soạn.
Nàng hài lòng, : “ , đến dùng bữa cùng đây.”
đợi cô mở miệng, nàng tự nhiên lấy một bát cơm, chọn hai đĩa thức ăn ngon nhất.
Dĩ nhiên cũng quên Thu Chi, đưa nàng một con gà nguyên con bảo: “ ngươi với Hương Tú, ăn cùng tỷ .”
Thu Chi: “. . .”
Đừng bỏ lỡ: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng, truyện cực cập nhật chương mới.
Nàng da mặt dày đến , đỏ mặt nhỏ: “Nô tỳ đói, nô tỳ hầu hạ tiểu thư .”
Tang Yên chịu, kiên quyết “đuổi” nàng .
Tang Nhược Thủy cảnh chủ tớ diễn trò , cơn giận bốc lên, chẳng còn tâm trạng ăn uống.
Đợi Tang Yên ăn uống no nê xong mới rời , khi còn Thu Chi mang theo hai chậu băng. Cô tức đến mức ném vỡ chén .
“Đồ ngu! Chỉ giở mấy trò khôn vặt !”
cũng thể để mặc Tang Yên cứ ăn ké mãi thế .
thì Tang Yên còn chịu đến xin tội nữa!
“ điều!”
“Đồ ngu xuẩn!”
Nàng mắng hùng hổ trong tẩm điện, nhanh nghĩ cách.
“Từ hôm nay trở , bản cung dùng băng nữa, cơm nước cũng giống như ở điện bên, y hệt!”
“Nương nương. . .”
Hương Tú , cảm thấy Tang Nhược Thủy vì ép Tang Yên xin tội mà . . . liều mạng .
Tối đến, Tang Yên dẫn Thu Chi qua ăn chực như thường, kết quả phát hiện đồ ăn cũng dở y như ở chỗ .
Ờ. . . nàng vạ lây hả?
Tang Yên thật thà, chẳng ngờ Tang Nhược Thủy tay với tàn nhẫn đến , ngay cả bản cũng chịu khổ theo.
“Tỷ ơi, cuộc sống như thế thì sống làm ? Hoàng thượng chắc cũng chán ghét vứt bỏ . vô dụng, bảo vệ nổi tỷ. . .”
Tang Nhược Thủy bắt đầu , giọng run run, chữ chữ mà oán trách, mà ai cũng thấy tội.
Bên cạnh, Hương Tú âm thầm kinh ngạc, năng lực giả nàng giờ lên tầm cao mới, tiến bộ trong đường cung đấu!
Tang Yên cũng thoáng nhận Tang Nhược Thủy khác , mấy lời lay động, trong lòng dấy lên chút áy náy.
Nếu nàng chịu cúi đầu với tên Hoàng đế , chắc sẽ đến mức nhỉ?
Lúc , Hương Tú cũng theo: “Tang chủ tử , nương nương sức khỏe yếu, chịu khổ nổi . Xin thương lấy nương nương, mau đến mặt Hoàng thượng nhận . Hoàng thượng chắc chắn vẫn chờ đó, sẽ trách .”
Tang Yên: “. . .”
Nàng thật sự ?
nàng thật cúi đầu!
Tang Yên ủ rũ về thiên điện.
Trong điện oi bức, ngột ngạt.
Đám cung nữ vẫn tận tâm, hết đến khác vẩy nước xuống đất, phe phẩy quạt cho nàng.
chính họ mồ hôi nhễ nhại, mùi phấn hương trộn lẫn với mồ hôi khiến khí càng thêm ngột ngạt.
Nàng khoát tay để bọn họ lui xuống: “Thôi, các ngươi nghỉ .”
“.”
Cung nữ lượt lui , chỉ còn nàng và Thu Chi trong thiên điện.
Thu Chi tỳ nữ cận nguyên chủ, khác với cung nữ trong cung, tín nhất nàng.
“Ngươi xem, làm thế nào đây?”
Giọng nàng lộ rõ sự mơ hồ, yếu mềm.
Ở nơi , lợi ích chằng chịt, giữ trong sạch thật sự khó.
Dù cam lòng, nàng vẫn hiểu, phía nàng Tang Nhược Thủy, Tang gia, thậm chí cả đám đang hầu hạ nàng.
Thu Chi khẽ : “Hoàng thượng thật tàn nhẫn. Chỉ vì tiểu thư một danh phận mà đối xử thế . Nếu cả đời sống nhờ thở khác như thế, chi bằng trở về trang viên còn hơn.”
Lời Thu Chi khiến Tang Yên thật sự ngạc nhiên.
“Ngươi cũng nghĩ ?”
Nàng vốn tưởng rằng Thu Chi sẽ khuyên cúi đầu với tên hoàng đế ch.ó c.h.ế.t cơ.
Thu Chi lắc đầu, nét mặt nghiêm túc: “ nô tỳ hiểu, chỉ nghĩ hoàng cung giàu sang khiến hoa mắt, Hoàng thượng sủng ái tiểu thư, ở đây chẳng chốn an quãng đời còn ? hôm nay , nơi nào phồn hoa, rõ ràng một địa ngục.”
Tang Yên: “. . .”
Tầm , quả nhiên uổng công nàng chọn làm cận.
“Ha ha, Thu Chi . . .”
Nàng chọc .
Tâm trạng u ám suốt mấy ngày liền cũng vì thế mà sáng sủa hơn.
“Ngươi , về trang viên vẫn hơn.”
Thế thì cúi đầu cái gì nữa!
Cứ chịu đựng vài hôm cho hết giận, nhân cơ hội xin rời cung!
Coi như khổ sướng !
Chỉ , nàng ngờ “khổ” dài đến thế.
Đêm nóng đến mức ngủ nổi.
Sáng hôm , quầng thâm mắt cũng xuất hiện.
Bữa sáng càng tệ hơn.
Nàng qua liền đổ hết .
gì ăn, chỉ còn cách uống nước cầm .
Cố c.ắ.n răng chịu đến buổi trưa, bụng nàng sôi lên réo ầm ĩ, dày khó chịu như bốc lửa.
Khổ gì tả nổi.
hai ngày , nàng bữa cơm tử tế.
. . . cúi đầu với tên cẩu Hoàng đế thôi nhỉ?
Danh dự Tang Yên lung lay sắp đổ. . .
Xem thêm: 30 Roi Đổi Hưu Thê, Ta Mang Con Rời Đi Rực Rỡ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
lúc , cung nhân đến báo: “Chủ tử, Cẩm tần nương nương đến ạ.”
Cẩm tần nương nương?
Ai ?
Tang Yên gắng gượng dậy, cố lên tinh thần đối phó, nghĩ xem Cẩm tần nương nương ai chỉnh thần sắc.
lẽ vì đói quá nên đầu óc nàng cuồng, mãi đến khi nhóm bước mới nhớ , chính từng dẫn đám phi tần đến cầu nàng xin tha cho Lệ phi hôm .
Cẩm tần, Tạ Cẩm Hoa, Tạ Toại, viên quan tàn bạo ở đất Cát Châu!
Nàng đến đây làm gì?
Xem trò ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.