Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 4: Si Tình

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 4: Si tình

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Đến hai ngày Hạ Doanh mới Tang Yên rời khỏi cung.

Hai ngày đó, Thái hậu giục sinh Hoàng tự, giục đến mức lười đến hậu cung.

Cho đến khi triều, thấy Trung Nghĩa Hầu.

Chẳng tại , nhớ đến đứa con trai trưởng chịu hết áp lực để cầu hôn Tang Yên mệnh khắc phu.

Công tử Giang Lăng, lang diễm độc tuyệt, dung mạo tuyệt thế, đời thứ hai.

Đáng tiếc, đêm tân hôn ngã ao sen, còn trẻ mất sớm.

"Hoàng thượng, Hoàng tự quốc gia đại sự, thế kéo dài nữa."

lời Ngự sử đại nhân Phùng Dực, năm nay gần sáu mươi, đầu tóc hai màu muối tiêu, đại thần chủ lực phe giục sinh.

sự dẫn dắt lão, cả triều văn võ lượt quỳ hết xuống, đồng thanh hô: "Thỉnh Hoàng thượng sủng hạnh hậu phi, sinh hạ Hoàng tự."

Ngày nào cũng giục sinh con, Hạ Doanh sớm ch.ết lặng, qua loa lấy lệ như ngày thường: "Trẫm . chuyện gì thì bãi triều."

khi bãi triều, thẳng đến Nguyệt Tang điện.

Nguyệt Tang điện.

Tang Nhược Thủy nở nụ ngọt ngào, ân cần hậu hạ: "Đây bình nữ nhi hồng do mẫu thần tự tay chôn, mười sáu năm , mời Hoàng thượng phẩm rượu."

Nàng bưng rượu, yêu kiều tiến lên, đến khi cách Hoàng đế ba bước mới ngừng .

Hoàng đế thích ở gần nữ sắc, tất cả nữ nhân trong cung đều cách ba bước.

Hạ Doanh tới đây để uống rượu.

Ánh mắt liếc quanh một vòng, thấy gặp, bèn hỏi: "Tại thấy tỷ tỷ ngươi?"

Nụ Tang Nhược Thủy lập tức cứng đờ, hai tay đang nâng ly rượu cũng run rẩy theo, nhanh định , gượng đáp : "Đội ơn Hoàng thượng nhớ mong, chỉ , tỷ tỷ bảo rằng quen với cuộc sống trong cung, trở về ."

Hoàng đế thích gần nữ sắc, các nữ tử trong cung đều dừng cách ba bước.

Hạ Doanh hài lòng với câu trả lời .

Khuôn mặt tuấn tú biểu lộ gì, chỉ nhíu mày hỏi: "Trở về? Nàng vẫn còn thủ tiết cho Giang Lăng ở Giang gia ?"

Tang Nhược Thủy cảm thấy câu cuối hoàng đế chút tức giận, như thể đang ghen .

Nàng cũng ghen, sự đố kị trào dâng trong lòng: "Tỷ tỷ, tỷ . . ."

Nàng làm vẻ như điều khó .

Hạ Doanh thấy , lông mày càng nhíu chặt: "Nàng làm ?"

Tang Nhược Thủy quỳ thẳng xuống đất, ngập ngừng : "Hoàng thượng thứ tội, thần . . . thần thể ."

Càng thể , càng khiến khác tò mò.

Hạ Doanh kiên nhẫn, đập bàn một cái, quát lên: "!"

Tang Nhược Thủy liền : "Tỷ tỷ nghi ngờ quan hệ mập mờ rõ với Nhị công tử nhà họ Giang, nửa năm tỷ đưa về nhà."

“Đưa về” một từ mang hàm ý tiêu cực.

Nàng cố tình bôi nhọ danh tiếng Tang Yên Ai mà thích nổi một nữ nhân lẳng lơ, thủy tính dương hoa [1] cơ chứ?

[1] Thủy tính dương hoa: một thành ngữ trong tiếng Trung, mang nghĩa chỉ con gái tình cảm dễ đổi, lẳng lơ, chung thủy, dễ rung động bởi nhiều khác giới.

Hạ Doanh nghĩ như những gì Tang Nhược Thủy , chỉ cảm thấy nam nhân Giang gia quả sợ ch.ết!

Cũng thôi, ch.ết hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu.

Chỉ cần nghĩ đến đóa mẫu đơn Tang Yên khác hái mất, thấy vô cùng khó chịu.

"Tất nhiên thần tin tưởng sự trong sạch tỷ tỷ. Tỷ tỷ cũng từng , nàng một lòng với tỷ phu, cả đời tái giá."

Ai một nữ nhân trong lòng vẫn còn nghĩ đến nam nhân khác?

Tang Nhược Thủy vì để dập tắt sự hứng thú Hoàng đế đối với Tang Yên, thể tốn ít tâm tư.

Hạ Doanh rõ tâm tư nàng , cũng những suy nghĩ ác ý như nàng , chỉ than thở một : " si tình."

Thời đại vẫn còn nghiêm khắc với phụ nữ, cấm quả phụ tái giá.

Nhất với tình huống con thủ tiết như Tang Yến.

mà nàng một lòng hướng về phu quân quá cố, chịu tái giá, tình cảm sâu đậm như thế, làm khác thể cảm động?

"Tiếc tỷ tỷ mệnh , sớm âm dương cách biệt với tỷ phu."

Tang Nhược Thủy cố tình nhắc đến mệnh khắc chồng Tang Yên.

Hạ Doanh , chỉ nhướng mày một cái, gì, thêm một lúc rời .

thời gian chỉ chừng một chén

Thậm chí còn uống nữ nhi hồng nàng.

Tang Nhược Thủy dõi mắt theo bóng lưng Hoàng đế, chờ xa hẳn, mới hung hăng ném vỡ bình rượu.

"Choang!"

Bình rượu tinh xảo rơi xuống đất, vỡ tan tành.

"Tiện nhân!"

"Chỉ giỏi quyến rũ nam nhân!"

Tang Nhược Thủy giận dữ mắng tiếng.

Cung nữ, thái giám trong điện sợ hãi quỳ xuống: "Nương nương bớt giận."

Hương Tú gần khuyên nhủ: "Nương nương, xin ngàn vạn đừng nghĩ như , Thế tử phi sớm rời khỏi cung, chẳng tránh xa Hoàng thượng ? Nếu nàng tâm đó, , , nàng tuyệt đối dám tâm. phận Hoàng thượng cao quý cỡ nào chứ? Nàng mang mệnh khắc phu, chỉ cần đến gần Hoàng thượng thôi tội thể tha . Thái hậu và các vị đại thần sẽ yên nàng giở trò."

Tang Nhược Thủy , thấy thoải mái hơn đôi chút, vẫn đầy oán hận: " điểm nào bằng nàng chứ? Nàng hai mươi tư tuổi , sớm tàn hoa bại liễu, thể cũng còn trong sạch, mà Hoàng thượng, Hoàng thượng. . ."

Hoàng thượng thật sự khiến tức chết!

" lấy giấy bút, Bổn cung thư gửi về nhà."

Nàng nhà đưa Tang Yên am ni cô, nếu mệnh khắc phu, cả đời cứ chong đèn nơi cửa Phật !

*

Ngự Thư Phòng.

Trong lúc xử lý chính sự, Hạ Doanh uống một ngụm do Dư Hoài Đức dâng.

"Trẫm đáng sợ ?"

Một câu hỏi đầu đuôi.

Dư Hoài Đức còn kịp trả lời, Hoàng đế tiếp: "Giống như con thỏ,cũng khá nhanh trí đấy."

Sắc mặt lão biến đổi, lập tức quỳ xuống: "Hoàng thượng. . ."

Hạ Doanh liếc lão một cái, nhấp một ngụm .

Dư Hoài Đức quỳ thấp hơn nữa, khuyên nhủ: "Hoàng thượng, Thế tử phi mang mệnh hung, khắc ch.ết bốn vị hôn phu, nay còn một quả phụ, ngài và nàng . . . thật sự ."

Hạ Doanh , chỉ một tiếng, gì thêm.

Hoàng đế, cái gì, thì cái đó.

Nếu như ngăn cản, thì kẻ đó sống nữa.

*

Tang phủ.

Phiêu Yên Các.

Khuê phòng nguyên chủ.

Dựa núi gần nước, cảnh bao phủ trong ánh hoàng hôn, trông như cảnh tiên.

Đây ngày thứ ba Tang Yên làm cá mặn.

Ngay khi rời khỏi Hoàng cung trở về Tang phủ, việc đầu tiên nàng làm đến gặp mẫu nguyên chủ, đến điền trang để thanh tu. mẫu đồng ý, dù cũng ruột, đành lòng để nữ nhi xinh như hoa chịu khổ bên ngoài.

, nàng đành lưu .

Chớp mắt ba ngày trôi qua.

Nàng ăn nho, thoại bản, nha Xuân Chi kể đủ loại chuyện thị phi trong và ngoài phủ, vô cùng nhàn nhã.

Cho đến khi. . .

Mẫu nguyên chủ nha đến truyền lời: "Đại tiểu thư, phu nhân mời sang một chuyến."

Trực giác Tang Yên cảm thấy đây chuyện , cũng chuyện gì.

Ba ngày nay, nàng ẩn cư tránh đời, ăn no chờ chết, rời khỏi Tiêu Yên Các nửa bước, chẳng lẽ vẫn làm phiền đến mắt ai đó ?

lâu , nàng đến viện mẫu nguyên chủ.

Phu nhân Lâm, mẫu nguyên chủ, sinh hạ hai nữ một nam, đích trưởng nữ Tang Yên, đích trưởng tử Tang Quyết, thứ nữ Tang Nhược Thủy, năm nay tròn bốn mươi tuổi, nhờ bảo dưỡng nên vẫn xinh thướt tha.

gương mặt mang một nỗi buồn thầm kín.

"Mẫu ."

Tang Yên tới, khom hành lễ.

Lâm thị nữ nhi trẻ tuổi xinh , sắc mặt bà sầu khổ, rên rỉ than thở.

Tang Yên thấy, trong lòng khỏi khẩn trương, mặt hiện sự quan tâm, dò hỏi: "Tại mẫu phiền lòng? cứ , nữ nhi sẽ giúp ngài nghĩ cách giải quyết."

"Nữ nhi đáng thương . . ."

Lâm thị đỏ mắt, ôm lấy Tang Yên.

cuối bà buồn như mà Tang Yên đưa về nhà nửa năm .

Dự cảm trong lòng Tang Yên càng thêm mãnh liệt: "Mẫu , ngài đừng , rốt cuộc thì chuyện gì xảy ? Chẳng lẽ phụ . . ."

Phụ Hộ bộ Thị lang phạm lầm gì ư?

Tham ô nhận hối lộ tra ?

Ngay khi nàng đang suy nghĩ bậy bạ. . .

Lâm thị buông nàng , đầu , mặt đầy vẻ đành lòng : "A Yên, mấy ngày con bảo. . . đến điền trang, con ."

Tang Yên: ". . ."

Nàng chê ư? đuổi khỏi nhà?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...