Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 72: Chán Nản
Chương 72: Chán nản
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Bọn họ quen lâu , mà vẫn từng chạm một .
Giờ phút , nắm tay cũng xem như một nghi thức.
Tang Yên nghĩ , cũng từ chối, chỉ khi nắm tay thì phá tan khí đôi chút, hỏi một câu: “Ngọc sương cao ? Thoa lên ?”
Hạ Doanh cũng phát bệnh, làm hại hình tượng , liền để Bùi Mộ Dương lấy ngọc sương cao.
Tang Yên hết tự thoa một lớp lên tay . Tay mềm hơn, chút hương thơm, xem như bôi kem dưỡng tay .
Thoa xong giúp .
thoa hỏi: “ nhớ từng bệnh tâm bệnh. , giờ . Hoàng thượng còn kể nữa ?”
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành, truyện cực cập nhật chương mới.
Hạ Doanh gật đầu, cho lui hết hầu trong phòng, hạ giọng: “Thật , cái c.h.ế.t năm tiên đế liên quan tới nữ sắc.”
Tang Yên đến đây, trong đầu bất giác hiện một căn bệnh: ‘mã thượng phong’.
Trong dã sử cũng ghi chép ít vị Hoàng đế phong lưu c.h.ế.t vì quá kích động lúc hoan sự.
“Chuyện . . . dù trẻ tuổi cũng tiết chế.”
Nàng thấy hổ.
Sớm hỏi.
Hạ Doanh lắc đầu: “ nguyên nhân như nàng nghĩ.”
Tang Yên ngẩn : “ vì ?”
Hạ Doanh trầm mặc, trong đầu hiện lên bộ dạng đáng sợ tiên đế lúc bệnh phát tác, thể cũng theo đó mà ngứa ngáy, khó chịu.
vô thức rút tay về, tự thoa ngọc sương cao, đôi mày nhíu chặt: “Năm đó tiên đế thế yếu, đến việc sủng hạnh phi tần cũng tự do. Bùi Trinh vì khống chế , liền để chìm trong nữ sắc, thường xuyên chọn bọn ngựa gầy [1] từ bên ngoài đưa cung. , thậm chí còn đưa cả kỹ nữ thanh lâu . Tiên đế nội tình, vẫn sủng hạnh. . . để nhiễm bệnh mà c.h.ế.t.”
[1] Ngựa gầy một từ để ám chỉ hành vi buôn bán bé gái nhà nghèo thời xưa. Thời Minh Thanh, công thương nghiệp khu vực Dương Châu ngày càng phát triển, nhằm thỏa mãn tâm lý biến thái hội quyền quý và đám thương nhân giàu thì một loại nghề quái dị hình thành, đó nghề “nuôi ngựa gầy”. “Ngựa gầy” chỉ những bé gái xinh nha thương, mìn mua về. “Nuôi” ở đây tức dạy dỗ, huấn luyện cầm kỳ thư họa, may vá thêu thùa, bí thuật phòng the… cho các bé gái để nâng giá trị con họ.
Tang Yên: “. . .”
Nàng choáng váng.
Nhiễm bệnh mà c.h.ế.t?
loại bệnh nàng đang nghĩ tới ?
“Căn bệnh hành hạ tiên đế mấy ngày liền, khiến ông thối rữa, hôi tanh nồng nặc, t.ử trạng vô cùng thê thảm.”
“Đây bí mật hoàng gia, bộ thái y cung nữ chuyện đều xử tử.”
“Trẫm tận mắt thấy tình trạng t.ử vong tiên đế, mấy ngày liền gặp ác mộng. Từ , dần dần xem nữ sắc như rắn độc bò cạp, chỉ cần đến gần đau ngứa, buồn nôn.”
chậm rãi tâm bệnh .
Tang Yên thầm thở dài trong lòng: Quả nhiên tiên đế mắc căn bệnh !
Nàng lập tức hiểu rõ vấn đề, đây bóng ma thời thơ ấu , thậm chí còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến nhận thức về chuyện nam nữ.
“Hoàng thượng, sinh hoạt phu thê bình thường sẽ gây tình trạng như tiên đế .”
Nàng cố sửa suy nghĩ .
Hạ Doanh gật đầu: “Ừm. Trẫm cũng . Chỉ hễ nghĩ tới chuyện , trẫm liền khó chịu, chán ghét, buồn nôn.”
Tang Yên , thấy kỳ: “Nghĩ tới chuyện chán ghét, buồn nôn? Hoàng thượng, chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn.”
“ nếu nghĩ đến , cũng y như ?”
Nếu ngay cả nàng mà cũng phản ứng như thế, mà vẫn yêu nàng, thì chuyện thần kỳ.
Nàng bắt đầu nghi ngờ vô tính, hoặc đồng tính luyến ái!
Hạ Doanh nàng nghĩ gì, nàng hỏi , mặt liền đỏ bừng: “Trẫm. . . từng nghĩ tới.”
Tang Yên cảm thấy hỏi một vấn đề hết sức ngốc nghếch.
Một vốn chán ghét chuyện , bản năng cũng sẽ tự động né tránh, thể nghĩ đến nó nữa?
hổ như , nàng nổi lên tính nghịch ngợm, hỏi tiếp: “ còn mộng xuân? Hoàng thượng nam nhân trưởng thành, chẳng lẽ từng mơ mộng gì ?”
Thậm chí còn. . . nhu cầu?
căn bệnh quái lạ làm mất luôn bản năng nam nhân?
Nếu , nàng cùng yêu đương sẽ tình yêu thuần khiết ?
hiểu nàng thấy chút tiếc nuổi.
Ở hiện đại, nàng phụ nữ lớn tuổi kết hôn, thật cũng một chút nhu cầu.
“ từng mơ. Dù trẫm cũng nhớ gì.”
Hạ Doanh ngượng c.h.ế.t, vội lảng tránh đề tài: “Chúng đừng bàn chuyện nữa ?”
Tang Yên thấy mặt đỏ như sắp nhỏ m.á.u đến nơi, liền gật đầu: “ mà. Chỉ ngờ Hoàng thượng trong trắng đến thế.”
Hạ Doanh: “. . .”
vốn định nắm tay nàng, nàng trêu một câu liền quên luôn.
“Hoàng thượng, Tuyên nương nương cầu kiến.”
Bùi Mộ Dương bước bẩm báo.
Hạ Doanh đến Tuyên Nhiêu, cơn khó chịu trong lòng liền vọt lên, nếu nàng dây dưa với Tang Yên, ngoài giữa đêm giông bão? còn gặp sét đánh? Cuối cùng để Tang Yên mang tiếng oan?
Tất cả đều do nàng !
lạnh mặt, cau mày: “Cho nàng !”
“.”
Bùi Mộ Dương lui . Chốc lát , Tuyên Nhiêu tiến , hành lễ: “ tham kiến hoàng thượng.”
Hạ Doanh lạnh nhạt: “ chuyện gì?”
Tuyên Nhiêu : “ hoàng thượng đường đến Lãnh Cung sét đánh, trong lòng lo lắng bất an, nên đến xem .”
Câu lập tức chạm chỗ nhạy cảm nhất.
Mắt thường cũng thể sắc mặt Hạ Doanh chuyển , giọng cũng lạnh lẽo hơn: “Như thấy, trẫm , gì nữa thì trở về . , ngươi trong Lãnh cung, từ khi nào mệnh lệnh trẫm mà ngươi dám tự do ?"
Tuyên Nhiêu: “. . .”
nàng .
Thật cũng liên quan đến Tang Yên.
Tang Yên Lãnh Cung, với nàng , đám thị vệ thấy nàng cũng dám ngăn cản. Dù , cả cung đều Hoàng đế sủng ái Tang Yên, nàng mà một câu thổi gió, cái mạng ai cũng khó giữ.
“Hoàng thượng, khó chịu thì trút giận lên , đừng trách Tuyên Nhiêu. nàng .”
Tang Yên rõ Hoàng đế đang bóng gió, mượn cớ mắng Tuyên Nhiêu để ám chỉ nàng làm .
Hạ Doanh xong, trong lòng đau chua: Xem , còn bao nhiêu lời, nàng vội bênh khác.
“Trẫm nhớ lầm, nàng trẫm nàng. nàng đối xử với thế ?”
khuỷu tay hướng ngoài!
Ở điểm , và tỷ Tang Quyết, Tang Nhược Thủy thật sự cùng chung tiếng lòng.
Tang Yên bất đắc dĩ một tiếng: “Hoàng thượng, chuyện nào chuyện nấy, đừng gượng ép.”
Hạ Doanh vẫn nghẹn một bụng: “Dù nàng cũng thiên vị ngoài.”
Tang Yên thấy cố chấp, cũng tranh cãi, chỉ dỗ: “ . thiên vị Hoàng thượng, ?”
!
Hạ Doanh lập tức hài lòng, mắt môi đều cong lên.
Tuyên Nhiêu cạnh ăn cẩu lương đầy miệng, chỉ cảm thấy Hoàng đế thật ấu trĩ!
Bất ngờ chạm ánh mắt Hoàng đế, nàng giật , vội : “ xin cáo lui.”
“Khoan.”
Hạ Doanh thu vẻ cợt nhả, nàng , nghiêm nghị: “Ngươi ở Lãnh Cung nhiều năm, nghĩ chắc cũng hối cải. Nể tình phụ ngươi vì quốc vong , hôm nay trẫm đặc xá, cho ngươi xuất cung.”
Tang Yên chẳng Tuyên Nhiêu ngoài, cho nàng tự do ?
thành cho nàng!
Để xem nàng nàng còn đến Lãnh Cung nữa !
Tuyên Nhiêu ý nghĩ Hoàng đế, bất ngờ tin vui, cả ngẩn : “Hoàng thượng?”
Bạn thể thích: Trọng Sinh Thập Niên 70: Kiều Thê Đanh Đá, Sủng Phu Phát Tài - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hạ Doanh híp mắt, giọng nâng cao: “Thế nào, ngươi ?”
Tuyên Nhiêu lập tức quỳ xuống: “ . tạ ân. Tạ Hoàng thượng long ân.”
Nàng cầu còn , mừng đến rơi lệ.
Tang Yên thấy thế cũng vui mừng, thuận miệng tâng bốc: “Hoàng thượng nhân hậu, phúc bách tính.”
Hạ Doanh càng khoái chí, vẻ kiêu ngạo: “Nàng ở bên trẫm, phúc phần thiên hạ sẽ còn nhiều.”
Tang Yên: “. . .”
Câu cứ như thiên hạ phúc nhờ nàng .
thể , vị Hoàng đế thật sự quá thả thính!
Chưa có bình luận nào cho chương này.