Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 42: Tiên Đế
Chương 42: Tiên đế
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Vạn Chương rốt cuộc rõ gì.
Ông xong nhắm hai mắt , chẳng do say quá đau quá ngất .
Hạ Doanh thấy , tức đến mức suýt nữa giơ chân đá.
Xem thêm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Khoan !”
Tang Yên vội cản : “Ông ngã mạnh như , thể ngất . Mau tìm ngự y xem thử .”
Hạ Doanh nhíu mày, thu chân , hướng xa gọi : “Đưa đến Khâm Thiên Giám. Truyền ngự y đến đó.”
Cả đoàn huyên náo kéo về Khâm Thiên Giám.
Trong Khâm Thiên Giám.
Các viên quan đang làm nhiệm vụ tin ngự giá đến, vội vàng nghênh đón: “Vi thần Sở Tuấn tham kiến hoàng thượng.”
Sở Tuấn nửa đồ Vạn Chương.
Y tròn đôi mươi, diện mạo chính trực tươi sáng, chẳng giống sư phụ uể oải, bại hoại, mà trái như ánh dương đang lên.
Hạ Doanh thấy y, tâm trạng thoáng dịu đôi chút.
Từ khi lên ngôi, khác với tiên đế, vốn tin mấy chuyện bói toán, tinh tượng, chẳng trọng dụng bọn Khâm Thiên Giám, để mặc cho họ tự sinh tự diệt. Tưởng rằng nơi suy tàn, nào ngờ vẫn còn tài thật sự.
Lúc , tài đang liếc Tang Yên bằng khóe mắt, hàng mày khẽ nhíu .
Tang Yên nhận , bèn lên tiếng hỏi: “Đại nhân, chẳng tướng mạo chỗ nào dị thường ?”
Sở Tuấn đối diện với ánh mắt trong trẻo xinh , mặt lập tức đỏ lên, cúi đầu nhỏ: “ . . . .”
Tang Yên tin, sang Hạ Doanh, như hỏi giúp.
Thật , nàng cũng hẳn tin quỷ thần mệnh , chỉ từ khi xuyên đến đây, nhận thế giới rộng lớn, nhiều điều khó lý giải, nên cũng dần sinh lòng kính sợ.
Mà Khâm Thiên Giám mang vẻ huyền hoặc, cứ nàng mãi với ánh mắt khó hiểu, bộ dạng như gì mà dám , khiến lòng nàng ngứa ngáy.
Dĩ nhiên, bên cạnh sự hiếu kỳ, còn chút bất an.
Rốt cuộc tướng mạo nguyên chủ gì khác lạ, nàng điều gì khác thường? Và . . . liệu nàng thể về thế giới ban đầu ?
Hạ Doanh nhận ánh mắt Tang Yên, đáp nàng một nụ trấn an, bước Tinh Quang điện.
Trong điện bày đầy các loại dụng cụ quan sát thiên tượng, bên cạnh còn những dãy giá sách, xếp kín các bản ghi chép và hồ sơ.
Ngay chính giữa một chiếc đỉnh đồng khổng lồ.
Bên trong đốt thứ hương trầm cực to.
Hương khí nồng mà thanh nhã, mang theo một cảm giác tĩnh lặng sâu kín khiến khác thấy an tâm.
Tang Yên đảo mắt một vòng, ánh mắt cuối cùng dừng chiếc giường nhỏ nơi góc điện.
ngất xỉu đang đó.
Ngự y đến.
khi xem mạch một lượt, lão run run bẩm: “Vạn Giám chính . . . say rượu mà ngất ạ.”
Hạ Doanh sớm đoán Vạn Chương uống say.
Giờ , lửa giận cũ mới trộn lẫn cùng bực tức mới, nổi trận lôi đình: “ ! Hắt nước cho tỉnh !”
“Hoàng thượng. . .”
Sở Tuấn tiến lên cầu xin tha thứ: “Vạn giám chính. . . thể yếu nhược, xin Hoàng thượng hạ thủ lưu tình.”
Vạn Chương Bồ Đề cô nướng trong cung Thái hậu hắt một chậu nước lạnh, hôm liền phát sốt, liệt mấy hôm dậy nổi.
Hạ Doanh nhạt: “ thể yếu mà vẫn say xỉn suốt ngày, trẫm thấy ông c.h.ế.t đấy.”
xong, liếc về phía Bùi Mộ Dương, khẽ quát: “Còn ngây làm gì?”
“.”
Bùi Mộ Dương dám chậm trễ, lập tức hiệu cho thái giám lấy nước.
Tang Yên thiện cảm với Vạn Chương, vội lên tiếng: “Hoàng thượng, gọi dậy . còn đạp ông một cước, trán ông giờ vẫn chảy m.á.u kìa.”
Hạ Doanh nhắc đến chuyện thì càng bực, còn chạm nàng, kết quả thì , một kẻ say xỉn dám sờ mặt nàng!
“Đó ông đáng đời! Ai bảo ông dám chạm mặt nàng!”
“ vì ông đang xem tướng cho .”
“Cũng thể ông mượn cớ xem tướng để làm chuyện xa. . ."
“Hoàng thượng hà tất nghĩ về ? giận ông , đang giận ?”
Tang Yên khuyên vài câu, cảm thấy mất kiên nhẫn, tên cẩu hoàng đế thật nhàm chán, suốt ngày để tâm những chuyện nhỏ nhặt.
“Hoàng thượng, giờ điều quan trọng nhất xem tướng. rốt cuộc họ thấy điều gì.”
Nàng kiên quyết thể hiện thái độ .
Hạ Doanh nghĩ ngợi, thấy cũng , bèn gật đầu, phất tay cho lui , chỉ để Sở Tuấn: “ giấu giếm. thật . gương mặt nàng, ngươi thấy gì?”
Sở Tuấn đỏ mặt, cúi đầu hành lễ: “Hoàng thượng thứ tội. lẽ vi thần học nghệ tinh, nên. . . gì mặt cô nương cả.”
Càng mặt y càng đỏ như nhỏ máu.
Thật hổ vô cùng.
Uổng cho y tự nhận rằng học tám phần bản lĩnh Vạn Chương, ai ngờ đến mặt gì cả.
Hạ Doanh và Tang Yên cùng trầm mặc: “. . .”
Một lúc , Hạ Doanh mới hỏi: “Thật chứ?”
Sở Tuấn cúi xuống, cung kính : “Vi thần dám lừa hoàng thượng.”
Hạ Doanh tin y, sang kẻ đang mê man giường Vạn Chương: “Đánh thức ông dậy.”
Sở Tuấn nhận lệnh, tiến lên khẽ lay: “Vạn giám chính, Vạn giám chính, mau tỉnh , hoàng thượng tới .”
Vạn Chương vẫn ngủ say, tiếng ngáy vang như sấm.
Hạ Doanh thấy thế hắt nước lạnh.
Tang Yên nhanh chóng khi nổi giận: “Đợi khi nào ông tỉnh hỏi cũng muộn.”
Nàng còn vội nữa.
Làm một trận ầm ĩ thế , đêm cũng khuya.
“Hoàng thượng về nghỉ ngơi . Mai còn thượng triều.”
“.”
Hạ Doanh xưa nay luôn giữ thể diện cho nàng, gật đầu đáp ứng.
Một đoàn rầm rộ rời khỏi Khâm Thiên giám.
Hai vẫn song song.
còn im lặng nữa.
Phần lớn Hạ Doanh .
“Nàng luôn mềm lòng với khác, chỉ riêng với trẫm thì cứng rắn.”
“Bất kể những phi tần , những nữ nhân hại, thậm chí Vạn Chương hôm nay, nàng đều động lòng trắc ẩn, chỉ riêng với trẫm, sắt đá vô tình.”
Giọng buồn rầu đến đau thương.
Tang Yên khẽ động tâm, môi mấp máy, gì đó bắt đầu từ .
Nàng vốn do dự, miệng cứng lòng mềm, đôi khi chính nàng cũng ghét cái kiểu đó .
Nếu khác xuyên đến đây, hẳn dám yêu dám hận hơn nàng nhiều.
Thấy nàng lặng im, Hạ Doanh tiếp lời, giọng trầm thấp: “ lẽ như Bùi Mộ Dương , chỉ ‘hung hăng trong tổ’ chăng?”
, : “Cũng . Hung hăng trong tổ, chí ít cùng một tổ.”
như tự giễu mà vẫn chút dịu dàng, nàng, ánh mắt đầy cưng chìu: “Nàng ngang ngược thì cứ ngang ngược . Trẫm chịu nàng .”
Đêm khuya tĩnh lặng.
Tang Yên đối diện với ánh mắt ấm áp sâu nặng , một thoáng, nàng thật sự : * kẻ vô tình. cũng thích .*
nàng .
Chỉ nhẹ giọng chuyển đề tài: “Hoàng thượng, tiên đế thế nào?”
Đây câu hỏi nghiêm túc phần nặng nề.
Hạ Doanh thu vẻ dịu dàng, đáp chậm rãi: “Tiên đế lên ngôi năm mười tuổi, hai mươi tuổi bệnh nặng băng hà. Cả đời ngắn ngủi đều sống trong cái bóng Nhiếp chính vương Bùi Trinh, từng thực sự nắm quyền.”
Thì một vị Hoàng đế bù .
Đừng bỏ lỡ: Khúc Nhạc Của Thanh Xuân, truyện cực cập nhật chương mới.
Tang Yên thầm nghĩ trong lòng, ngoài miệng : “Hoàng thượng xin nén bi thương.”
Hạ Doanh khẽ lắc đầu, trong nụ mang ba phần bất đắc dĩ: “Cũng chẳng gì đau thương. Hoàng giống nàng, lòng quá mềm. Dù Nhiếp chính vương, e rằng cũng chẳng làm nên nghiệp lớn.”
Tang Yên: “. . .”
về tiên đế đấy?
“. . .”
Giọng Hạ Doanh bỗng trầm , mang theo lạnh lẽo: “Nếu Hoàng thể tàn nhẫn hơn, thì trẫm tồn tại.”
Tang Yên ngẩn : “A? ?”
“Cũng gì. Khi tiên đế đến tuổi thể chấp chính, Nhiếp chính vương vì trả thực quyền nâng trẫm lên ngôi. Khi trẫm chỉ mới bảy, tám tuổi, còn thể tiếp tục làm hoàng đế bù vài năm nữa.”
“ nếu tiên đế g.i.ế.c trẫm, thể từ từ đoạt quyền hành.”
Tang Yên đoán phần câu chuyện, tiên đế vì niệm tình , thà c.h.ế.t chứ g.i.ế.c ấu .
Chưa có bình luận nào cho chương này.