Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 47: Sợ Vợ
Chương 47: Sợ vợ
Gợi ý siêu phẩm: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi đang nhiều độc giả săn đón.
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Hạ Doanh , trong lòng đau, tủi, hỏi ngược : “Nàng cũng trẫm Hoàng thượng ư? Nàng thử xem, trẫm còn chút dáng vẻ nào Hoàng thượng ? , giữa chúng bình đẳng, chính vì nàng ở cao cao tại thượng, còn chỉ ngước lên chờ nàng rủ lòng thương xót.”
xúc động đến mức quên cả xưng “trẫm”, buột miệng “”.
Tang Yên để tâm đến chi tiết nhỏ , tỉnh táo đáp : “. vì Hoàng thượng thích , nên mới nâng lên cao. Một khi ngài còn thích nữa, ai sẽ ngã t.h.ả.m đến mức nào?”
Càng leo cao, ngã càng đau.
Tình yêu đế vương, chẳng khác gì múa lưỡi dao, rực rỡ, trí mạng.
…
Bây giờ đủ để nàng cảm thấy đau .
“Hoàng thượng, nếu ngài rằng thích ngài, thì , thừa nhận, thích ngài. thích, tất cả. Cuộc đời còn nhiều điều đáng để theo đuổi hơn tình yêu. Ngài nên suy nghĩ kỹ .”
Dứt lời, nàng rời .
Hạ Doanh vẫn còn đắm chìm trong khoảnh khắc nàng thích , giọng vui hẳn lên: “ nàng thích , ?”
đuổi theo, nắm lấy tay nàng.
Tang Yên vội giật , cau mày: “Hoàng thượng chỉ mỗi câu đó ?”
gật đầu, nghiêm túc đến buồn : “Ừ. Nàng còn gì nưax ? gì quan trọng hơn câu đó ?”
Tang Yên: “. . .”
Đương nhiên !
Cái đồ đầu óc chỉ chuyện yêu đương!
khí trong phòng bỗng trở nên kỳ lạ.
Sự căng thẳng, đối kháng nãy tan biến sạch.
Thậm chí ánh mắt Hạ Doanh còn mềm , giọng thấp hẳn: “ thấy , nàng thích . Lời , nuốt .”
Tang Yên: “. . .”
Nàng đôi co nữa, lưng bước .
Hạ Doanh đuổi theo, định kéo tay nàng, ánh mắt lạnh lẽo nàng chặn .
“Ngài phát bệnh thật đấy ?”
“Đây nàng đang lo cho ?”
Giờ thì quên luôn cả từ "trẫm".
Tang Yên cũng chẳng buồn nhắc, chỉ lạnh giọng: “Nếu nghĩ mà ngài thấy vui thì cứ nghĩ thế .”
Dù , nàng cũng thật sự phát bệnh, chuyện phát bệnh đau đớn, ngứa, nôn mửa, trông chẳng khác gì tra tấn.
Ngày Tang Nhược Thủy vì thế mà ít.
Hạ Doanh nàng đang nghĩ gì, chỉ giọng nàng hờ hững, liền hụt hẫng: “Nàng , chẳng khác nào bảo đang tự đa tình.”
Tang Yên đáp: “Hoàng thượng thể lựa chọn tự đa tình mà.”
Chỉ cần ngài đừng thích nữa .
“Nàng cứ cảm giác âm dương quái khí?”
Hạ Doanh nàng chăm chú, thấy rõ nàng nàng miệng một đường lòng nghĩ một nẻo, bèn bật : “Thôi , dù tự đa tình, vẫn nàng vui. , làm nàng mới vui? thăng vị cho nàng?”
Tang Yên ngẩn : “Liên quan gì đến Tang phi?”
Hạ Doanh nghiêm túc đáp: “Nàng địa vị cao, thì địa vị nàng cũng cao theo.”
Tang Yên xem thường: “ thấy địa vị hiện giờ cũng cao lắm .”
Trong cung, ai thấy nàng mà chẳng cúi đầu gọi một tiếng “chủ tử”?
Chỉ Hoàng đế đầu óc tình ái làm mờ, quy củ cũng chẳng thèm để ý nữa.
Hạ Doanh quả thật màng đến quy củ, vẫn thản nhiên: “Ai bảo trẫm thể phong vị cho nàng, đành phong cho nàng thôi.”
Tang Yên: “. . .”
nàng cả.
Nàng tức đến bật : “Hoàng thượng yêu ai yêu cả đường lối về nhỉ, nhân từ rộng lượng.”
Hạ Doanh trong lời gai, liền hỏi : “Nàng trẫm phong thưởng cho nàng ?”
Tang Yên nghẹn lời.
Dù cũng tỷ , nàng thể ngăn cản tiền đồ nàng .
Chỉ , với tính khí Tang Nhược Thủy, nếu địa vị tăng cao, e rằng càng thêm kiêu căng ngạo mạn.
“Hoàng thượng quân vương đầu cả thiên hạ, làm gì thì làm, cần gì sắc mặt ?”
“Nàng cũng luôn sắc mặt nàng .”
Hạ Doanh cảm khái: “ cảm giác rằng mặt nàng, chẳng còn Hoàng đế, thậm chí còn chẳng bằng những nam nhân ngoài .”
Tang Yên chau mày hiểu: “ Hoàng thượng thế?”
Hạ Doanh đáp: “Vì sợ vợ. Trong cả Đại Hạ, sợ tìm nào sợ vợ như .”
Tang Yên: “. . .”
nữa . Cái tên Hoàng đế thả thính nàng.
Hừ!
Nàng hùa theo, chỉ : “Hoàng thượng . Ai bảo sợ vợ ? đời nam nhân sợ vợ, chỉ nam nhân yêu vợ thôi. Đó sợ, mà yêu.”
“Nếu nàng như thế, hẳn nàng cũng yêu nàng đến mức nào .”
Tang Yên: “. . .”
, dẫn dụ xa.
rốt cuộc bao nhiêu tâm cơ chứ?
Tang Yên thở dài: “Hoàng thượng vẫn khác với những .”
Hạ Doanh cũng thở dài theo: “ tới lui, do làm Hoàng thượng.”
Tang Yên lắc đầu, nghiêm giọng: “ , Hoàng thượng sa tình ái mới . , đời còn nhiều thứ đáng giá để theo đuổi hơn tình yêu.”
Nàng cố kéo chủ đề về hướng nghiêm túc, Hoàng đế kẻ tình ái làm cho mờ mắt, hề phối hợp.
“Nếu ngay cả tình yêu cũng dám theo đuổi, thì còn mặt mũi nào đến chuyện khác?”
“. . .”
“A Yên, nàng cao thượng, nàng vĩ đại. Nàng thành cho , thì cũng thể thu lòng , mà thành cho thiên hạ.”
Tang Yên: “. . .”
Xác nhận , đấu võ mồm với , nàng đối thủ.
thuyết phục Hoàng đế, nàng thật sự đủ trí tuệ.
"Hoàng thượng quá đề cao ."
Tang Yên dứt khoát lấy cớ: “ nhà xí. Xin thứ , bồi tiếp nữa.”
xong, nàng bỏ chạy.
Hạ Doanh cũng ngăn trở, chỉ dáng vẻ lảo đảo chạy trốn nàng, khoé môi mang theo nụ khổ xen lẫn sự cưng chìu. Thôi , cứ để nàng . Hôm nay cố ý dọa cho nàng một trận, thể nàng thừa nhận thích , niềm vui ngoài mong đợi .
“ !”
“ nô tài.”
Bùi Mộ Dương hì hì chạy : “Hoàng thượng gì phân phó?”
Hạ Doanh : “Truyền chỉ xuống, mai trẫm sẽ đến Long Thiền Tự cầu phúc.”
Thiên hạ lắm dị sĩ thần nhân, tin thể phá lời sấm Vạn Chương.
*
Tang Yên vén váy, chạy khỏi tẩm điện Thanh Ninh, trở về thiên điện .
Ngoài cửa điện, một cung nữ dung mạo thanh tú xa lạ đang quỳ.
Thu Chi đang chuyện với nàng .
Tang Yên lên hỏi: “Thu Chi, chuyện gì ?”
Cung nữ đợi Thu Chi lên tiếng, nhào tới quỳ xuống, : “Tang chủ tử, xin cứu lấy nương nương nhà nô tỳ!”
Mặt Tang Yên đầy vẻ nghi hoặc, gần đây phi tử nào chọc giận Hoàng đế nhỉ?
Cung nữ như đoán vẻ nghi hoặc nàng, liền tiếp: “Nô tỳ Vân Tiếu, trong lãnh cung, nương nương nhà nô tỳ từng Tuyên quý phi.”
Tang Yên cung lâu, vẫn giữ thái độ an phận, từng nghĩ sẽ tìm hiểu chuyện thâm cung bí sử những mối nợ tình xưa hoàng đế.
Thu Chi thì khác.
Nàng làm cẩn trọng, nên cũng ít nhiều bí mật trong cung.
Giờ thấy Tang Yên còn mơ hồ, liền ghé sát tai nàng, nhỏ giọng : “Vị Tuyên quý phi xuất cao quý, đây phụ nàng Binh bộ Thượng thư, từng lập đại công trong trận vây g.i.ế.c Bùi Trinh. Vì thế, nàng nhập cung liền phong quý phi. Chỉ ... nàng tính khí cứng rắn, nóng nảy, còn khá dữ, thường động tay chân với hoàng thượng, khiến phát bệnh nhiều . Vài phen như thế, hoàng thượng hết kiên nhẫn, mới đày nàng lãnh cung.”
Thực , Thu Chi kể thêm rằng khi Tuyên Thượng thư tử trận trong một trận chiến, Tuyên quý phi mất chỗ dựa, cũng mất luôn ân sủng.
Tang Yên xong, Vân Tiếu, hỏi: “Nương nương nhà ngươi ?”
đày lãnh cung, chắc hẳn dễ gặp nhiều nguy hiểm.
tìm đến nàng cầu cứu, chẳng lẽ tiếng tăm nàng truyền tới tận đó ?
Vân Tiếu đáp: “Nương nương nhà nô tỳ bệnh nặng.”
, nàng dập đầu liên tục, lóc cầu xin: “Xin Tang chủ tử thương xót cho nương nương nô tỳ, giúp nương nương mời một vị ngự y!”
Xem cũng một hầu trung thành.
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Nếu nàng thì thôi, giờ , mà trong khả năng cứu , nàng thể khoanh tay .
Tang Yên mềm lòng, gật đầu: “ . Ngươi về , chăm sóc nương nương cho , sẽ mời ngự y tới.”
“Đa tạ Tang chủ tử.”
“ bồ tát sống.”
Vân Tiếu thêm vài lời cảm kích, dậy rời .
Tang Yên làm , lập tức một tiểu thái giám mời ngự y đến.
Một lúc lâu , tiểu thái giám mới trở về.
Tang Yên dùng xong cơm trưa, đang thong thả ăn nho ướp lạnh.
Chùm nho to, mọng nước, đen bóng như bảo thạch, c.ắ.n một quả, vị ngọt mát nhẹ nhàng khoan khoái lan khắp đầu lưỡi.
thứ giải nhiệt tuyệt vời.
Nàng thấy tiểu thái giám mặt đỏ gay, mồ hôi ròng ròng, liền đưa cho y một chùm nhỏ, dịu giọng hỏi: “Tuyên quý phi mắc bệnh gì? nghiêm trọng lắm ? Ngự y ?”
Cũng đến mức lãnh cung còn giả bệnh để đoạt sủng nhỉ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.