Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 49: Lãnh Cung

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 49: Lãnh cung

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Lãnh cung hoang tàn, lạnh lẽo. bước , Tang Yên thấy một đàn quạ vỗ cánh đạp nước bay lên, đất còn mấy con chuột nối đuôi chạy tán loạn.

Ôi!

Thứ quái quỷ mà c.ắ.n một cái, sẽ truyền bệnh gì nữa!

Nàng sợ đến sững , bảo Thu Chi mau lấy gì đó đuổi chúng nó .

Trong lúc luống cuống, bên trong thấy động tĩnh liền chạy .

Trong lãnh cung, nhiều phi tử giam giữ.

Bọn họ y phục xốc xếch, tóc tai rối bù, mặt mày tiều tụy, đáng thương điên dại.

“Ha ha ha, mới đến .”

“Ôi chao, xinh thật đấy, Hoàng đế nỡ vứt nàng đến nơi chứ?”

tên bạo quân đó mắc bệnh lạ, căn bản thể chạm nữ sắc, ha ha, chỉ thể ăn, thì thể bao nhiêu tình cảm?”

“Một đêm phu thê ân tình trăm ngày, trăm ngày phu thê sâu tựa biển, Hoàng thượng, ngài cần thần nữa ? Thần thật nhớ ngài quá. . .”

. . .

giơ tay uốn éo như lan hoa, cố làm vẻ xinh , bắt đầu múa hát.

một nhóm phi tần khác cũng xoay quanh nàng , tiếng tiếng hát lẫn lộn, , trông chẳng khác gì đang làm pháp sự, điên rợn .

“Đại Hạ sắp diệt vong .”

“Bạo quân sắp đoạn tử tuyệt tôn thôi.”

“Ha ha ha ha, ông trời mắt, nhân gian hết hận . Thôi , đây.”

nữ nhân định lao đầu tường.

Vẫn may kịp kéo nàng : “Tỷ tỷ, ngươi như thế quá sớm . Ngày để chính mắt mà thấy chứ.”

Nàng khuyên can, ôm mặt nức nở, sụp xuống bậc thềm mà .

Tang Yên thấy mà trong lòng hoảng hốt: thì đây chính kết cục những giam lãnh cung ? Còn sống mà dằn vặt đến phát điên.

“Tang chủ tử. . .”

Âm thanh vui mừng xen lẫn sự kinh ngạc vang lên.

Vân Tiếu.

Nàng vốn đang chăm sóc cho Tuyên quý phi, thấy động tĩnh liền ngoài xem, ngờ gặp ân nhân cứu mạng chủ tử .

“Tang chủ tử, đến thăm nương nương ? Mau, mời trong. . ."

Vân Tiếu tươi nhiệt tình đón nàng .

Trong tẩm điện nhỏ,

Một chậu băng thể nào xua tan nóng.

khí oi bức trộn lẫn mùi t.h.u.ố.c đắng khiến khác nghẹt thở.

Tuyên quý phi, từng kiêu sa ai sánh nổi, lúc gầy yếu bệnh thoi thóp giường, tay cầm khăn, che miệng ho khan: “Vân Tiếu, ai ?”

Giọng nàng khàn khàn, mệt mỏi.

Tang chủ tử, cứu nương nương.”

Vân Tiếu bưng chén nước, dâng lên.

Tang Yên lòng đầy căng thẳng, theo nàng , chậm rãi tiến đến giường Tuyên quý phi.

Tuyên quý phi nét giống mỹ nhân vùng Tân Cương thời hiện đại, da trắng, mắt to, sống mũi cao, ngũ quan sáng rỡ và kiều diễm, vô cùng thu hút.

Mà nhà Tuyên Nhiêu , Tân Cương.

nên. . . hai họ đến tám phần giống .

Chỉ , Tuyên quý phi trải bao khổ sở trong lãnh cung, mang bệnh nặng, nên trông gầy rộc , nước da trắng bệch như giấy.

chỉ bấy nhiêu cũng đủ khiến Tang Yên run lên vì xúc động.

Chuyện thật sự chỉ trùng hợp thôi ?

Nàng kích động đến mức tay khẽ run, nắm c.h.ặ.t t.a.y để giữ bình tĩnh. thể hỏi thẳng nàng , xuyên thường ám hiệu thế nào nhỉ?

“Tang Đại tiểu thư?”

Tuyên quý phi gọi Tang Yên một tiếng, che miệng ho dữ dội.

Tang Yên đành lòng, vội hỏi: “Ngươi. . . chứ? cần cho gọi Ngự y đến xem ?”

Tuyên quý phi lắc đầu, mỉm : “ . Ngự y bệnh cần tĩnh dưỡng thêm một đoạn thời gian. Ồ, , còn cảm ơn gọi Ngự y cứu một mạng.”

Nàng khẽ hiệu cho Vân Tiếu đỡ dậy, định xuống giường hành lễ cảm tạ.

Tang Yên ý đồ nàng , vội vàng ngăn : “ cần, đừng như , chỉ việc nhỏ thôi.”

Nàng tiến lên đỡ nàng xuống giường: “Ngươi cứ nghỉ . Cần gì thì cứ với .”

Tuyên quý phi về việc , mà hỏi: “Tang Đại tiểu thư đến đây. . . chuyện gì ?”

Tuy bệnh nặng, đầu óc mê man, tâm trí nàng vẫn sáng suốt, tinh tế khác thường.

Tang Yên thấy , cũng chẳng giấu giếm, thật lòng đáp: “ đến đây hỏi ngươi một chuyện.”

Nàng cố nén xúc động, giữ giọng thật bình tĩnh, giờ mới thật sự hiểu câu thơ xưa: “Càng gần quê hương càng thấy sợ, chẳng dám hỏi từ đó đến” cảm giác gì.

dáng vẻ chần chừ nàng, rơi trong mắt Tuyên Quý phi, sinh hiểu lầm.

kết cục như hôm nay, trách Hoàng thượng.”

“?”

Tang Yên định mở miệng hỏi, thì ngẩn : Liên quan gì đến Hoàng thượng?

Tuyên quý phi tiếp lời: “ Vân Tiếu kể nhiều chuyện về ngươi, khụ khụ, Lệ phi các nàng thể ngoài cũng nhờ ngươi cầu xin Thái hậu. Ngươi hề đố kỵ với chúng , chắc cũng sẽ để tâm đến chuyện hậu cung. Khụ khụ. . . ngươi lòng Hoàng thượng.”

đến Hoàng thượng, ánh mắt nàng thoáng qua một tia bi thương, hóa thành nụ nhẹ nhõm: “Hoàng thượng cực kỳ bá đạo và tài giỏi, yêu thì sống, hận thì c.h.ế.t. . . Khụ khụ khụ. Ngươi may mắn, bất hạnh.”

Tang Yên: “. . .”

chị em, lạc đề ?

Chúng thể đừng chuyện nam nhân tình trường ?

Tuyên quý phi vẫn tiếp tục: “Ngươi trốn thoát . mà. . . khụ khụ khụ. . . trốn để làm gì chứ? Hoàng thượng thể gắn bó trọn đời. vô dụng thôi.”

Tang Yên gãi đầu, ngắt lời, nàng vẻ đang khát khao giãi bày tâm sự, đành thở dài bi thương, nơi thật sự chỗ cho con sống.

rơi cảnh , vì Hoàng thượng vô tình. Khụ khụ khụ. . . mà phúc phần . Ngươi đừng những đáng thương như chúng mà sợ hãi, cũng đừng nghĩ rằng bản sẽ như thế. Hoàng thượng sẽ đối xử với cô như .”

“. . .”

Tuyên quý phi, ngươi tự tin quá đó!

Xin hỏi, từ mà ngươi Hoàng thượng sẽ như với ?

“Ngươi nhất định đang thắc mắc vì thế ?”

Nàng dường như đoán tâm tư Tang Yên, khẽ, chút tinh nghịch: “ hết đấy. cho ngươi .”

Tang Yên: “. . .”

, thật sự mà!

Tang Yên cảm thấy vị quý phi một “diễn sâu”, đợi nàng diễn xong nàng mới : “Thật thì, ngươi hiểu lầm . Điều hỏi, về Hoàng thượng ."

Tuyên quý phi ngạc nhiên: “ ? chuyện gì?”

Tang Yên , lòng bắt đầu chùng xuống, nàng linh cảm rằng hy vọng lẽ sắp tan biến. nàng vẫn cam lòng, hỏi nhỏ:

“Ngươi . . . câu câu "xem dấu theo góc một phần tư" cái gì ?"

“Xem dấu theo góc một phần tư?”

Ánh mắt nghi hoặc Tuyên quý phi khiến lòng Tang Yên lạnh dần từng chút một.

Nàng .

Nàng bạn Tuyên Nhiêu .

Thế giới một bạn đồng hành nào cả.

“Đây một bài thơ nổi tiếng ? Thật xin , ở trong lãnh cung quá lâu , chẳng còn bên ngoài trông thế nào nữa.”

Nụ khổ và giọng điệu tự giễu Tuyên quý phi như mũi kim chọc vỡ ảo tưởng Tang Yên.

Tang Yên thất vọng lùi về phía , nét mặt trở nên ủ rũ: “ lẻ biến, chẵn biến, xem dấu theo góc một phần tư.”

Tuyên quý phi ngơ ngác hỏi: “ nghĩa gì?”

Tang Yên lạnh lòng, giải thích nữa, chỉ : “Đêm khuya . Ngươi nghỉ ngơi cho . về thôi.”

Tuyên quý phi , ngăn cản, chỉ bảo Vân Tiếu tiễn nàng ngoài.

Vân Kiều chứng kiến bộ sự việc, cũng hiểu gì: “Tang chủ tử đến đây, chỉ để hỏi một câu thơ thôi ?”

Tang Yên ngẩng đầu lên ánh trăng đỉnh, khẽ lẩm bẩm: “ cũng hỏi nhiều điều khác. Tiếc . . .”

Nàng Tuyên Nhiêu.

ngàn vạn câu hỏi, nàng cũng chẳng thể nữa.

Ba chậm rãi bước ngoài.

Một bóng bất ngờ lao tới, đôi tay dơ bẩn hung hăng bóp chặt lấy cổ Tang Yên, gào lên đầy điên loạn: “Hoàng thượng ! Tiện nhân! c.h.ế.t ! C.h.ế.t !”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...