Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 5: Buông Xuôi
Chương 5: Buông xuôi
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
", con sẽ .
Tang Yên sảng khoái đồng ý, vẫn tò mò: "Mấy hôm chẳng mẫu nữ nhi đến điền trang ? Hôm nay bất ngờ đổi ý định, xảy chuyện gì ?"
Lâm thị nhớ đến lá thư tiểu nữ nhi Tang Nhược Thủy, Hoàng thượng động tâm tư với đại nữ nhi nhà , mà mệnh khắc phu chuyện đùa? Lỡ xảy chuyện, cả nhà chôn theo!
"Cũng chuyện gì. Mẫu chỉ nghĩ rằng điền trang khá yên tĩnh, hợp với con hơn."
Trong thư, Tang Nhược Thủy bảo bà đưa Tang Yên am ni cô. Làm bà thể nhẫn tâm làm ?
Thôi thì đưa nàng đến trang viên. Nơi đó hẻo lánh thanh tịnh, cho nhiều đến hầu hạ nàng, vẫn khá hơn đến chùa một chút.
Tang Yên thấy Lâm thị chịu thật, hỏi cũng vô ích, nên hỏi nữa.
" con về thu dọn đồ đạc.
Nàng nguyên chủ, nhiều sự lưu luyến với nhà họ Tang.
Chỉ cần tiền, áo cơm lo, hầu hạ ở sống cũng .
Lâm thị định gì đó, cuối cùng thôi.
Tang Yên nhanh chóng trở về Phiêu Yên Các.
Nàng lệnh cho nha Thu Chi dọn dẹp đồ đạc, chuẩn chuyển đến điền trang.
Thu Chi giật kinh hãi: "Đây ý phu nhân? Bà mới gọi tiểu thư sang đấy, để bảo tiểu thư điền trang ư? Tại ? Tiểu thư làm gì mà đưa đến đó?”
Trong mắt nàng , chỉ những tiểu thư di nương làm mới đuổi trang viên.
Từ đến giờ tiểu thư luôn ngoan ngoãn hiền lành, tuân thủ lễ nghi, từng phạm lầm, nàng khổ như thế?
Nàng vì tiểu thư mà bất bình: “Lão gia ? Lão gia chuyện ? Tiểu thư, hãy cầu lão gia , hoặc thử cầu thiếu gia, họ chắc chắn nỡ để đến điền trang !”
Tang Yên thấy việc đến điền trang chuyện gì đó mất mặt, liền : “Ngươi đừng kích động. Thật cũng đến điền trang sống, gò bó chẳng ?”
“ . chút nào. Tiểu thư mà , ai còn nhớ đến nữa?”
Đừng bỏ lỡ: Thiên Tai: Trọng Sinh Trở Về Giai Đoạn Đầu Của Mạt Thế, truyện cực cập nhật chương mới.
“ hy vọng bọn họ đừng nhớ đến .”
Tang Yên thấy nàng hiểu nổi, cũng thêm, chỉ bảo nàng thu xếp đồ đạc.
đó nha Xuân Chi dò hỏi nguyên nhân khiến thái độ mẫu nguyên chủ đổi.
Nửa canh giờ .
Xuân Chi trở về báo: “Nô tỳ nha trong viện phu nhân , hôm qua phu nhân nhận thư Nhị tiểu thư, cả ngày cứ u uất vui.”
Tang Yên lập tức hiểu ngay: nhất định Tang Nhược Thủy gì đó trong thư.
Tên hoàng đế thần kinh chẳng qua chỉ liếc nàng mấy cái, đến mức ?
Nữ nhân trong cung thật đáng sợ!
*
Hoàng cung
Tẩm điện hoàng đế – Thanh Ninh điện.
Tang Nhược Thủy bên ngoài điện, với Dư Hoài Đức: " gần đây Hoàng thượng bận rộn chính sự, thường ngủ muộn, tự tay nấu canh bồi bổ Long thể cho . Mong công công giúp thông truyền."
“Nương nương lòng .”
Dư Hoài Đức vui khi phi tần chủ động gần gũi Hoàng đế.
Từ ngày Tuyên Quý phi chủ động tiếp cận Hoàng đế khiến cho ngài phát bệnh, kết quả nhốt lãnh cung, các phi tần trong hậu cung ai dám chủ động đến mặt Hoàng đế nữa.
“Lão nô lập tức thông báo.”
Dư Hoài Đức mỉm nhẹ, đẩy cửa bước tẩm điện.
Bên trong tẩm điện, Hạ Doanh đang thưởng thức bản đồ lãnh thổ Đại Hạ.
Đây lễ vật do Lễ bộ thị lang Chu Mậu mới dâng lên, lòng .
“Tên Chu Mậu , nhân tài.”
Thấy Dư Hoài Đức , mỉm mời xem cùng: “Ngươi cũng đến xem .”
Dư Hoài Đức liếc qua, lập tức lời : " khi Hoàng thượng tự chấp chính, dốc lòng vì nước, chọn tài đảm nhiệm chức vụ, bình định phương Bắc, định Thương Luân phía Tây, còn thu phục thêm mười ba thành Mân Châu, quả thật minh quân thịnh thế."
đến đây, lão kín đáo đổi giọng: "Đáng tiếc , đến nay vẫn Hoàng tự."
Bài nào như bài nấy, giục sinh con mà cứ như kim châm nhồi từng kẽ hở.
Hạ Doanh mất kiên nhẫn, tức giận quát thẳng: "Dư Hoài Đức, ngươi già hồ đồ ? Ngươi còn dài dòng nữa thì cút ngoài!"
Mới nãy Dư Hoài Đức cũng vì giục sinh con nên đuổi khỏi điện.
"Xin Hoàng thượng thứ tội."
Lão dám thúc giục nữa, lui về phía khom lưng xuống, đổi đề tài: "Hoàng thương, Tang phi nương nương lo lắng cho Long thể ngài, đích nấu canh mang đến đây, hiện đang ở ngoài điện. . ."
" gặp."
Tâm tình Hạ Doanh , lập tức ngắt lời lão.
Dư Hoài Đức ngờ Hoàng thượng phản ứng như , suy nghĩ cẩn thận, khuyên thêm một câu: "Hoàng thượng, Tang phi nương nương tự tay nấu canh, dù cũng tâm ý, phụ lòng nàng?"
Hạ Doanh vẫn lay chuyển, lạnh : "Nếu thể phụ lòng, ngươi nhận lấy ."
"Lão nô đáng chết."
Dư Hoài Đức lập tức quỳ rạp xuống, dập đầu nhận tội.
Hạ Doanh thấy , mặt đen , đá một cú vai ông , quát lớn: “Ngươi đáng chết! Trẫm nể mặt ngươi cho ngươi một chút mặt mũi, ngươi liền cho rằng trẫm dễ tính? Hết đến khác thử thách uy nghiêm trẫm!”
Dư Hoài Đức đá ngã xuống đất, vội vàng bò dậy, quỳ ngay ngắn: “Lão nô dám.”
“Cút ngoài!”
"."
Dư Hoài Đức chật vật lui khỏi điện.
Lão đạp lên bả vai như cũng đau đớn gì mấy.
Lão Hoàng đế giảm lực nhiều, nếu , lúc lão bò dậy nổi.
"Tang phi nương nương, Hoàng thượng vẫn còn đang bận rộn, bảo về nghỉ ngơi."
Lão từ chối một cách uyển chuyển dễ .
Tất nhiên Tang Nhược Thủy Hoàng đế gặp nàng , đôi mắt xinh đa tình ánh lên vẻ thất vọng: "Tạ ơn công công."
Nàng thất hồn lạc phách trở về Nguyệt Tang điện
Cả đêm trằn trọc ngủ .
Hôm
Nàng theo dõi hành tung Hoàng thượng, tìm cơ hội chủ động tiếp cận.
ngờ cung nữ Hoàng thượng đến U Lan hiên Lan tần, còn đó suốt một canh giờ.
"Hoàng thượng đến đó làm gì?"
Tang Nhược Thủy bật dậy khỏi nhuyễn tháp, ghen tuông đến mức nắm tay thành đấm.
Móng tay nàng dần nhuộm màu đỏ tươi như màu đậu khấu, cẩn thận làm gãy cả móng.
Máu theo đó trào .
Cơn đau nhói đến tim, vẫn bằng nỗi đau trong lòng.
Cung nữ run rẩy : "Nô. . .nô tỳ ."
" còn ngây đó làm gì?"
Tang Nhược Thủy mất kiểm soát, loạng choạng chạy đến bên cạnh cung nữ , hết đánh đá: " thăm do ngay! tra thì đừng về! Nguyệt Tang điện nuôi đồ phế vật!"
Cung nữ đánh đuổi khỏi điện.
Mặt mày sưng vù, m.á.u mũi chảy ròng, trông vô cùng thê thảm.
Hương Tú lặng lẽ hết thảy, chỉ cảm thấy bất lực sâu sắc, Tang phi xinh ngu xuẩn, ánh mắt thiển cận, khác khuyên nhủ, e rằng đến đây hết.
Chim khôn chọn cành mà đậu.
Gợi ý siêu phẩm: Nhầm Giường, Đúng Người đang nhiều độc giả săn đón.
lẽ nàng nên đổi chủ .
*
Ở điền trang nhà họ Tang.
Tang Yên đến đây ba ngày, lúc hoàng hôn phủ ánh vàng rực rỡ, nàng mang theo hai nha , hai bà tử và bốn gia đinh, oai phong cuồn cuộn như đại địa chủ, ngoài điền trang xem thử ruộng đất ở xung quanh.
Ruộng ở đây trồng đủ loại rau củ theo mùa như cải xanh, cà chua, dưa chuột, đậu đũa, các loại tiêu. ăn thì hái, cực kì tươi ngon.
Lá cây màu xanh một chút ô nhiễm
Nàng hái một quả dưa chuột, to dài, mang suối rửa sạch, cắn một miếng, cảm giác sự mát lạnh pha chút ngọt ngào, nhẹ nhàng khoan khoái.
"Tối nay chúng làm món dưa chuột trộn nhé."
" sẽ nấu mì lạnh cho ăn."
"Thời tiết như ăn mì lạnh hợp nhất."
Nàng xinh , dễ gần, xem bọn họ kẻ hầu hạ, mới ba ngày chiếm lòng tin họ.
" cần tiểu thư tay?"
"Tiểu thư chỉ cần chỉ đạo, chúng nô tỳ làm ."
" đấy, tiểu thư dạy món gà nướng đất sét đó, học !"
"Vương tẩu, món điểm tâm . . .hình như gọi sushi ? Cùng làm nhé."
rộn ràng chuẩn bữa tối.
Tang Yên thích bầu khí thế , mỉm gật đầu: ", cứ làm theo ý các ngươi."
Buổi tối ăn cơm xong.
Đêm dài đằng đẵng nàng hề buồn ngủ.
Nàng mang bộ bài làm xong , dạy chơi Đấu địa chủ.
Đấu địa chủ một trò chơi thú vị.
chơi một mê luôn.
Tang Yên chơi cùng họ đến tận giờ Tý, tính theo thời hiện đại thì 12 giờ đêm mới ngáp ngắn ngáp dài, trở về phòng ngủ.
"Tiểu thư càng lúc càng ham chơi. Còn cùng lẫn lộn thế . Nhỡ phu nhân thấy, hoặc chuyện truyền ngoài, thì làm ?"
Thu Chi tính cách cẩn trọng, thậm chí phần cổ hủ, cảm thấy hành vi tiểu thư như quá mức, nàng vui vẻ, nỡ khuyên can.
Tiểu thư khổ, bốn vị hôn phu đều ch.ết yểu, tuổi còn trẻ đuổi đến điền trang. Nếu tự tìm niềm vui, năm dài tháng rộng sống ?
Dù , hiểu thì hiểu, nàng vẫn lẩm bẩm than phiền.
Tang Yên khoan dung, : " bây giờ chỗ nào ? Nhà chồng chê, nhà đẻ lo, cũng cần nghĩ đến chuyện cưới gả, cũng cần hiếu thuận phụ mẫu nhà chồng, càng cần dạy dỗ con cháu, tự ăn no, nhiều cùng chơi đùa, chẳng quá tuyệt vời ."
Nàng thật sự thích cuộc sống hiện tại nguyên chủ.
một cá mặn, nàng chẳng tham vọng gì, chỉ sống buông thả thế mãi.
Thu Chi châm hương đuổi côn trùng, thở dài : "Tiểu thư chỉ nghĩ đến hiện tại. thì ? con, già làm thế nào?"
" con thì sẽ già ?"
Tang Yên hỏi ngược , nụ mang theo chút giễu cợt: " ngươi định , con , già bệnh thì nó sẽ hiếu thuận? Ngươi câu bao giờ , Chỉ cần c.h.ế.t đủ sớm, chẳng ai cơ hội báo hiếu cả.'"
Chưa có bình luận nào cho chương này.