Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 38: Nhận Thua

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 38: Nhận thua

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Tạ Cẩm Hoa đến để chế giễu.

Ngược , nàng đến để giúp đỡ.

“Tang tiểu thư. . ."

Tạ Cẩm Hoa mặc bộ cung phục màu hồng nhạt, khuôn mặt tròn trịa phúng phính như qua trứng, trắng trẻo như viên ngọc quý, thấy đáng yêu: “ trong Nguyệt Tang điện dạo sống khổ cực, nên mới mang chút thức ăn đến, mong ngươi đừng chê.”

thấy đồ ăn, Tang Yên lập tức tỉnh cả .

Nàng theo hướng Tạ Cẩm Hoa, quả nhiên thấy lưng nàng mấy cung nữ đang bưng một hộp thức ăn cao đến bốn năm tầng.

“Cảm ơn, chê, chê chút nào!”

Tang Yên dậy định đón lấy.

Thu Chi ngăn nàng : “Tiểu thư để nô tỳ làm ạ.”

Nàng mở từng tầng hộp , bên trong gà, cá, chân giò, cùng một thố cơm trắng thơm phức.

Tang Yên mà nước miếng sắp chảy, vội gọi Tang Nhược Thủy đến cùng ăn, cảm kích Tạ Cẩm Hoa: “Đa ngươi, giữa trời tuyết mà cho than hồng."

Hoạn nạn mới thấy chân tâm.

Nàng vốn tưởng trong cung hạng thế lực nên mắt cao hơn đầu, hóa vẫn thật lòng.

Quả nhiên, làm điều chẳng thiệt bao giờ.

Tạ Cẩm Hoa : “Tang tiểu thư đừng , còn kịp cảm tạ cầu xin cho Lệ phi nương nương và các phi tần khác nữa kìa.”

Tang Yên xua tay: “Chuyện qua , đừng nhắc nữa.”

Khóe mắt nàng thoáng thấy Thu Chi đang “nếm thử”, nàng đang thử độc, trong lòng buồn cay đắng.

hoàng cung , con cũng trở nên nhạy cảm đa nghi.

“Ai yêu, Cẩm tần đấy , ngọn gió nào đưa đến đây ?”

Tang Nhược Thủy xuất hiện.

thấy Thu Chi đang bày đồ ăn , nàng liền giận dữ: “Ngươi ch.ó ? Ai đưa gì cũng dám ăn ?”

Nàng vốn nhịn đói cùng Tang Yên để ép nàng thỉnh tội, giờ Tạ Cẩm Hoa phá hỏng kế hoạch, tức đến run cả tay.

Thật đáng ghét!

“Cái chút ân huệ cỏn con ngươi, định mê ai chứ? Ngươi tưởng ngươi đến đây làm gì ? để xem chúng chật vật ?”

Tang Nhược Thủy để Tang Yên thiết với Tạ Cẩm Hoa, nên lời đầy gai nhọn.

“Thôi nào.”

Tang Yên chịu nổi, quát bảo ngưng : “Tang Nhược Thủy, ngươi đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử!”

tiểu nhân? Tỷ , tỷ thể đừng ngu ngốc thế ? tỷ đó! hại tỷ để làm gì?”

Tang Nhược Thủy tức giận hất mạnh bàn ăn.

Thức ăn bàn nháy mắt đổ hết xuống đất, loảng xoảng khắp nơi.

Nàng còn sang Tạ Cẩm Hoa quát lớn: “ ngoài! Nguyệt Tang điện hoan nghênh ngươi!”

“Đủ !”

Tang Yên mâm cơm đổ tung, trong lòng cảm thấy tiếc nuối, cũng nhịn nổi giận, kết quả , lẽ vì quá kích động, nàng thấy mắt tối sầm, . . . ngã quỵ xuống.

C.h.ế.t tiệt, để nàng c.h.ế.t quách còn hơn!

Ngất vì đói, nỗi nhục cả đời!

“Tỷ tỷ!”

“Tiểu thư!”

“Tang tiểu thư!”

“Chủ tử!”

xung quanh kinh hoàng, vội ùa đến.

“Tất cả tại ngươi! Ngươi xem tỷ tỷ ngươi làm cho tức đến thế nào !”

Tang Nhược Thủy nhanh chóng đổ cho Tạ Cẩm Hoa, hất nàng sang một bên, chạy ngoài tìm Hoàng đế.

Tang Yên ngất cũng , chiêu khổ nhục kế chắc chắn sẽ tác dụng!

*

Điện Thanh Ninh.

Hạ Doanh vẫn đang phê duyệt tấu chương, chỉ tâm thần yên, thỉnh thoảng hỏi: “Nguyệt Tang điện ?”

Bùi Mộ Dương thấp giọng đáp: “Cẩm tần nương nương đến đưa cơm .”

Hạ Doanh khẽ thở dài: “Nàng cố chấp. Tang Nhược Thủy thì ngu xuẩn. Bảo nàng dỗ dành, mà dỗ kiểu đó ? Nếu để trẫm thấy nàng đói đến sinh bệnh, thì cái ghế Tang phi coi như hết đường .”

Bùi Mộ Dương trấn an: “Bên Hương Tú vẫn đang để mắt, chắc .”

Lời dứt.

thấy Tang Nhược Thủy ngoài điện: “Hoàng thượng, tỷ tỷ thần ngất ! Cẩm tần chọc tức tỷ ngất đó, Hoàng thượng làm chủ cho tỷ tỷ!”

“Phập.”

Cây bút rơi xuống bàn.

Hạ Doanh lập tức bật dậy, sải bước lớn ngoài: “Ngươi gì? Nàng ngất ? Truyền ngự y ?”

hỏi thật nhanh.

Xa xa, xe kéo cũng đưa đến.

bước lên, gấp gáp rời .

Tang Nhược Thủy cũng nhân cơ hội kiệu, còn kịp bước lên, kiệu lướt như gió, để nàng trơ giữa sân, gương mặt méo mó vì tức giận.

Đáng c.h.ế.t!

Quả nhiên, trong mắt Hoàng thượng vẫn chỉ mỗi nữ nhân ngu ngốc đó thôi!

*

Bên trong thiên điện Nguyệt Tang điện.

Cung nữ, thái giám đều quỳ đầy đất.

Bầu khí nặng nề và căng thẳng đến nghẹt thở.

Thái y béo mập lau mồ hôi, run rẩy bắt mạch cho Tang Yên ánh mắt như d.a.o Hoàng đế, kiểm tra kiểm tra ba , cuối cùng mới khom tâu nhỏ: “Hồi bẩm Hoàng thượng, đại tiểu thư Tang gia. . . hẳn đói quá nên ngất.”

Hạ Doanh: “. . .”

bộ cung nữ thái giám: “. . .”

Ngay cả Tang Yên đang đói đến choáng váng cũng chỉ độn thổ: “. . .”

Nàng tỉnh , thật sự chỉ . . . c.h.ế.t luôn cho xong.

“Trừ việc , nàng còn bệnh gì khác ?”

Từ khi Tang Yên cung đến nay ngất ba .

Hạ Doanh vẫn thấy thể chất nàng quá yếu, sợ bệnh gì tiềm ẩn.

Thái y cúi đầu đáp:

“Hoàng thượng lo xa . Thể hư, tim yếu, nhiều ưu tư sợ hãi, đều những thứ nữ nhân thường mắc . Chỉ cần điều dưỡng cẩn thận thì sẽ khá lên thôi.”

Hạ Doanh gật đầu: “ ngươi kê t.h.u.ố.c .”

đó, phân phó cung nhân chuẩn thức ăn.

Thái y nghĩ ngợi, thêm: “Tâu Hoàng thượng, Tang đại tiểu thư tỳ vị yếu, nên ăn dầu mỡ, nên dùng đồ thanh đạm.”

“Cháo tổ yến thì ?”

.”

Thái y gật đầu lia lịa.

nấu cháo tổ yến, kèm canh ngân nhĩ đậu đỏ. Mau làm.”

.”

Một tiểu thái giám nhận lệnh, chạy vụt như cơn gió.

Cả điện chìm im lặng.

“Ọc ọc. . .”

Tiếng bụng Tang Yên réo vang trong khí.

Cái gì gọi hổ đến mức c.h.ế.t”?

Chính cảnh đây.

Tang Yên giường, mặt đỏ như lửa, , hai tay ôm chặt lấy cái bụng phản chủ .

Hạ Doanh mà khẽ thở dài, phất tay cho lui xuống, thấp giọng : “A Yên, nàng khổ cực thế để làm gì? Chỉ cần chịu cúi đầu trẫm, khó lắm ?”

Tang Yên đáp, bụng nàng vẫn tiếp tục réo.

Ọc ọc vài tiếng nữa, mà nàng chỉ đào cái hố chôn cho .

Hạ Doanh mà xót, khẽ than, bước đến bên giường, giọng chùng xuống, nhận thua: “ . trẫm. Trẫm nàng ưa tự do, chẳng màng vinh hoa, mà vẫn ép nàng ở chốn danh lợi . trẫm tham lam.”

Nàng kịp suy nghĩ, thì tự nhận .

trẫm từng ý đối xử hà khắc với nàng. Việc nàng tự chủ trương, thể trách trẫm .”

Thì do Tang Nhược Thủy thật ?

hổ ngoan nguyên chủ, đến mức khiến câm nín.

Tang Yên trong lòng rối bời, trách Tang Nhược Thủy lừa dối, giận tên cẩu Hoàng đế lạnh lùng mặt: “Dù Tang Nhược Thủy tự ý làm , Hoàng thượng thật sự ? Hoàng thượng vẫn dung túng đấy thôi. Động cơ nàng chẳng cũng vì Hoàng thượng ? Hoàng thượng cần tay, chỉ cần một ánh , tự nhiên kẻ dốc sức vì . nên, Hoàng thượng, xin đừng tham nữa, hãy thả thần nữ khỏi cung.”

thể nào!”

“Hoàng thượng, xin hãy thần nữ hết. . .”

Tang Yên xoay dậy, , ánh mắt lạnh lùng, thần sắc kiên định: “Thần nữ làm trong hậu cung. Nếu Hoàng thượng chịu hiểu, thì giao ước phu thê sương sớm chúng , thần nữ vẫn giữ lời.”

.”

Hạ Doanh chau mày, giọng chắc nịch: “Dù thế nào, danh phận , trẫm vẫn cho nàng.”

! đừng ép. . ."

“Nàng đừng sợ.”

nàng, ánh mắt dịu dàng lộ sự an ủi: “ như nàng nghĩ .”

Tang Yên sợ hãi, đôi môi đỏ mọng run rẩy: “. . . thế nào?”

Hạ Doanh đáp: “Trẫm phong nàng làm Ngự tiền Nữ quan bên cạnh trẫm. Cung nữ tròn hai mươi lăm tuổi thể xuất cung, nàng vặn còn một năm. Trong một năm , nếu ngày ngày ở bên trẫm mà nàng vẫn động lòng, trẫm sẽ cho nàng sự tự do.”

Tang Yên: “. . .”

Một năm ư?

thì vẻ .

đến lúc , trái tim nàng liệu còn chính ?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...