Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 71: Sét Đánh
Chương 71: Sét đánh
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Xem thêm: Cứu Mạng! Nữ Chính Và Phản Diện Đều Tranh Nhau Bám Váy Tôi! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Hoàng đế suýt chút nữa sét đ.á.n.h c.h.ế.t!
Lời đồn đãi cứ thế mà truyền.
sự thật . . . tia sét đ.á.n.h trúng thị vệ cạnh ngự giá.
thị vệ làm chuyện gì trái với lương tâm, mà cánh tay trái sét đ.á.n.h bay luôn.
Việc gây náo động nhỏ.
Hạ Doanh phái đè ép tin đồn, cấp tiền an ủi cho thị vệ, bí mật cho mời Vạn Chương cung.
Khi Tang Yên chuyện ngày hôm .
Nàng ăn sáng vội vã chạy tới chính điện Thanh Ninh điện.
Bên ngoài chính điện, tụ tập nhiều tần phi.
Các nàng ăn vận trang điểm lộng lẫy, tất cả đến đây đều để tỏ lòng quan tâm.
Trong đó Tang Nhược Thủy đang cuống cuồng đến ngứa gan ngứa ruột.
Hoàng thượng chịu gặp ai, ai cũng .
Cho đến khi Tang Yên đến.
Tang Nhược Thủy túm lấy nàng, đẩy trong điện: “Tỷ tỷ mau xem Hoàng thượng thế nào ? Trời ơi, xảy chuyện như thế? Thật làm lo c.h.ế.t !”
Tang Yên cũng lo, đang định trong thì . . .
Bên trong các đại thần bước .
Bọn họ xác định Hoàng đế vô sự, sắc mặt thả lỏng hơn, lời đầy lo lắng “Trời biến , ai ngày mai sẽ thế nào? Hoàng thượng cứ nghĩ trẻ khỏe, chẳng xem trọng chuyện .”
“ , Hoàng thượng đến nay vẫn hoàng tự. Nếu thật sự xảy chuyện, giang sơn Đại Hạ nguy .”
“ kìa, Tang gia nữ nhi tới !”
“Các ngươi xem, do mệnh khắc phu nàng . . .”
. . .
Vốn họ bất mãn với Tang Yên, giờ còn đổ hết tội lên nàng.
“Hồng nhan họa thủy!”
“Hoàng thượng gặp kiếp nạn thế , khó tránh khỏi do mệnh khắc phu nàng.”
“ đấy, nàng còn khắc mất cả em dâu! Mà em dâu còn đang m.a.n.g t.h.a.i nữa!”
“ trời phạt ! Nếu nữ nhi , sớm đưa am ni cô .”
“Các chờ xem! Nhà họ Tang sớm muộn gì cũng tự gánh lấy hậu quả!”
. . .
Bọn họ ngang qua Tang Yên nghị luận về nàng, từ từ rời xa.
Tang Yên cũng chính điện.
Trong chính điện
Ngay cả Thái hậu Bùi Y Thanh cũng đến.
Bà bên giường, tay vân vê tràng hạt, nhỏ giọng : “Trời mưa gió giông tố như mà còn ngoài làm gì? Con đấy đứa nhỏ , càng ngày càng để tâm đến bản . Bảo con tìm một cận mà con cứ cự tuyệt. lời như , thể hơn ?"
“Thái hậu cần lo lắng. Trẫm chỉ nhiễm phong hàn, mấy ngày khỏi.”
Hạ Doanh giường, trán đặt một chiếc khăn lạnh.
Tang Yên cảnh mẫu từ t.ử hiếu , mở lời thế nào, chỉ lặng lẽ một bên.
Hạ Doanh nhắm hờ mắt , vẫn nhận nàng tới.
Thái hậu thấy nàng .
“ , con thích ai gia nhiều. Ai gia đây, để cận con bầu bạn.”
, bà ngoắc Tang Yên , ánh mắt hiền hòa: “Đứa nhỏ ngoan, chăm sóc Hoàng thượng cho . Thử khuyên bảo nó một chút.”
Tang Yên tất nhiên đáp: “.”
Thái hậu rời khỏi.
Lúc Hạ Doanh mới thấy nàng. lẽ vì đang bệnh, cũng yếu , câu đầu tiên : “Nàng còn đến !”
mà thấy mùi vị u oán.
Giống hệt một oán phụ.
Tang Yên ý nghĩ làm cho bật , cố ý : “Hoàng thượng nếu thấy , lập tức ngay, khỏi chướng mắt Hoàng thượng.”
Hạ Doanh lập tức nghẹn họng: “Trẫm khi nào thấy nàng?”
rõ ràng nàng đến muộn.
Ngay cả Thái hậu cũng đến , còn nàng cuối cùng đến.
Tuy nguyên nhân vì Lãnh cung xa xôi, trong lòng vẫn khó chịu thôi.
Tối qua gặp sét đ.á.n.h đường đến Lãnh cung.
Tuy , cũng dọa một mồ hôi lạnh.
Còn nàng thì quá, bây giờ mới tới.
Tang Yên cũng chính khiến Hoàng đế gặp nạn, trong lòng tự trách, liền dịu giọng hỏi han: “Bây giờ Hoàng thượng cảm thấy thế nào?”
Hạ Doanh đáp: “Đầu đau. Nghẹt mũi. Cả vô lực.”
đang bày khổ nhục kế.
Tang Yên rõ, cũng vạch trần, tiếp tục hỏi: “Hoàng thượng uống t.h.u.ố.c ?”
Hạ Doanh gật đầu: “Tất nhiên uống .”
lúc , Bùi Mộ Dương bưng t.h.u.ố.c tới: “Hoàng thượng, mau uống t.h.u.ố.c ạ. hâm nóng hai .”
Hạ Doanh: “. . .”
Ôi, mất mặt quá.
Tên Bùi Mộ Dương chẳng mắt chứ?
Tang Yên uống thuốc, bèn lạnh giọng: “Hoàng thượng đừng với t.h.u.ố.c đắng nên uống đấy nhé.”
Thật Hạ Doanh uống.
“Trẫm cảm thấy, t.h.u.ố.c ba phần độc, bệnh nặng thì nhất thiết uống. Chút bệnh nhỏ , dựa thể trẫm, chắc chắc thể dễ dàng khỏi bệnh."
thuở xưa nam chinh bắc chiến, thể cường tráng, trúng phong hàn cũng chỉ cần hai bát nước gừng hồi phục, sinh long hoạt hổ, tinh thần dồi dào.
Tóm , dễ gì chịu uống thuốc.
Tang Yên những lời ngụy biện cũng chẳng khuyên, thẳng: “Cũng . Đợi hoàng thượng chịu nổi nữa, thể khỏi cung.”
Hạ Doanh: “. . .”
Đừng hòng!
Nhất định chịu nổi!
Xem thêm: Dưỡng Sinh Linh Thể (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Bùi Mộ Dương, đem t.h.u.ố.c cho trẫm!”
đón lấy bát thuốc, nhắm mắt, uống một cạn sạch.
Đắng đến mức ngũ quan méo xệch, vội vàng lấy tay che mặt.
Tang Yên bộ dạng , tự dưng thấy đáng yêu, bật : “Hoàng thượng, ngài cũng sợ uống t.h.u.ố.c giống trẻ con .”
Thật kiểu đối lập như , càng chân thực, càng khiến gần gũi.
Hạ Doanh nghĩ thế, chỉ cảm thấy hình tượng bản tan vỡ, lập tức cứng miệng: “ sợ, mà thấy cần thiết. Nàng tưởng trẫm giống cái thể yếu ớt nàng ?”
Chuyện liên quan đến tôn nghiêm đàn ông, nhất định cứng!
Tang Yên cũng tranh luận với , thấy uống xong t.h.u.ố.c thì xuống, khuyên nhủ: “Dẫu thể Hoàng thượng cường tráng, cũng nên quý trọng . Ngài đầu thiên hạ, trăm họ còn đang trông cậy Hoàng thượng đấy."
“Còn nàng? Nàng trông cậy trẫm ?”
Hạ Doanh nàng, ánh mắt dịu dàng, thở dài xúc động: “Nàng , lúc trẫm thật sự sợ. Trẫm còn chân tâm nàng, nếu xảy chuyện, thật cam lòng.”
Đề tài khó tiếp lời.
Tang Yên nghĩ ngợi một chút, cũng cảm khái: “Hoàng thượng luôn Hoàng đế, trời che chở, nay cũng sợ .”
Nàng nhớ tới những lời nghị luận đám đại thần, trong lòng cũng mê mang theo: Hoàng đế gặp kiếp nạn , vì mệnh khắc phu nguyên chủ ? Lẽ nào trời cao đang ám chỉ, cảnh cáo điều gì ư?
Đang nghĩ, liền Hoàng đế .
“Quả thật, trẫm sợ."
“ trẫm sợ trẫm nàng, để nàng ở một , chịu lời chỉ trích thiên hạ.”
“Trẫm bận tâm cái gọi mệnh khắc phu, chỉ lo nàng vì nó mà liên lụy, chẳng yên .”
Lời quá đỗi dịu dàng.
Như dòng nước ấm tràn nơi khô cạn trong tim nàng.
Thì Hoàng thượng lo cho nàng đến ?
Nàng tài đức gì mà nặng tình như thế?
“Nếu Hoàng thượng sợ, càng nên trân trọng bản .”
Trái tim Tang Yên rốt cuộc cũng mở với : “Hoàng thượng, hiện giờ, còn một nữa.”
Hạ Doanh hàm ý trong đó, phấn khởi bật dậy: “ , A Yên, nàng thừa nhận, nàng trẫm ?”
Tang Yên lắc đầu, trong đôi mắt đang dần ảm đạm , nàng cong mắt tươi: " , Hoàng thượng ."
Hạ Doanh: “. . .”
Niềm vui bất ngờ ập tới.
Ai ai cũng .
đồng ý ngay tức khắc: “ , trẫm nàng.”
Vui mừng đến mức kìm , nắm lấy tay nàng.
Tang Yên né tránh, dịu dàng : “Hoàng thượng vốn khó chịu, đừng khiến bản phát bệnh thêm.”
Hạ Doanh lắc đầu, ánh mắt kiên định: “ , vì nàng, trẫm cam tâm.”
, đưa tay về phía nàng: “A Yên, đưa tay đây, trẫm nắm tay nàng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.