Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 8: Chói Mắt

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 8: Chói mắt

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Hạ Đế rời khỏi U Lan Hiên, đến Nguyệt Tang điện, mà thẳng đến diễn võ trường.

cưỡi ngựa lao nhanh như gió, giương cung b.ắ.n tên.

"Phập!"

"Phập!"

Mỗi mũi tên đều trúng hồng tâm.

"Hoàng thượng uy vũ!"

"Hoàng thượng vạn tuế!"

Cấm quân xung quanh hô vang như sấm.

Hạ Doanh nhiều, cảm thấy buồn chán thôi.

hơn, loại chỉ thích lời nịnh bợ.

"Vinh Dã ?"

Hạ Doanh xuống ngựa, liếc hàng ngũ cấm quân chỉnh tề.

Vinh Dã lập tức bước khỏi hàng: "Thần mặt."

Da ngăm, mặt mũi thô ráp, hình cao lớn, theo đơn vị đo lường thời hiện đại thì cao đến hai mét.

Như một khổng lồ.

Hạ Doanh liếc mắt , lấy một thanh kiếm dài treo tua rồng ở bên cạnh, đây binh khí dành riêng cho .

Từ trận chiến thu phục mười ba thành Mân Châu bốn năm , hiếm khi động đến võ thuật.

"Đánh với trẫm hai chiêu."

"Tuân lệnh."

Vinh Dã lấy một thanh trường thương, nhảy lên đài cao.

Hạ Doanh cũng nhảy lên theo, vận khí xuất chiêu.

giỏi cận chiến, nào cũng xuất hiện lưng Vinh Dã, nhanh nhẹn khỏe mạnh như báo săn mồi, áp sát lao thanh trường thương Vinh Dã.

Vinh Dã thì sức lực vô song, giỏi đánh lâu dài, từng cầm cự ba ngày ba đêm trong trận Mã Dương quan vẫn kiệt sức.

"Bốp!"

"Xẹt"

Kiếm và thương va chạm, tóe lửa thành chuỗi dài.

Hai đấu hơn nửa canh giờ, vẫn bất phân thắng bại.

"Thôi ."

Hạ Doanh vứt kiếm chỗ cũ, nhảy xuống khỏi đài cao.

mệt, thở dồn dập, trán đẫm mồ hôi.

Bùi Mộ Dương vội vàng tiến lên dâng khăn ướt:

"Hoàng thượng, mau lau ạ."

Đợi lau mặt xong, gã dâng .

thơm, dịu nhẹ, gợn sóng lăn tăn.

Hạ Doanh liếc qua, phất tay: " uống nữa. Ba ngày liên tục , ngán. Đổi rượu . Rượu mạnh."

"."

Bùi Mộ Dương tỉ mỉ chuẩn cả rượu, lập tức chọn một vò rượu mạnh, rót hai chén dâng lên.

Hạ Doanh ban cho Vinh Dã một chén.

Hai cụng ly, một cạn sạch.

Rượu mạnh đốt cháy cổ họng.

Cũng đốt lên hào khí ngất trời.

"Hai năm . Giang sơn . . . cũng nên nhuộm chút máu."

Hạ Doanh kẻ hiếu chiến.

Dưỡng binh bốn năm, cũng nên làm chút gì đó

Hoàng cung quá ngột ngạt.

Vinh Dã hiểu rõ chí hướng đế vương, lập tức quỳ xuống thề trung thành: "Thần nguyện vì hoàng thượng khai thiên phá địa, lập nên đại nghiệp muôn đời."

Các binh sĩ xung quanh thấy cũng đồng loạt quỳ xuống, hô vang:

"Nguyện vì hoàng thượng khai thiên phá địa, lập nên đại nghiệp muôn đời!"

Một lính sợ chiến lính .

Nam tử hán nên xông pha sa trường, đổ m.á.u lập công!

Hạ Doanh hài lòng rời khỏi diễn võ trường.

lên xe ngự liễn, truyền lệnh trở về điện Thanh Ninh.

Bùi Mộ Dương hiểu, nịnh nọt hỏi: "Hoàng thượng, Thế tử phi cung, Nguyệt Tang điện ?"

Hạ Doanh nhíu mày: "Nàng hồi phủ,Thế tử phi gì nữa?"

Thế tử phi khác.

Chỉ khi Tang Yên trở thành tự do, mới tiện tay.

Bùi Mộ Dương kịp thời phản ứng , lập tức tự tát miệng một cái, : "Hoàng thượng minh. nô tài . Vị trở về nhà thì nên gọi Đại tiểu thư nhà họ Tang mới ."

Hạ Doanh , tâm trạng lên, mắng một câu: "Ngốc nghếch!"

Bùi Mộ Dương mắng mà cảm thấy như ban thưởng, tươi như hoa: " nô tài ngu xuẩn. nô tài rõ tại Hoàng thượng đến Nguyệt Tang điện? khi vị Tang Đại tiểu thư đang mở to mắt chờ Hoàng thượng đó."

Gã vì lấy lòng đế tâm mà cố tình bịa chuyện Tang Yên thầm yêu Hoàng đế.

Tổng quản thái giám Dư Hoài Đức vì quá ngay thẳng, từng nhiều khuyên can Hoàng đế nên nhắm Tang Yên, mới rơi kết cuộc như . Gã tuyệt đối thể làm loại chuyện ngu xuẩn đó.

Hạ Doanh dù Tang Yên nhát gan như thỏ, cũng thích , điều đó ảnh hưởng đến việc cảm thấy vui vẻ.

"Gấp cái gì? còn gấp hơn cả chúng ."

". . . ."

Bùi Mộ Dương thông minh, chỉ cần suy nghĩ một chút hiểu ẩn ý trong đó, Hoàng đế giả vờ sủng ái Lan Quý Phi, ép Tang Nhược Thủy thể mời Tang Yên cung để giúp nàng tranh sủng. Giờ Tang Yên cung, chắc chắn nàng sẽ đợi , lập tức đẩy đến mặt Hoàng đế.

Một hàng rầm rộ trở về điện Thanh Ninh.

Quả nhiên, cung nữ Hương Tú Nguyệt Tang điện đang đợi cửa

"Hoàng thượng, nương nương nhà nô tỳ bệnh nặng, nhớ Hoàng thượng, cầu xin Hoàng thượng gặp nương nương một ..."

Hương Tú vội vàng chạy đến, quỳ ngự liễn, nước mắt ròng ròng như hoa lê dầm mưa.

Hạ Doanh xe, cao cao tại thượng, mắt xuống, gương mặt đầy vẻ từ bi: "Thật đáng thương. thì gặp một chút ."

Bùi Mộ Dương: " . . ."

Hoàng thượng quá gian xảo.

*

Nguyệt Tang điện

Tang Yên định an ủi Tang Nhược Thủy vài câu trở về thiên điện bên cạnh.

Tang Nhược Thủy ốm yếu giường, kéo lấy tay áo nàng, giọng khàn khàn: "Tỷ vẫn tha thứ cho ?"

Tang Yên nàng thật sự đáng thương, thiếu nữ hoài xuân tổn thương tình cảm, bèn lắc đầu: " tỷ tỷ . Chỉ cần ngươi thật lòng coi tỷ tỷ, tất nhiên sẽ xem ngươi . Hai tỷ chúng vì một nam nhân mà trở mặt thành thù, thực sự chuyện nực ."

, nàng gỡ tay nàng , giải thích: " mang quà đến cho ngươi, để lấy."

lúc nàng chuẩn ngoài, từ xa thấy ngự liễn Hoàng đế.

Thở dài.

quỳ nữa .

"Hoàng thượng giá lâm!"

Giọng Bùi Mộ Dương sắc bén kéo dài, rõ ràng đang cố tình.

Tang Yên thể giả vờ thấy, chỉ thể bước lên quỳ xuống hành lễ: "Tham kiến Hoàng thượng."

Hạ Doanh con gái yêu kiều đang quỳ mắt, vẫn một đồ tang trắng tinh, làm mái tóc đen nhánh nàng càng thêm nổi bật.

Nàng ngẩng đầu, mái tóc xõa tung, nhẹ nhàng bay theo làn gió.

thấy mặt nàng.

vui.

giơ tay lên: "Bình ."

Tang Yên tạ ân, dậy. Nàng định chuồn mất, thì thấy Hoàng đế xuống xe, thẳng về phía nàng.

Tang Yên chột , vội vàng né qua một bên nhường đường.

" Tang phi bệnh. Nếu ngươi tới , thì cùng trẫm thăm Tang phi ."

bước qua cạnh nàng.

thở mát lạnh và ẩm ướt.

Tóc vẫn còn ướt.

Rõ ràng tắm xong mới đến.

Tang Yên nghĩ nhiều, chỉ thấy tiếc nuối vì thể lẻn , liền đáp một tiếng "", theo lưng .

Cố ý tụt vài bước.

dường như cảm nhận , đầu nàng, bước chân dừng , như đang chờ nàng.

Tang Yên ánh mắt chằm chằm mà thấy áp lực nặng nề, trong lòng rên rỉ, ngoài mặt thì gượng, đành bước nhanh lên.

"Ba bước đủ ."

ước lượng cách giữa hai , nhắc một câu.

Tang Yên , lập tức nhớ đến chuyện gần nữ sắc, liền nảy một kế giảm hảo cảm: "Thần phụ ngu dốt vụng về, nếu chẳng may. . ."

, cố ý vươn tay định chạm tay áo .

Hạ Doanh né tránh, chỉ nàng từ cao, ánh mắt chăm chú, chậm rãi mỉm : "Nữ nhân khiến trẫm phát bệnh, trẫm ban cho hình phạt bằng gậy, đánh suốt hai canh giờ, từ còn sống biến thành một đống bùn nát, vẫn còn thở đấy. Ngươi thử một chút ?"

Tang Yên: ". . ."

.

Hoàng đế đang hù dọa nàng ?

Nàng dọa thật, lập tức rút tay về, thậm chí giấu cả hai tay lưng.

Đồng thời, cũng hiểu : nàng tự đề cao bản quá . Hạ Doanh đường đường Hoàng đế một nước, sắc nào từng thấy qua ? Huống hồ thể đến gần nữ sắc, cho dù làm cái gì cũng làm . thì sắc cũng ý nghĩa gì mấy, mà nàng đối với , cùng lắm chỉ một trò tiêu khiển mới mẻ mà thôi.

Nghĩ thông suốt, tâm trí thanh thản hơn hẳn.

Gan nàng cũng to đôi chút: "Hoàng thượng chân long thiên tử, đến thăm Tang phi nương nương, long khí hộ thể, bệnh tật tất sẽ tiêu tan nhanh chóng."

Xem kìa, nàng cũng nịnh hót đấy.

Chẳng khác gì so với những .

nàng quên mất, Hoàng đế một tên bệnh thần kinh.

"Tang Đại tiểu thư chuyện mà, thì thêm vài câu ."

nàng, như , ánh mắt đầy ẩn ý.

Chờ một chút, Tang Đại tiểu thư cái quái quỷ gì?ư

nàng Thế tử phi ?

Hầy.

Quả nhiên, hoàng đế một tên bệnh thần kinh

Tang Yên ánh mắt nguy hiểm đến mức cúi gằm đầu xuống, cảm thấy im lặng vẫn an nhất.

Hạ Doanh thấy , nén , trong lòng thầm nghĩ: Bé thỏ nhát gan.

xoay bước điện.

*

Trong điện

Cung nữ và thái giám hai bên quỳ xuống hành lễ, đồng loạt hô: "Tham kiến hoàng thượng."

làm như thấy, thẳng về phía , ghế chủ vị, mặt lạnh hỏi: "Tại Tang phi bệnh? Các ngươi chăm sóc nàng như ?

Câu mang chút ý trách tội.

Cung nữ thái giám thấy, mặt ai nấy đều lộ vẻ sợ hãi, run lẩy bẩy dập đầu liên tục: "Xin Hoàng thượng thứ tội."

khí trong điện cũng trở nên nặng nề áp lực.

" trách bọn họ, do thể thần yếu đuối."

Tang Nhược Thủy Hương Tú đỡ dậy, yếu ớt bước xuống giường, giọng khàn khàn chút sức lực.

Mỹ nhân mảnh mai, yếu đuối khiến xót xa.

Hạ Doanh thấy chẳng chút động lòng nào, lạnh lùng phất tay: "Ngươi thể yếu, cần qua đây, cứ đó ."

"Tạ ơn Hoàng thượng."

Tang Nhược Thủy cúi tạ ơn, xuống, mà vẫn tiếp tục bước lên: "Chỉ thần lâu, cũng thấy mệt . Hoàng thượng hiếm khi đến thăm, thần trò chuyện với một chút."

Nàng nhớ .

Xa cách nhiều ngày, gặp mặt một , thật sự quá khó khăn.

Nỗi nhớ da diết hao mòn đến tận xương tủy, nước mắt nàng lặng lẽ rơi xuống.

Hạ Doanh thấy nàng , chẳng hề động lòng thương hoa tiếc ngọc, chỉ cảm thấy phiền: "Ngươi bệnh thì cứ nghỉ ngơi cho . Trẫm cần ngươi trò chuyện cùng."

Từ đến giờ vốn chẳng thích chuyện với nữ nhân.

Ngoại trừ một .

sang Tang Yên, bộ đồ tang thuần trắng từng khiến kinh diễm, giờ thấy chướng mắt đến lạ: " ngươi hồi phủ, thì cần mặc tang phục nữa. . ."

đến đây, sang Bùi Mộ Dương, hạ lệnh: " gọi Thượng Y Cục mau đến đây, may y phục cho Tang Đại tiểu thư."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...