Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 6: Nghiệt Duyên

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 6: Nghiệt duyên

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Thu Chi: “. . .”

Nàng cãi tiểu thư.

Tang Yên cũng chẳng tranh luận thêm, xua tay bảo nàng lui xuống.

Ngày hôm , một cơn mưa nhỏ bất ngờ đổ xuống.

khí mưa càng thêm trong lành, mát dịu đến lạ.

Tang Yên tiếp tục dẫn hầu ngoài dạo chơi, thăm thú khu vực xung quanh điền trang nhà .

Đường đất mưa lầy lội, nên nàng đành xe ngựa. Chiếc xe ngựa nàng loại xe mái che, thích hợp cho việc du ngoạn ngắm cảnh.

Khung cảnh nơi thôn quê khác gì một bức tranh.

Trời đất rộng bao la, sắc xanh mát mắt trải dài tít tắp, hương hoa cỏ theo làn gió thoang thoảng bay tới vương vấn lòng .

Xa xa, dòng suối trong veo róc rách chảy qua từng viên đá, âm thanh nhẹ nhàng như một khúc nhạc nền cho buổi dạo chơi .

Thỉnh thoảng, trong những bụi cỏ rậm ven đường, vài chú thỏ trắng nhỏ xíu bất chợt nhảy , lẩn nhanh như chớp biến mất.

"Tiểu thư nuôi thỏ ? Nô tài bắt cho một con nhé."

Gia đinh Đổng Xuyên thấy Tang Yên chằm chằm thỏ trắng mấy , hễ động tĩnh trong bụi cỏ theo, vẻ như thích, nên làm nàng hài lòng.

Tang Yên đang nhấm nháp hạt dưa, thì hứng thú, mỉm : " thôi. Cố gắng đừng làm chúng thương."

"."

Đổng Xuyên lời, lập tức bắt thỏ.

Nửa canh giờ , ngờ gã thật sự mang về hai con thỏ nhỏ. Chúng chỉ to cỡ bằng bàn tay lớn.

thỏ con.

Một con trắng như tuyết, một con đen như mực.

Cả hai đều thương.

Tang Yên thấy , ngạc nhiên: "Làm ngươi bắt thế?"

Đổng Xuyên đáp: "Nô tài tìm một ổ thỏ, bên trong mấy con non, nô tài chọn hai con khỏe mạnh và mắt mang về. Ban đầu định bắt một con thôi, sợ nó bạn, khó nuôi sống."

Gã làm việc cẩn thận.

Tang Yên cảm thấy hài lòng, khen: "Cũng . Làm tệ, cực khổ cho ngươi ."

đó, nàng bảo Thu Chi thưởng cho gã hai lượng bạc.

Đổng Xuyên nhận phần thưởng, rối rít cảm ơn: "Tạ ơn tiểu thử."

Những gia đinh khác lộ ánh mắt hâm mộ.

Tang Yên tiếp tục du ngoạn khắp nơi.

lâu , gia đinh thấy nhiều hoa tươi nên làm một cái vòng hoa, dâng lên cho nàng.

Vòng hoa thật sự .

Tang Yên thích, khi đeo lên làm tâm tình hơn ít, tiếp tục phân phó Thu Chi thưởng hai lượng bạc.

Nàng tâm thiện, tay hào phóng.

Gia đinh tranh lấy lòng.

Gia đinh nàng mà trai hơn chút nữa thì tiểu thịt tươi .

tiểu thịt tươi lấy lòng, nàng cực kì vui vẻ.

Tang Yên thích loại cuộc sống như cá mặn .

Bỗng nhiên gia đinh dò đường ở phía bảo một hiệp khách đang luyện kiếm.

Tang Yên từ thấy tò mò với kiếm pháp thời cổ đại, lập tức bảo dẫn nàng đến đó.

thì , một cái dọa cho giật .

hiệp khách đó Giang Khắc!

Ch.ết tiệt!

Oan gia ngõ hẹp!

" về! Nhanh lên!"

chậm.

Giang Khắc thấy nàng.

mặc một bộ cẩm phục màu đen, nhảy lên cao vài cái đáp xuống mặt nàng, trông nhẹ nhàng như chim én.

"A Yên, chúng gặp như tính duyên phận ?"

thu kiếm vỏ, xuống một bên xe ngựa, gương mặt tuấn tú, đôi mắt như sáng.

Thật , Giang Khắc và đại ca Giang Lăng cùng một sinh , tất nhiên diện mạo sẽ kém so với vị hôn phu yểu mệnh nàng.

Chỉ Giang Lăng đầy vẻ chính khí nghiêm nghị, còn tính tình Giang Khắc phần cố chấp và âm u.

"Tính chứ. nghiệt duyên!"

Tang Yên nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ: "Ngươi xuống xe!"

Giang Khắc thể ngoan ngoãn lời nàng?

đưa tay lên, nhẹ nhàng nâng cằm Tang Yên, thưởng thức si mê: "Nửa năm gặp, A Yên càng thêm xinh ."

"Bốp!"

Tang Yên hung hăng gạt tay , quát khẽ: "Vô lễ! tẩu tử ngươi đấy!"

Giang Khắc ghét từ , sắc mặt lập tức biến đổi, ánh mắt âm trầm, giọng lạnh như băng: "A Yên lúc nào cũng chọc giận . Giờ nàng còn ở hầu phủ, cũng chẳng ở nhà họ Tang, làm gì, nàng ngăn ?"

Tang Yên: ". . ."

Quên mất.

Tên loại mềm ăn, cứng càng chịu.

"Ngươi đừng làm càn."

Giọng nàng dịu xuống: "Hãy nghĩ đến ca ca ngươi. Nếu ngươi gặp chuyện gì, còn mặt mũi nào sống tiếp? với nhà họ Giang, thà ch.ết còn hơn."

đến đây, mắt nàng đỏ lên, giả bộ như sắp , vẻ đáng thương khiến nỡ. "Giang Khắc, ngươi c.h.ế.t ?"

Mỗi đến đoạn , Giang Khắc chỉ còn cách đầu hàng: " sẽ để nàng chết. sợ? Từ nhỏ học võ, thể cường tráng, thủ nhanh nhẹn, thể xảy chuyện ?"

" sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Ca ca ngươi cũng từng như ."

"Nàng thể đừng nhắc đến nữa ?"

Giang Khắc cực kỳ ghét việc Tang Yên cứ liên tục nhắc đến đại ca .

từng kính trọng ca ca , từ khi thích Tang Yên, mỗi nghĩ tới thấy ghen đến phát cuồng.

Thấy thế, Tang Yên nhắc nữa, đổi chủ đề: "Nếu ngươi thực sự thích , thì hãy thả . Kiếp sẽ cưới gả thêm nào nữa."

"Nàng câm miệng!"

Giang Khắc mất kiên nhẫn, đá bay phu xe xuống đất, túm lấy dây cương: " yên đấy. đưa nàng về."

, ha giật dây cương, xe ngựa lao . "Ngươi ngoài chơi cũng che mặt . Hôm nay gặp còn đỡ, nếu khác thì ?"

tính chiếm hữu mạnh, hài lòng khi thấy nàng ngoài để lộ dung nhan.

Tang Yên giọng điệu tự đại và độc đoán , chỉ trợn trắng mắt, thật nam nhân thời cổ đại ai đáng để gả cả. nào nấy cũng chỉ mỗi việc trói buộc phụ nữ. Nàng điên mới tự xích .

" gì?

Giang Khắc hiếm khi gặp nàng, nhiều thêm vài câu với nàng.

Tang Yên hứng thú, thở dài: " nên gì."

Giang Khắc , vui: " gì với ?"

còn hỏi.

Tang Yên nghĩ thầm như , ngoài mặt tùy tiện tìm một chủ đề: " ngươi ở đây?"

" đến luyện kiếm."

Giang Khắc tưởng nàng cuối cùng cũng quan tâm đến , thanh niên trẻ dễ thỏa mãn, lập tức tươi rạng rỡ mặt, hai mắt sáng lên, thao thao bất tuyệt: " nghĩ kỹ , chờ sang năm tham gia võ cử, nhất định sẽ đoạt ngôi Trạng Nguyên võ, đến lúc đó sẽ cầu hoàng thượng ban hôn."

Triều đại trọng võ hơn văn, mỗi năm đều kỳ thi võ, đầu sẽ hoàng đế ban thưởng hậu hĩnh.

Tang Yên: ". . ."

xin ngươi luôn đấy.

Còn cầu Hoàng thượng ban hôn?

Tên Hoàng thượng đấy điên đó!

Nàng nghĩ đến Hoàng thượng, liền nhớ tới cuộc gặp gỡ ngắn ngủi khiến nàng như lửa, còn sự địch ý Tang Nhược Thủy, cảm thấy buồn vô cớ: "Giang Khắc, cần gì ? hơn ngươi sáu tuổi, giờ vẫn còn chút nhan sắc, thời gian sẽ nương tay, chẳng mấy chốc sẽ già nua. Ngươi cần gì mà. . ."

"Ngươi cho rằng chỉ thích sắc ngươi?"

Giang Khắc lạnh giọng cắt lời nàng, nàng bằng ánh mắt phức tạp, yêu hận: "Tang Yên, thể nàng. Thôi , nếu nàng chẳng nổi lời , thì đừng gì nữa."

đó, ai gì, cả đoạn đường chìm trong im lặng.

Giang Khắc tưởng Tang Yên ngoài chơi, liền đánh xe ngựa về phủ họ Tang.

Tang Yên đang sống ở điền trang, sợ ngày ngày đến quấy rầy, nên cũng giải thích.

Đến khi sắp về đến cổng Tang phủ, nàng mới : "Ngươi mau về . Đoạn đường kế tiếp mấy gia đinh cùng đủ ."

Giang Khắc phận tiện, cũng ép, liền xuống xe, thấy phu xe leo lên, đánh xe rời .

Tang Yên vài đầu , vốn định chờ rời khỏi vòng điền trang.

Giang Khắc nội tình, tưởng nàng lưu luyến nỡ xa, liền mừng rỡ vô cùng, xúc động tả nổi.

Cũng may vẫn còn suy nghĩ, đây trục đường chính ở Kinh thành, đến nhiều vô kể, thích hợp lộ mặt, chỉ đành nén sự vui sướng, dùng khẩu ngữ thầm: "Chờ , sẽ cưới nàng."

Tang Yên thấy rõ.

Ánh mắt thiếu niên nóng bỏng như lửa, tình cảm chân thành tha thiết.

Nếu đây hiện đại, thì nàng cũng ngại hẹn hò một chút.

nàng cũng phụ nữ trưởng thành, cũng nhu cầu riêng .

Đáng tiếc, đây thế giới cổ đại, nam tôn nữ ti, chẳng chút bình đẳng nào, bỏ thì hơn.

"Đại tiểu thư!”

Phía đối diện cưỡi ngựa phóng tới.

“Đại tiểu thư trở về thật lúc!”

ngựa thị vệ Tang phủ.

kéo cương ngựa dừng , tung xuống, bước mấy bước đến xe ngựa, quỳ xuống: “Đại tiểu thư, phu nhân cho mời.”

Tàng Yên: ". . .”

Thật mệt mỏi.

Linh cảm chẳng lành trỗi dậy trong lòng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...