Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 41: Quái Lạ

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 41: Quái lạ

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Tang Yên tự rót cho một chén , uống, chỉ bên trong chậm rãi nở , hóa thành một phiến lá xanh ngọc.

Hạ Doanh đối diện nàng, chờ một lát, thấy nàng gì, bèn hỏi: “ nàng để ý đến trẫm? chỗ nào thoải mái ? cần truyền ngự y ?”

Tang Yên , ngẩng đầu liếc , giọng chua chát: “Chỉ để ý thôi. Nếu hoàng thượng thấy chốn buồn tẻ, thì tìm khác để ý ngài .”

Lời trong lời ngoài đều nặng mùi giấm.

Bùi Mộ Dương bắt đầu che miệng .

Tang Yên liếc thấy qua khóe mắt, càng thêm ngượng ngùng, liền đuổi : “ nghỉ ngơi . Hoàng thượng xin cứ tự nhiên.”

xong lập tức xuống giường.

Hạ Doanh thấy thế, khẽ như mời mọc: “Nàng ngủ suốt một ngày , ngủ nhiều , cùng trẫm ngoài dạo một chút .”

Tang Yên đang vui, hứng thú, khi chuyện giọng vẫn đượm vị ghen: “ cùng hoàng thượng dạo đầy đó, hoàng thượng cần miễn cưỡng .”

Ngữ khí thật quái lạ.

Hạ Doanh rốt cuộc cũng nhận sự lạ thường : “Ngươi . . . để tâm chuyện trẫm những nữ nhân khác?”

Bùi Mộ Dương nhịn nổi nữa, nhắc nhở: “ đó. Hoàng thượng, Tang chủ tử đây đang ghen đó.”

Tang Yên đổi từ khi hoàng đế khen ngợi Tang phi nương nương, gã nét mặt Tang Yên khi ngay.

, tấm chân tình một vị hoàng đế, nữ nhân nào thèm để ý cả.

Tang Yên thấy tâm tư trúng, thẹn quá thành giận: “Ngươi bậy gì đó? ghen? ghen cái gì chứ?”

Nàng bật dậy, hừ một tiếng lạnh lùng: “Ngươi đừng năng linh tinh ở đây nữa, mau mời chủ tử ngươi rời khỏi đây .”

Bùi Mộ Dương mắng cũng chẳng dám cãi, đành gượng im lặng.

Đánh ch.ó cũng nể mặt chủ, mà Tang Yên sủng đến kiêu .

còn thể kiêu ngạo bao lâu.

Gã sẽ chờ xem.

Hạ Doanh chẳng nghĩ nhiều như thế, chỉ mỉm đầy nuông chiều: “Đừng so đo với một kẻ nô tài, gì tức giận cứ trút lên trẫm.”

phất tay, bảo Bùi Mộ Dương lui .

Tang Yên lạnh lùng , thấy giọng điệu thật đắc ý.

Quả nhiên, nam nhân loài sinh vật làm khác chán ghét! Chỉ cần cho chút màu sắc, liền mở cả xưởng nhuộm.

Thật . . . nếu nàng thích , thì chứ?

Ai mà chẳng thích một đàn ông quyền sắc?

Nàng chẳng qua quyến rũ bởi dung mạo và quyền thế , do lòng hư vinh nổi lên mà thôi.

Ồ, còn thêm chút lòng chiếm hữu nữ nhân.

thì . . . theo đuổi nàng bao lâu như , đầu để ý khác, ai mà chẳng thấy khó chịu?

, chính như thế.

Tang Yên cố gắng tự lý giải tâm tình .

lúc đó, Hạ Doanh lên tiếng: “Trẫm thề, dù đây về , trẫm chỉ để ý đến nàng.”

giơ tay làm lời thề, ánh mắt chân thành đến nao lòng.

Tang Yên sợ đầu độc, vội dời tầm mắt nơi khác, giọng dửng dưng: “Hoàng thượng để ý ai thì để ý .”

Một lời càng , càng lộ lòng .

Hạ Doanh bật : “Quả nhiên, nàng đang ghen thật .”

Giọng điệu khẳng định khiến tim Tang Yên như kim châm.

Thích một . . . như ?

Vì một câu mà vui buồn thất thường đến thế?

“Thật , nàng ghen cũng , khiến trẫm thêm tự tin. Trẫm từng thiếu tự tin, mười sáu tuổi vây g.i.ế.c Bùi Trinh còn chẳng thấy bất lực như . đối mặt với nàng, nàng cứ như tảng đá cứng, khiến trẫm nhiều khi làm gì.”

Giọng trầm thấp, đầy sự thương cảm, khổ sở.

Tang Yên mà thấy lòng đau nhói, gì đó, chẳng nên gì.

Nàng tảng đá cứng, cũng chẳng cỏ cây, thể vô tâm?

Chỉ , nàng vẫn luôn đè nén thôi.

Bi kịch bạn nàng bắt đầu từ đàn ông, khiến nàng từng tránh đàn ông như rắn rết.

Huống hồ hoàng đế, quyền lực lớn nhất thiên hạ?

“Hoàng thượng vốn cần thế.”

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nàng chỉ thể đáp một câu như .

Hạ Doanh mỉm : “Trẫm cứ như thế đây. Cũng xem như một cảm giác mới mẻ. Tâm vướng bận . . . giống như chỗ để về.”

Ai cũng mong một chốn để trở về.

còn nàng, nơi để nàng trở về . . . ở đây?

Cuối cùng, Tang Yên vẫn dạocùng ở trong cung.

Hạ Doanh bảo hạ nhân theo từ xa, chỉ hai họ thong thả bước giữa hoàng thành.

Hai sóng vai , chẳng ai với ai câu nào.

đầu trăng sáng treo cao.

Bên cạnh trong lòng làm bạn.

Trong lúc vô tình, hai họ đến Khâm Thiên Giám.

Khâm Thiên Giám dựng chỗ cao nhất để thông với trời, cũng nơi cảnh hoàng cung nhất.

địa điểm đến nao lòng , ở đó .

“Lạc cực ai tình lai, Liêu Lượng tồi can tâm.” [1]

Niềm vui đến tột cùng, bi thương dấy lên,

Liêu Lượng đau đớn đến tan gan nát .

[1] 乐极哀情来, 廖亮摧肝心: xuất phát từ quan niệm vật cực tất phản, Liêu Lượng tên một nhân vật trong văn học cổ, thường dùng để chỉ đa cảm, dễ bi thương, thương tâm đến nát gan tan ruột. Câu xuất hiện trong hồi 12 Kim Bình Mai từ thoại. Nó dùng trong phần miêu tả cảm xúc khi Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên hoan lạc, niềm vui quá mức nhanh chóng chuyển thành nỗi trống rỗng và bi thương.

nọ khoác áo bào màu đen, tóc tai bù xù, dựa lan can, uống rượu, gật gù đắc ý ngâm thơ.

Tang Yên thấy lạ, dò hỏi: “ đó ai ?”

Hạ Doanh chẳng buồn liếc, chỉ : “Tửu quỷ, cần để ý đến ."

xong, định .

Tang Yên cảm thấy chuyện đơn giản như . dù say khướt mà vẫn thơ lưu loát, rõ ràng một kẻ học thức, nên tiến gần chào hỏi: “, tiên sinh, ngài chứ?”

, , lắm. đến mức sử sách còn ghi danh. Một lòng son sắt báo đền thiên tử. Chỉ tiếc thiên tử cưỡi gió mà , nhân gian . . .”

tu một ngụm rượu, vén tóc rối trán , gương mặt xinh mắt, to ha hả: “Nhân gian đáng sống a!”

Tang Yên cũng bật , thú vị thật.

Câu “nhân gian đáng sống” kiểu đùa thời hiện đại.

“Tiên sinh, uống ít thôi, uống nhiều tổn hại sức khỏe lắm.”

Nàng , đây chắc một kẻ thất chí, đau lòng vì đời.

Quả nhiên, buồn nhất luôn thi nhân và văn sĩ cổ đại, khi uất ức gặp thời, ai nấy đều thích uống rượu để giải sầu, phát điên mà làm thơ.

Nghĩ , nàng sang với hoàng đế: “, thần dân ngài đó, ngài mặc kệ ? thấy ? còn lấy một lòng son báo đền thiên tử kìa.”

trung thần hiếm !

Vị hoàng đế , chẳng quý trọng nhân tài gì cả!

Hạ Doanh chạm ánh mắt chỉ trích nàng, cảm thấy oan, thở dài bước đến, dùng chân đá nhẹ chân : “Vạn Chương, trẫm còn c.h.ế.t .”

thật sự oan khuất lắm!

“cưỡi gió mà tiên đế, còn kẻ say rượu cựu thần tiên đế, suốt ngày mượn rượu phát điên, làm hại hiểu lầm thế .

Đáng ghét thật!

“Vạn Chương, nếu ngươi thật lòng hoài niệm tiên đế đến , trẫm cho ngươi xuống đoàn tụ với Hoàng nhé.”

Hạ Doanh c.h.é.m ông cũng chẳng ngày một ngày hai.

Nếu ruột tiên đế, thì với cái tính chẳng làm nên trò trống gì ông , chín mạng cũng đủ để g.i.ế.c.

Tang Yên xong mới hiểu , thì “một lòng son báo đền thiên tử” cựu thần tiên đế.

Gan thật!

Dám ngay mặt hoàng đế mà tưởng nhớ tiên đế!

tiên đế như thế nào nhỉ?

Tang Yên đang tò mò thì đột nhiên ai đó nắm lấy mặt. . .

“A!”

Nàng giật , lập tức đẩy , tưởng rằng ông uống say nổi lên sắc tâm.

Hạ Doanh cũng hiểu lầm, lập tức kéo tay áo nàng, đưa nàng , tung một cước đá thẳng Vạn Chương.

Vạn Chương đá ngã lăn xuống bậc thềm, lăn lông lốc, cũng kêu đau, chỉ trừng mắt nàng, lẩm bẩm: “Cái tướng mạo . . . quái lạ, quái lạ . . .”

Tang Yên giờ mới kịp phản ứng, thì xem tướng cho .

Bọn họ trách lầm .

Cảm giác áy náy lập tức dâng lên.

“Ngươi thật . . .”

Tang Yên hết, vội chạy xuống xem ông : “Xin , hiểu lầm ngươi. Ngươi chứ?”

Vạn Chương chút nào.

Ông ngã đến nỗi mặt mũi bầm dập, trán chảy máu, choáng váng đầu óc, chẳng quan tâm. thấy nàng đến, đưa tay nâng mặt nàng lên, ghé sát kỹ . . .

Hạ Doanh thấy ông dám đến gần Tang Yên như thế, suýt nữa đá tiếp.

cố nhịn, thấp giọng cảnh cáo: “Vạn Chương, buông tay, đừng quá phận!”

Vạn Chương lời, lập tức buông , miệng vẫn lẩm bẩm như cũ: “Quái lạ . . . quái lạ . . .”

cụ thể quái ở thì .

Tang Yên sốt ruột hoang mang: “Tiên sinh, quái chỗ nào? Ngài !”

Nàng chợt nghĩ đến cái mệnh khắc phu nguyên chủ, chẳng lẽ ?

Hạ Doanh cũng nghĩ giống nàng, rõ ràng, để còn liệu đường mà tính, bèn bước lên, đá nhẹ chân ông, giọng trầm xuống: “Rốt cuộc ? Vạn Chương, ngươi cái gì? !”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...