Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 46: Thừa Nhận
Chương 46: Thừa nhận
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Hạ Doanh rời .
Chỉ ném một câu: “Nàng ở đây tự xét .”
đến câu đó, Tang Yên bỗng nhớ tới .
Khi , cũng với nàng như .
đó, truyền tin nàng thất sủng, Tang Nhược Thủy hãm hại, chịu ít khổ.
, bảo nàng tự xét.
Tang Yên thật sự tự xét , cảm thấy bản và như đang mắc kẹt trong một vòng luẩn quẩn: càng đuổi gấp, nàng càng cảm thấy nguy hiểm, càng thấy bất an.
Tình yêu hoàng đế, quá mãnh liệt, quá rực cháy.
loại tình yêu . . . vốn chẳng dài lâu. Giống như pháo hoa, rực rỡ đến choáng ngợp, tan biến chỉ như một giấc mộng.
thì, nàng gì chứ?
Nàng tham phú quý, chẳng cầu quyền lực, từ đầu đến cuối, chỉ sống yên như một con cá mặn mà thôi.
Bọn họ tam quan bất đồng đến thế. . . cần gì đến quấy nhiễu sự bình yên nàng?
Tang Yên tự ngẫm một hồi, vẫn thấy chẳng gì , thế dứt khoát khỏi cần phản tỉnh nữa, ườn làm cá mặn cho xong.
Haizz, tình ái gì đó, quả nhiên chỉ làm phiền lòng.
Chẳng trách mạng : yêu đương thì trăm ngàn nỗi phiền, còn yêu thì chỉ một nỗi phiền *thỉnh thoảng yêu*.
Bạn thể thích: Cứu Mạng! Nữ Chính Và Phản Diện Đều Tranh Nhau Bám Váy Tôi! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Quả thật chân lý mà!
*
Ngự thư phòng.
Các quan viên thuộc Công bộ đối với việc xây dựng Lưu Phương quán chẳng ai phản đối, trái còn tỏ vô cùng hăng hái.
Ai nha nha, cuối cùng Hoàng thượng cũng xây cung điện , Công bộ bọn họ thể tha hồ trổ tài!
Công bộ Thượng thư Mạnh Chí Ngang cảm động đến nỗi hai mắt suýt rơi lệ: “Thần nhất định sẽ nhanh chóng trình lên bản vẽ, đốc thúc xây dựng, tuyệt phụ hoàng ân. . .”
Công bộ vốn bộ địa vị thấp nhất trong Lục bộ, suốt ngày chạy khắp nơi làm việc, còn chẳng bao giờ chiếm lợi lộc gì.
Giờ đích hoàng đế giao cho xây Lưu Phương quán, còn cung điện đầu tiên ngài xây kể từ khi đăng cơ, địa vị việc đương nhiên chẳng tầm thường. Với họ mà , đây chính cơ hội *lưu danh thiên cổ*!
Dĩ nhiên, ngoài việc lấy lòng hoàng thượng, cũng thể kiếm chút “dầu nước”.
Thật dịp danh lợi.
Hộ bộ Thượng thư Khúc Trí thì chẳng nổi.
Lão phụ trách quốc khố, chủ quản tài chính quốc gia, bản tính keo kiệt, vốn chi đồng nào.
“Hoàng thượng đột nhiên xây Lưu Phương quán?”
Lão uyển chuyển khuyên nhủ: “Hiện nay nạn châu chấu ở Ô Châu vẫn giải quyết xong, ngân khố quốc gia thực sự eo hẹp, mong hoàng thượng thương tình cân nhắc.”
“Mấy lời Khúc đại nhân, thật chút nào.”
Mạnh Chí Ngang lập tức phản bác: “ hoàng thượng đăng cơ mười mấy năm mà từng xây hành cung điện các gì, nay chỉ xây mỗi một Lưu Phương quán mà Hộ bộ các cũng bỏ chút tiền, truyền ngoài chẳng khiến thiên hạ chê ?”
Công bộ Thị lang Tào Thành Hãn cũng theo: “Nam Tuyền quán vốn phúc địa hoàng gia, để hoang phế như thế thật đáng tiếc. Nay Hoàng thượng tu sửa Nam Tuyền quán, đổi tên thành Lưu Phương quán, việc liên quan đến uy nghi Hoàng gia, thậm chí thể liên hệ tới việc kế thừa hoàng tự. Khúc đại nhân, ngài nên cẩn trọng lời thì hơn.”
“Tào Thị lang nặng lời . Hậu phi Hoàng thượng vốn ít, hiện hoàng tự, thêm Hoàng thượng gần nữ sắc, mấy còn cho cung nữ xuất cung, nay trong Hoàng cung trống bao nhiêu điện, thật sự chẳng nên phí thêm ngân khố để xây mới.”
“Ý Khúc đại nhân , hoàng thượng ở hết cung điện thì xây ?”
“ đang nạn châu chấu ở Ô Châu ? Giờ mà xây cung điện, truyền ngoài, chỉ e ảnh hưởng đến thanh danh Hoàng thượng.”
Thế Hộ bộ và Công bộ tranh cãi ầm ĩ.
Hạ Doanh ngăn cản.
long sàng, chống trán, tiếng cãi mà tâm bay nơi khác.
nghĩ đến Tang Yên.
đây từng bắt nàng “phản tỉnh”, kết quả khiến nàng phát bệnh.
bảo nàng phản tỉnh . . . nàng vốn đa sầu đa cảm, nhỡ xảy chuyện thì ?
Nghĩ đến đó, chẳng còn tâm trí bàn việc xây cất cung điện nữa, chỉ : “Thôi . Để trẫm suy nghĩ thêm.”
Các quan viên Công bộ đều ngơ ngác.
Còn quan viên Hộ bộ thì mừng mặt: “Hoàng thượng minh.”
*
Hoàng thượng minh trở về điện Thanh Ninh.
Gợi ý siêu phẩm: Sau Khi Ta Rơi Vào Tình Kiếp Của Phật Tử Và Tiên Tử đang nhiều độc giả săn đón.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn hạ lệnh truyền Tang Yên đến.
Khi Tang Yên bước , liền thấy Hạ Doanh đang bôi t.h.u.ố.c ngọc sương cao, áo ngoài cởi, áo trong bằng lụa trắng như tuyết khẽ mở, lộ xương quai xanh thanh tú và cơ n.g.ự.c rắn chắc.
Nàng liếc một cái, lập tức , thầm lẩm bẩm trong lòng: Cái quỷ gì đây? Dùng mỹ nam kế chắc? Ừ thì hình cũng tệ, mặc đồ thì gầy mà cởi thịt. Mái tóc đen dài buông xuống, mỹ nam cổ điển đến mức cho 10 điểm tạo hình luôn.*
“Tham kiến hoàng thượng. . .”
Nàng cúi , qua loa hành lễ.
Hạ Doanh long sàng, mặt biểu cảm, nàng hỏi: “Nàng vì trẫm gọi nàng tới ?”
Tang Yên thật sự , đành lắc đầu.
nàng nhận điều bất , cẩu hoàng đế hình như cái gì đó kích thích, nguy hiểm.
Mà trực giác nàng từ đến nay đều cực kỳ chuẩn.
Quả nhiên, giây liền
“Trẫm sủng hạnh ngươi.”
“Cái gì?”
Tang Yên giật trừng lớn mắt.
Bước chân kiềm lui về phía .
Hạ Doanh đột nhiên dậy, từng bước áp sát nàng: “ nàng từng làm phu thê sương sớm với trẫm ? Trẫm thành cho ngươi.”
Tang Yên: “. . .”
Cảm ơn, thật sự cần.
“Hoàng thượng, ngài đừng qua đây, bình tĩnh một chút.”
Nàng lùi nghĩ cách: “Hoàng thượng, thể ngài. . .”
“Trẫm bôi ngọc sương cao . Dù tái phát bệnh, trẫm cũng chịu . Chỉ cần c.h.ế.t, thì chẳng gì ngăn trẫm nữa.”
“Hoàng thượng mà sớm quyết tâm như , thì còn lo gì hoàng tự?”
Trời ạ, nàng điên .
Tình huống mà còn rảnh lo cho việc nối dõi ?
Chắc nhập hồn thánh mẫu mất .
“. Trẫm nên sớm quyết tâm như thế. chừng giờ ngươi mang long thai .”
“. . .”
Đệt.
Cái tên cẩu hoàng đế thật hết t.h.u.ố.c chữa.
Thấy bộ dáng như bá vương ngạnh thượng cung, Tang Yên sợ quá, liếc thấy một thanh kiếm đặt bên, lập tức lao tới rút , chĩa thẳng : “Hạ Doanh, ngươi làm khác gì bọn ác bá, đăng đồ tử háo sắc!”
Lúc hoảng loạn, nàng thậm chí gọi thẳng cả tên .
“Nàng g.i.ế.c trẫm?”
Hạ Doanh chẳng thèm để ý chuyện nàng phạm thượng tục danh , ánh mắt chỉ dừng mũi kiếm đang chĩa , giọng khinh miệt, xen chút hứng thú tò mò: “Đến đây, để trẫm xem gan nàng, trẫm nuôi đến mức nào .”
Tang Yên: “. . .”
kiểu gì cũng thấy đang kiêu ngạo thế nhỉ?
Tên hoàng đế chắc chắn xu hướng thích ngược.
“Hoàng thượng. . .”
Mũi kiếm chạm đến n.g.ự.c .
Lớp áo mỏng tang.
Một giọt m.á.u tươi thấm đỏ rực.
Thế mà vẫn tiến lên.
Tang Yên lùi dần, giọng run: “Hạ Doanh! Ngươi điên !”
“Trẫm quả thật điên .”
Hạ Doanh thẳng mắt nàng, nụ mang theo bi thương, xen lẫn cả nỗi hận vì yêu mà thể : “Nàng cho trẫm xây Lưu Phương quán, trẫm lời nàng. Nàng bảo trẫm diệt côn trùng cứu dân, trẫm lời nàng. Nàng bảo trẫm an ủi dân nạn, trẫm cũng nàng. Trẫm việc đều theo nàng, còn nàng thì ? Nàng nào chịu lòng trẫm ? Tang Yên, nàng ai? Nàng thậm chí còn dám đem tấm chân tình trẫm. . .”
“Hoàng thượng thấy tủi ? Thấy bất công ?”
Tang Yên cắt ngang lời , lạnh lùng giễu cợt: “Hoàng thượng tỏ ý gì? khoe cái thế cao cao tại thượng ? Ngài yêu , ân huệ mà cảm ơn rối rít? Hoàng thượng ? ước gì ngài chỉ một bình thường, thậm chí tiểu tư . Khi , nếu cho ngài một chút yêu thương, ngài cũng sẽ run rẩy ơn, khúm núm coi đó vinh hạnh ?”
, nàng ném thẳng thanh kiếm xuống đất, giọng trầm : “Thôi thì cho rõ cũng , Hạ Doanh, chỉ cần một ngày ngài còn Hoàng thượng, và ngài sẽ chẳng bao giờ thể bình đẳng. cũng chẳng thể nào mở lòng thật sự với ngài.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.