Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 70: Hộ Giá
Chương 70: Hộ giá
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Hạ Doanh hiểu lầm, phản ứng đầu tiên : "Nàng cũng cho rằng trẫm ?"
vẫn còn tấu chương làm ảnh hưởng.
Lúc hỏi, ánh mắt ngơ ngơ, còn mang theo chút ngốc nghếch.
Tang Yên chọc , lắc đầu : " . ý đó. Hoàng thượng hiểu lầm . Chuyện sinh con , nhất định Hoàng thượng, cũng thể vấn đề ở . Ý nếu như vấn đề ở , tức thể sinh con cho Hoàng thượng, Hoàng thượng sẽ sinh với khác ?"
Thật , ở thời hiện đại, phụ nữ thể sinh con, mười thì hết chín sẽ chồng ly hôn.
Còn đàn ông sinh , mười thì chín sẽ vợ đồng hành cùng điều trị.
Sự đối lập khiến lạnh lòng.
Huống hồ đây thời đại coi trọng huyết mạch?
Hạ Doanh nàng đang nghĩ gì, tiếp tục hiểu lầm: "Cũng . Nàng tuổi tác lớn, quả thật cũng ảnh hưởng đến việc nối dõi. Nhất thể nàng còn yếu ớt như . vẻ trẫm cố gắng hơn , sớm lấy chân tâm nàng, nàng cũng sẽ sớm vì trẫm mà khai chi tán diệp."
Tang Yên: ". . ."
Đây vấn đề tuổi tác
đây đang bên bờ vực liên tục tìm đường c.h.ế.t!
Huống hồ nguyên chủ chỉ mới hai mươi bốn, độ tuổi sinh nở nhất đấy nhé?
Hừ, vô tri!
Nàng tức đến chẳng nữa.
, nhắm mắt ngủ.
lẽ vì đèn trong điện quá sáng, nàng ngủ nổi.
Vì , nàng lập tức ý kiến: "Hoàng thượng, đèn sáng quá, ngủ ."
nàng thấy Hoàng đế : " trẫm dỗ nàng ngủ nhé?"
Tang Yên: ". . ."
Hoàng đế chăng!
Ý nàng đèn sáng quá, ngủ mà!
mà Hoàng đế buông tấu chương xuống, bước đến bên giường.
xuống mép giường, nghiêng đầu nàng, dịu dàng : "Khi còn nhỏ trẫm ngủ , hoàng sẽ thơ cho trẫm ."
Tang Yên lập tức nhớ đến phương pháp sách ru ngủ thời hiện đại.
Thôi , cũng đến nổi nào.
Khi còn ở hiện tại, chất lượng giấc ngủ nàng vẫn luông .
cách nào khác, bôn ba cả ngày quá mệt, về đến nhà ngã đầu ngủ luôn.
Ngược ở nơi , sống trong nhung lụa lâu ngày, thể ngày càng yếu ớt/
Hạ Doanh thấy nàng im lặng, tưởng nàng ngầm đồng ý, bèn chậm rãi : "Hữu hình giả, sinh vu vô hình. Vô năng sinh hữu, hữu quy vu vô. Thị dĩ, phàm sở hữu sở tương, giai thị hư vọng. Nhược năng kiến chư tương phi tương, đương tri hư phi chân hư. . ." [1]
[1] Hữu hình sinh từ vô hình; vô tạo hữu, hữu về vô. Thế nên tướng đều hư ảo. Ai thấy tướng mà chấp tướng, sẽ cái “” trống rỗng.
bắt đầu thật .
Tang Yên càng lúc càng mơ hồ: "Khoan , Hoàng thượng, ngài đang gì ?"
Hạ Doanh giải thích: "Tĩnh tâm chú trong kinh Phật."
Tang Yên: ". . ."
Lúc nàng mới nhớ đến mấy hôm chép nhiều kinh Phật.
Xem ấn tượng sâu thật.
Nghĩ , nàng : "Hoàng thượng chép nhiều kinh Phật như thế, hẳn hiểu đạo lý thoáng, buông bỏ chứ."
Hạ Doanh tán đồng: " . Nhiều nhiều đạo lý, trái sống cũng vui vẻ gì. đời , trừ trẻ con , thì chỉ điên, dễ thỏa mãn và hạnh phúc nhất."
Tang Yên nghẹn lời.
như câu lưu truyền ở thời hiện đại: chúng nhiều đạo lý, vẫn sống cuộc đời .
Hạ Doanh vẫn tiếp tục Tĩnh tâm chú.
Tang Yên lặng yên , thật sự dần dần ngủ mất.
Hạ Doanh thấy nàng chìm giấc ngủ, gương mặt an tĩnh như trẻ nhỏ.
hôn lên má nàng, đến khi thật sự cúi xuống gần mặt nàng, cảm thấy hôn trộm điều mà một quân t.ử nên làm.
Cuối cùng, chỉ khẽ chạm tóc nàng, dậy trở bàn xem tấu chương.
, bất kể trong tấu chương thứ kỳ quái gì, cũng thể bình tĩnh xử lý.
Dường như khi nàng ở bên cạnh, lòng liền an .
Gió thổi qua.
Đèn lay động.
Hạ Doanh xem tấu chương lâu.
Tang Yên mơ màng tỉnh dậy, thấy dáng vẫn đang chăm chú xử lý chính sự, góc nghiêng nghiêm nghị mà mê . Nàng gì đó, cơn buồn ngủ kéo .
Nàng ngủ một mạch đến sáng.
Mở mắt , theo bản năng về vị trí đêm qua.
Xem thêm: Lầm Phòng Cưới Với Chị, Lục Tổng Dỗ Cầu Thai (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
còn ở đó, chẳng rời lúc nào.
Tang Yên rời giường rửa mặt.
Khi dùng bữa sáng, Thu Chi kể Hoàng thượng xem tấu chương suốt đêm, chỉ đơn giản rửa mặt triều.
xong cũng thấy thật vất vả và tận tâm.
vị Hoàng đế nào hảo cả.
Hạ Doanh mạnh mẽ, tự phụ, cũng nghiêm cẩn, tự kiềm chế.
Hình như sự phóng túng duy nhất , chính dành cho nàng.
Lòng nàng mềm xuống.
Nàng : "Bảo Ngự thiện phòng chuẩn chút cháo và điểm tâm, đưa sang điện Thái Hòa."
Thu Chi hỏi: "Tiểu thư ?"
Tang Yên lắc đầu: " mà thì sinh chuyện."
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Dù đó cũng nơi triều đình xử lý quốc sự, nàng đến đó sẽ xem thường.
Thu Chi tuân lệnh rời .
Tang Yên ăn xong bữa sáng, việc gì làm, đến lãnh cung.
Khoảnh ruộng mới đó mà nhú cỏ.
Hạt rau, hạt hoa vẫn nảy mầm.
Chủ yếu vì mùa thích hợp trồng trọt.
chắc thể mọc .
Tang Yên thêm vài , dặn chăm tưới nước, bước điện.
Trong điện.
Tuyên Nhiêu đang gì đó án thư.
Nàng tiến gần, một cái, thấy nàng đang phương pháp làm thịt nướng và khoai tây chiên.
"Ngươi đến lúc lăm, xem giúp chỗ !"
Tuyên Nhiêu nhớ cách làm tương cà chua, liền hỏi: " đun nước nóng , cho cà chua rửa sạch nấu nửa khắc để bóc vỏ ? đó bỏ hạt, đ.á.n.h nhuyễn, lọc lấy nước cà, cho nồi đun đến khi sệt ?"
Tang Yên xong, nhắc nàng mấy chỗ còn thiếu: "Đun thì cho thêm vài cục đường phèn. Khi sệt , nhớ khuấy đều tay để khỏi khét nồi. Khi hỗn hợp đạt độ sệt, trông như tương, thì nhớ đổ một ít nước chanh, tiếp tục đun thêm chút nữa ."
Tuyên Nhiêu gật đầu ghi nhớ: ". sẽ bổ sung thêm."
Tang Yên mà thấy tò mò: “ ngươi ghi chép mấy thứ ?”
Tuyên Nhiêu : “ một quyển mỹ thực phổ, để lưu truyền cho hậu thế.”
Thật thì nàng rằng, nàng một quyển thực phổ để nếu thật sự xuất cung, nàng sẽ mở một tửu lâu.
Sở dĩ , vì sợ tạo áp lực cho Tang Yên.
Thuận theo tự nhiên thôi.
Nếu thể xuất cung, thì một quyển thực phổ lưu truyền hậu thế cũng .
“Nếu ngươi còn món ngon nào khác, nhớ với .”
Nàng định hỏi thử thôi, ngờ Tang Yên thật sự .
Món ăn ở thời hiện đại nhiều vô kể.
Đồ ăn hiện đại thì nhiều vô kể.
Ví dụ như lạp xưởng cay.
Món còn truyền tận nước ngoài, cả thế giới công nhận mỹ thực.
làm lạp xưởng cay thế nào đây nhỉ?
Tang Yên bắt đầu nhớ cách làm, bắt tay thử nghiệm.
thử nghiệm bận luôn cả một ngày.
Buổi trưa cũng về ăn.
Hạ Doanh sợ nàng chán ghét , nên cố nhịn, đến thúc giục.
Nhịn một mạch đến tối.
lặp vận mệnh như tối hôm .
Canh một, về.
Canh hai, vẫn về.
từ lúc nào, trời bắt đầu đổ mưa to.
“Ầm ầm!!!”
Mưa lớn kèm theo sấm sét ào ạt trút xuống.
Hạ Doanh chỉ thể đợi mưa tạnh bớt mới phái gọi nàng.
mưa hề ngừng.
Mưa suốt tới canh ba, dấu hiệu dừng .
Hạ Doanh đợi nổi nữa, liền đội mưa tự đến đón .
Giữa đường gặp hai tên thái giám.
Bọn họ che ô, từ xa thấy ngự giá Hoàng thượng liền vội vàng chạy tới, quỳ xuống : "Hoàng thượng, nô tài Tiểu Quý Tử, đến truyền lời cho Tang chủ tử. Chủ t.ử rằng tối nay sẽ về, ngủ Lãnh cung. Xin Hoàng thượng đừng chờ nữa, nghỉ ngơi sớm một chút."
Mưa to như trút nước.
Ngự giá thể ngăn cản mưa.
vẫn gió lạnh và nước mưa tạt , thấm lạnh đến tận tim.
“Ầm ầm!"
Tiếng sấm cuồn cuộn.
Bất ngờ đ.á.n.h xuống ngay ngự giá.
Khói đen bốc lên.
Bùi Mộ Dương sợ đến run b.ắ.n , sắc mặt trắng bệch, kêu to: “Hộ giá! Mau hộ giá!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.