Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 48: Chứng Thực

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 48: Chứng thực

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Tiểu thái giám cung kính đón lấy chùm nho, trả lời: “Ngự y do khí nóng nhập thể, sinh chứng nhiệt, xuống nổi giường. May mà chủ tử nhân từ, nếu bệnh tình kéo dài thêm e qua khỏi.”

Tang Yên xong, cũng thầm cảm thấy may mắn vì đưa tay giúp.

đó cũng một mạng .

“Chứng nhiệt , ngươi bảo Nội vụ phủ gửi thêm sang đấy ít đá lạnh . Còn phương diện ăn uống, cũng chú ý hơn.”

.”

Tiểu thái giám lĩnh mệnh lui xuống.

Tang Yên tiếp tục ăn nho.

Nàng vô tình liếc sang thì thấy Thu Chi đang đối diện, hai tay chống cằm, mắt lấp lánh đầy sùng bái nàng.

Nàng khó hiểu hỏi một câu: “?”

Thu Chi : “Tiểu thư càng ngày càng phong thái chủ hậu cung .”

Sắc mặt Tang Yên lập tức đổi, nghiêm giọng: “Thu Chi, ăn cho cẩn thận.”

Thu Chi vội che miệng , cúi đầu: “Nô tỳ .”

Tang Yên cảnh cáo tiếp: “Chủ hậu cung Hoàng hậu, Thái hậu. Chúng chẳng qua chỉ kẻ tá túc nhờ nơi . Còn năng vô lễ như thế, sẽ cho ngươi về trang viên.”

Thu Chi hoảng sợ quỳ xuống: “Chủ tử bớt giận, nô tỳ .”

Tang Yên thấy cũng mất hết hứng ăn.

Nàng phất tay bảo nàng lên, lười biếng xuống giường, thảnh thơi chợp mắt.

Nàng ngủ trưa một canh giờ.

Khi nàng tỉnh dậy, ánh mặt trời ngoài cửa vẫn chói chang, cảm giác năm tháng qua dài đằng đẵng.

Thanh tĩnh như cũng khá dễ chịu.

Chỉ tiếc, sự thanh tĩnh chẳng kéo dài bao lâu.

Buổi tối, Hạ Doanh cho truyền nàng đến cùng ăn tối.

Trong bữa ăn, nhắc đến chuyện Tuyên thị đày lãnh cung: “Nàng nên mềm lòng với ả . Loại như Tuyên thị, đáng tội.”

Giọng lạnh lùng vô tình, một chút thương xót.

Tang Yên mà thấy tim lạnh buốt, nhịn : “ lẽ một ngày nào đó, khi Hoàng thượng hết hứng thú với , cũng sẽ đối xử như với .”

Đôi khi, để một nam nhân đáng để gửi gắm cả đời , chỉ cần cách đối xử với những nữ nhân khác.

Mà Hạ Doanh rõ ràng lòng trắc ẩn với nữ nhân.

Giống như Tang Nhược Thủy, giống như Lan tần, Lệ phi, đến cả Tuyên thị ngày hôm nay, đều thể buông bỏ một cách dễ dàng.

Hạ Doanh nàng , liền hiểu nàng đang liên hệ đến bản .

“Nàng loại như ả , sẽ chẳng làm chuyện ngu xuẩn đó. Hà tất tự chuốc lấy phiền não vì một tầm thường?”

dừng giây lát, bổ sung: “Nếu nàng lo lắng, trẫm thể ban cho nàng một chiếu thư miễn tội. Bất kể nàng làm gì, chỉ cần liên quan đến mưu phản, trẫm đều sẽ bảo cho nàng bình an vô sự.”

Tang Yên giễu cợt: “Nếu hoàng thượng thật sự bỏ rơi một , dù chiếu thư miễn tội thì ? Thiếu gì cách làm cho sống bằng c.h.ế.t?”

, nàng chỉ đồn thất sủng thôi, khiến nàng vĩnh viễn thể quên thời gian sống khổ cực đấy.

tuy kẻ đầu sỏ, cũng dung túng.

, vẫn nàng tin tưởng .”

Hạ Doanh thở dài, nàng : “ thật sự làm gì với nàng.”

Tang Yên lòng đầy mâu thuẫn, cụp mắt xuống, lặng lẽ dùng bữa. Trong lòng vướng bận, tất nhiên ăn gì cũng chẳng thấy ngon.

Nàng uống một bát canh cá, mất hết cả khẩu vị, ngẩng đầu , nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cung phi nơi lãnh cung, nhan sắc như hoa mà mệnh như lá.”

Hạ Doanh: “. . .”

Câu mà tiêu điều đáng thương quá đỗi.

“Thôi .”

hỏi: “Nàng đây?”

Tang Yên đáp: “Hà tất dùng lãnh cung mà giày vò ? Chi bằng trục xuất khỏi cung, trả cho nàng một tự do chẳng hơn ? Thứ . . . lẽ khác thể.”

Hạ Doanh , ngược hỏi: “Nếu thành cho nàng, nàng thể thành cho ?”

Tang Yên đáp.

Giữa hai một nữa rơi bế tắc.

Hạ Doanh cũng chẳng còn tâm trạng ăn, đặt đôi đũa ngà voi xuống, : “ từng ai sống sót bước khỏi lãnh cung. Điều thể làm, chỉ đối xử tử tế với nàng .”

Tang Yên cũng ép thả khỏi cung, gật đầu, một câu: “Đa tạ.”

Hạ Doanh khổ: “Nàng xem, nàng mềm lòng với tất cả , chỉ riêng với cứng rắn.”

Tang Yên ngẩng đầu, đối diện ánh mắt , chân thành : “Xin .”

lẽ như lời , nàng dựa sự sủng ái mà sinh cái thói ngang bướng.

“Hoàng thượng đối xử với , hiểu.”

Câu mang ý lấy lòng.

Hạ Doanh , tâm tình lập tức trở nên khoan khoái vui vẻ mặt, rạng rỡ: “Nàng . Ngay cả tiên đế cũng từng đối xử như thế.”

Ngươi còn hổ ?

Tang Yên gượng gạo gật đầu : “. vinh hạnh .”

Hạ Doanh cầm đũa lên, gắp cho nàng một miếng thịt, bảo nàng ăn thêm chút nữa.

Tang Yên chỉ ăn tượng trưng vài miếng, cáo lui rời .

Hạ Doanh ngăn cản.

Ngày mai đến Long Thiền tự cầu phúc, tối nay cần xử lý tấu chương cho xong.

“Đều lui xuống cả .”

phất tay hiệu, lập tức tiểu thái giám nối đuôi , dọn sạch bàn ăn đầy ắp.

Bùi Mộ Dương dâng cho súc miệng.

thái giám khác bưng nước, để rửa tay.

Hạ Doanh rửa mặt đơn giản, xuống án thư, cầm lên một quyển tấu chương.

nhanh, cầm bút phê duyệt xuống.

Bỗng nhiên, sực nhớ chuyện gì đó, tay khựng , sang Bùi Mộ Dương, mặt lạnh : “Về đừng để những kẻ linh tinh tìm đến mặt nàng cầu xin. Trẫm thấy lực chú ý nàng đặt lên những kẻ khác.”

Bùi Mộ Dương: “. . .”

ngẩn .

cần đến mức ?

Tính chiếm hữu Hoàng thượng quả thật. . . khiến chẳng hiểu thấy thương cho Tang Yên.

*

Tang Yên trở về thiên điện.

khi rửa mặt, nàng lên giường ngủ.

Trong mộng, nàng thấy cảnh cũ.

Vẫn bạn Tuyên Nhiêu nàng.

Họ Tuyên vốn hiếm gặp. Tuyên Nhiêu thường tổ tiên quý tộc.

Thời còn học, cả hai đều mê phim cổ trang, thích chơi trò đóng vai trong hoàng cung. Tuyên Nhiêu mộng tưởng, khoác tấm ga trải giường, uốn tay Lan Hoa Chỉ, đóng vai Quý phi nương nương.

Mà cô quả thật hợp vai Quý phi.

Từ nhỏ cô một tiểu mỹ nhân nổi tiếng, làn da trắng như tuyết, đôi mắt sáng ngời đầy linh khí, dáng mảnh mai thướt tha. Khi lớn thêm chút nữa, đám con trai quanh cô đều chẳng dứt mắt.

Chỉ quên mất, nếu trí tuệ, thì vẻ chính tội .

Đến lúc học trung học, xung quanh cô quá nhiều trai, vì mà cô chẳng còn lòng nào để học tập.

Khi thi đại học thành tích cô cũng quá , chỉ đủ một trường cao đẳng, đến khi học chuyên ngành thì yêu đương với một thiếu gia nhà giàu chung trường.

đối phương chỉ xem cô trò tiêu khiển. đó, cô m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý , dám bệnh viện phá bỏ, tự nhảy dây trong căn phòng thuê cũ kỹ, cuối cùng mất con, tổn hại thể, chuyện học hành cũng dang dở.

Từ đó, những lá bài đời cô đều xé nát.

cô vẫn xinh .

Tuổi mười tám, mười chín, dẫu , vẫn còn cơ hội để sửa .

yêu đương, còn thiếu gia tiền nữa, mà một trai nghèo chăm chỉ học giỏi. thật lòng thương cô, nghiệp đại học cưới cô làm vợ.

Những năm đầu, quả thật cô hạnh phúc.

những lầm thời trẻ chẳng hề biến mất. Chúng như quả b.o.m nổ chậm trong đời, đến một ngày sẽ nổ tung, phá hủy hết thảy.

Ban đầu chỉ cãi vã.

thành chiến tranh lạnh, ngoại tình, bạo lực.

Cuối cùng cùng diệt vong.

Tang Yên trở về hiện trường đẫm m.á.u năm .

Nàng sức đè lên cổ tay Tuyên Nhiêu đang chảy máu, hét lên: “Cố lên! Tuyên Nhiêu, còn đứa trẻ mà! thể c.h.ế.t !”

Tuyên Nhiêu c.h.ế.t.

yên trong lòng Tang Yên, một tiếng động, gương mặt tiều tụy mà an tĩnh, vẫn đến đau lòng.

“Tuyên Nhiêu! Tuyên Nhiêu, đừng mà. . .”

Tang Yên sợ hãi hét to bật dậy, tỉnh khỏi cơn ác mộng, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả .

Thu Chi động tĩnh, vội vàng thắp đèn chạy sang, dụi mắt hỏi: “Tiểu thư, gọi tên Tuyên quý phi?”

“Cái gì?”

Tang Yên trừng lớn mắt: “Tuyên quý phi cũng tên Tuyên Nhiêu ?”

. . . bạn Tuyên Nhiêu nàng ư?

Nàng đến thế giới , chẳng lẽ Tuyên Nhiêu cũng. . .

dám nghĩ tiếp, nàng vén chăn lên, nhảy xuống giường, chạy ngoài.

Vì quá gấp, thậm chí quên cả mang giày.

“Tiểu thư, ?”

Thu Chi xách giày, vội đuổi theo.

“Lãnh cung!”

Nàng chứng thực một chuyện.

Ở thế giới , nàng cô độc quá lâu !


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...